Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
Chương 24

❊ ❊ ❊

TẠI NHÀ CỦA Kayleigh, Kathryn Dance đang nói chuyện với Darthur Morgan, dù trong ca trực, nhưng anh ta vẫn đang đọc một trong những cuốn sách cũ.

“Tên anh nghe lạ thật đấy,” cô nói.

“Trong tiếng Đức có nghĩa là ‘buổi sáng’. Đánh vần khác thôi.” Khuôn mặt lạnh lùng của anh chàng lực lưỡng vẫn không đổi sắc.

“Vui thật đấy,” Dance nói. Cô đang ám chỉ đến tên thánh của anh ta.

“Nó từng được dùng rồi mà.”

Họ đang ngồi trong phòng khách, toàn bộ rèm cửa kéo xuống hết, trong khi Kayleigh ở trên gác đang thay đồ. Như thể ở nơi Bobby Prescott qua đời khiến quần áo cô bé làm sao đó đã bị vấy bẩn.

Tay vệ sĩ nói tiếp, “Tôi biết mọi người nghĩ gì, là người da đen, bố mẹ tôi đặt cho tôi cái tên Darthur vì họ không đánh vần được tên Arthur, hoặc bị lẫn lộn. Thỉnh thoảng chắc cô nghe chuyện đó rồi.”

“Anh nói đúng.”

“Sự thật họ đều là giáo viên và yêu thích những tác phẩm cổ điển.” Anh ta giơ cuốn sổ bìa da lên, truyện của Dickens, rồi nói thêm, “Cuốn Morte d’Arthur của Malory là một trong những cuốn yêu thích của tôi.”

“Những câu chuyện về vua Arthur.”

Anh ta nhướng mày. “Không nhiều cảnh sát biết được điều đó. Nhưng trông cô không đơn giản là một cảnh sát.”

“Cũng như anh không chỉ là một vệ sĩ.” Cô không nói thêm mình còn là một bà mẹ giúp con làm bài tập về nhà. Cô dò xét cuốn sách trong tay anh ta.

Great Expectations.

Cô hỏi. “Kayleigh có xoay xở được tốt không?”

“Có thể nói là hạn chế lắm. Tôi chưa biết nhiều về cô ấy. Các luật sư và cha cô ấy đã thuê tôi khi thằng cha đó bắt đầu xuất hiện. Cô ấy là người giỏi nhất trong số những người nổi tiếng tôi làm việc cùng. Người tốt nhất. Lịch thiệp nữa. Tôi có thể kể cô nghe chuyện về những người nổi tiếng mà tôi biết.”

Cho dù anh ta sẽ không kể. Anh ta đúng là chuyên nghiệp từ đầu đến chân. Khi nhiệm vụ này kết thúc, Darthur Morgan sẽ quên ngay lập tức mọi thứ anh ta biết về Kayleigh Towne, ngay cả thực tế rằng anh ta đã từng làm việc cho cô bé.

“Anh có vũ khí không?”

“Có.”

Dance hoàn toàn chắc chắn nhưng cô rất mừng khi nghe lời khẳng định đó. Và còn mừng hơn khi Morgan không tiếp tục huyên thuyên về vũ khí, sự thông thạo của anh ta, hay việc anh ta đã dùng súng hay chưa.

Dân chuyên nghiệp…

“Có lẽ Edwin đã đánh cắp một khẩu Glock.”

“Tôi biết. Tôi đã nói chuyện với sếp Madigan rồi.”

Anh chàng to lớn lui về phía cửa trước rồi ngồi xuống một cái ghế chịu được sức nặng của anh ta.

Dance nhấp một ngụm trà đá Kayleigh đã mang cho cô. Nhìn xung quanh, cô thấy khắp bốn bức tường treo đầy các giải thưởng, các đĩa vàng và bạch kim. Có một bức ảnh viền khung cắt ra từ bìa tạp chí Country Times khiến Dance phá lên cười. Đó là bức ảnh Kayleigh tay đang ôm Giải thưởng Ca sĩ của năm của Hiệp hội Nhạc Đồng quê. Khi cô bé đang nhận giải, một chàng thanh niên, một ca sĩ nhạc đồng quê vốn có tiếng tăm chẳng mấy tốt đẹp gì, đã nhảy lên sân khấu giật lấy micro. Anh ta nhiếc móc cô bé, rằng cô bé còn quá trẻ để giành giải thưởng, rằng điều này không đúng với những cội rễ nhạc đồng quê truyền thống. Anh ta lu loa lên rằng một ca sĩ khác xứng đáng đoