Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 55
Chương 55

❊ ❊ ❊

“SẼ ỔN CẢ thôi, ngài Dân biểu,” Peter Simesky nói.

Davis không cần lời an ủi. Ông cần có người quan tâm đến gia đình mình. Ông gọi cho Suze lần nữa, để lại một tin nhắn yêu cầu cô ở nhà với lũ trẻ. “Có khả năng là một vấn đề an ninh nhỏ. Ở yên đó, khóa hết các cửa. Hãy gọi cho anh. Yêu em.”

“Làm ơn bảo Jessie tìm vợ tôi đi, Peter.”

“Tôi sẽ làm thưa ngài. Nhưng chẳng có dấu hiệu nào cho thấy tên Sharp này muốn làm tổn thương bất kỳ ai, trừ ngài ra. Thêm nữa, tôi tin rằng gã không có cách nào đến được LA. Theo lời cảnh sát, gã đang ở trong siêu thị tại Fresno sáng nay. Và mọi người đều đang đi tìm gã.”

“Gã thực sự nghĩ tôi đang bóc lột Kayleigh?”

“Lợi dụng cô ấy - à, bài hát Leaving Home chứ gì - chỉ nhằm kiếm thêm phiếu bầu của cử tri Latin thôi mà.”

“Vớ vẩn! Tôi từng là người ủng hộ lớn của cô ấy suốt thời gian đó. Tôi đăng bài lên trang web của cô ấy rồi các trang blog trong hai năm. Thậm chí còn trước cả khi cô ấy sáng tác ca khúc đó.”

Simesky nhắc nhở, “Ôi gã là kẻ tâm thần mà, Bill. Đặc vụ Dance nói rằng gã không có cảm nhận về thực tế.”

“Cô ấy bảo gã có thể trở thành John Hinckley?”

“Có thể.”

“Lạy Chúa! Họ phải tìm ra gã. Nếu không thể giết tôi, có thể gã sẽ hóa điên thật đấy.”

Hai người đang ở Coronado, một trong những khách sạn đẹp hơn của Fresno, đối với Davis, đó dường như là nơi sẽ tuyệt đối an toàn, chỉ cần tránh xa các cửa sổ. Tuy nhiên, hai trợ lý của ông, Simesky và Myra Babbage cùng cảnh sát đều nghĩ rằng ông nên chuyển đến địa điểm khác đảm bảo hơn.

Nếu không phải vì sự an toàn của gia đình mình, Davis hẳn sẽ không phải lo nghĩ. Trong vài giới nhất định, ông cực kỳ bị căm ghét, và nhiều lần bị đe dọa khi có ý kiến về nhiều vấn đề. Chỉ đề cập đến việc nới lỏng luật nhập cư tại một bữa tiệc cocktail và xem chuyện gì xảy ra; tưởng tượng những hậu quả khi đó là quan điểm trong chiến dịch của một ứng cử viên tổng thống tiềm năng. Thế mà bây giờ mối đe dọa đối với ông không phải đến từ bất kỳ kẻ nào thuộc phái cánh hữu, mà đến từ một gã điên có lẽ còn chẳng thèm biết từ ‘nhập cư’ nghĩa là gì.

Có tiếng gõ cửa. Davis bước về phía trước nhưng tay trợ lý xua ông lùi lại, rồi lên tiếng gọi, “Vâng?”

“Kathryn Dance và cảnh sát Harutyun đang ở đây,” một nhân viên an ninh đồng thời là nhân viên trong chiến dịch đi cùng họ, anh chàng vạm vỡ tên là Tim Raymond, lên tiếng từ ngoài cửa.

Simesky mở cửa, hai người tiến vào trong. Tay trợ lý mỉm cười với Dance.

Davis thấy thích thú trước trò tán tỉnh lúc trước của Simesky tại nhà của Kayleigh Towne; chẳng có lý do gì một anh chàng độc thân, hóm hỉnh và quyến rũ như thế không hướng sự chú ý đến một cô nàng hấp dẫn, độc thân sàn sàn tuổi mình. Tuy nhiên trong cuộc gặp gỡ này, họ chỉ đơn thuần tập trung vào công việc.

“Chào ngài dân biểu, chào Peter,” Dance nói.

Đôi mắt xanh của cô bình tĩnh lướt nhanh qua mọi ngóc ngách của các căn phòng, tìm kiếm những đe dọa an ninh đang ám ảnh trên các cửa sổ trong chốc lát. Davis để ý thấy lần này cô đã mang theo vũ khí, không giống như lần trước. Điều đó khiến ông thấy hơi khó chịu.

Simesky hỏi, “Chuyện này tiến triển đến đâu rồi? Chúng ta tìm được gì rồi?”

Dance đáp, “Chúng tôi vẫn đang cố tìm kiếm Edwin. Michael O’Neil - một cảnh sát từ Monterey - và những người khác đã quay lại Văn phòng Cảnh sát trưởng tiếp tục tìm kiếm. Gã đã biến mất khỏi siêu thị nơi gã đăng bài viết lên trang web. Xe của gã vẫn còn ở đó nhưng gã có thể lái xe khác. Cho đến khi biết rõ hơn gã đang ở đâu, chúng tôi muốn đưa hai người đến nơi an toàn càng sớm càng tốt. Bây giờ sẵn sàng đi chưa?”

“Tất nhiên rồi. Ở đâu vậy?”

Harutyun đáp, “Một nơi trong rừng cách đây khoảng nửa giờ lái xe về phía bắc.”

“Vâng, được rồi,” ông ta nhăn nhó. “Tôi chỉ không muốn bị xem là chạy trốn khỏi thằng cha này.”

Simesky nói, “Chúng ta trải qua chuyện này nhiều rồi mà, Bill. Người ta sẽ chẳng quan tâm đâu. Họ thà có một ứng cử viên còn sống hơn là một tử sĩ đã chết.”

“Tôi cho là vậy,” Davis nghĩ đến một chuyện. Kathryn Dance làm việc trong cơ quan hoạt động liên bang, nên ông hỏi cô, “Cô có thể nhờ cảnh sát đến nhà tôi ở LA được không? Tôi rất lo cho gia đình mình.”

“Dĩ nhiên. Tôi sẽ gọi cho văn phòng của chúng tôi và cử một nhóm CBI đến đó, cùng đội chiến thuật LAPD. Chúng tôi làm việc với họ nhiều lần rồi.”

“Cảm ơn cô,” ông nói, cảm thấy nhẹ nhõm phần nào cho dù không thể hiện ra. Ông cho cô địa chỉ và số điện thoại của Susan.

Dance gọi một cuộc rồi tắt máy. Cô nói các sĩ quan đang trên đường đến. Davis còn bị ấn tượng hơn cả trước kia vì hiệu quả làm việc tuyệt vời của cô, đúng như Peter đã tiến cử, ông quyết định cô là người hoàn hảo trong chính quyền của ông.

Và rồi cảm ơn Chúa, vợ ông gọi lại. “Anh yêu?” người phụ nữ thốt ra một tràng. “Jess đi học rồi. Xảy ra chuyện gì vậy? Anh có sao không?”

“Rồi, rồi…,” Davis giải thích tình hình, nói thêm rằng sẽ có vài cảnh sát hoặc quân đội đến nhà họ trong vài phút nữa. “Có chút vấn đề an ninh. Có lẽ chẳng sao đâu. Đừng mở cửa cho bất kỳ ai ngoại trừ cảnh sát. Họ đến từ LAPD và Cục Điều tra California.”

“Là gì thế? Một đe dọa khác từ những gã ngu theo chủ nghĩa biệt lập à?”

“Không, có vẻ như đây chỉ là một kẻ điên thôi. Bọn anh chắc chắn đến 95% rằng gã không tới đó được, nhưng anh chỉ muốn được đảm bảo em và các con không sao.”

“Nghe anh nói bình tĩnh quá đấy, Bill,” Susan nói. “Em ghét anh khi anh ăn nói theo kiểu đó. Như thế có nghĩa là anh không bình tĩnh chút nào đâu.”

Ông phá lên cười. Nhưng cô ấy nói đúng. Ông quá bình tĩnh.

Dance gõ gõ lên đồng hồ đeo tay của mình.

“Anh không sao. Cảnh sát ở đây với anh rồi. Anh phải đi đây. Anh sẽ gọi lại cho em. Yêu em.”

“Ôi, anh yêu.”

Ông miễn cưỡng ngắt máy.

Simesky gọi cho người trợ lý thứ hai của Davis, Myra Babbage, đang ở trụ sở chiến dịch địa phương, bảo cô ta đi cùng họ đến nơi an toàn.

Sau đó được Dance và Harutyun dẫn đường, Tim Raymond đi bọc hậu, Davis và Simesky nhanh chóng di chuyển qua hành lang khách sạn xuống nhà để xe, trèo vào một chiếc SUV Tahoe của Văn phòng Cảnh sát trưởng.

Dance nói với Harutyun đang lái xe, “Theo tôi nên dùng đèn thay vì còi báo động trong hai hoặc ba dặm. Phóng hết tốc lực đi, thật sự đấy… chọn các phố nhỏ và ngõ mà đi. Sau đó tắt hết đèn đóm, nhập vào luồng giao thông bình thường đến nhà an toàn.”

“Chắc rồi.”

“Cô nghĩ gã ở gần đây à?” Simesky hỏi, khó chịu nhìn ra ngoài cửa xe.

“Gã vô hình,” Dance nói vẻ bí ẩn. “Đơn giản chúng tôi không biết.”

Khi chiếc xe to lớn tăng tốc, đặc vụ CBI nắm chặt móc để tay, nhìn cô như muốn nôn. Davis tự nhủ nếu cô nàng này gia nhập chính quyền của ông, cô ấy hẳn sẽ không chịu nổi khi đi cùng ông trên một trong những chiếc xuồng máy tốc độ cao.

Mặt khác, ông cảm thấy cô và Susan sẽ trở thành những người bạn tốt.

Mười phút sau, khi dường như chắc chắn Edwin không bám theo, họ đi chậm lại để tiến ra xa lộ. Sau nửa tiếng lái xe, viên cảnh sát rẽ xuống một con phố vắng, đi thêm một dặm hoặc hơn qua con đường hai bên không hề có nhà dân. Cuối cùng xe đến gần một căn nhà nhỏ bằng gỗ trông bắt mắt. Kết cấu màu nâu một tầng nằm giữa khu vực trống trải rộng lớn - có tầm nhìn bao quát ra vườn tược, đề phòng trường hợp ai đó cố gắng tấn công căn nhà.

Ngoài ra, Davis thấy chỉ có vài cửa sổ, tất cả đều đã lắp cửa chớp hoặc được che lại. Cho dù có lẽ ông dễ trở thành mục tiêu hơn cả các chính trị gia. Theo bản năng, bất kỳ ai chạy đua vào chức tổng thống đều phải cân nhắc các vấn đề an ninh, những đường đạn đặc biệt, những điểm lợi thế của kẻ bắn tỉa. Mọi nơi. Mọi lúc.

Cảm ơn, Tu chính án thứ hai.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.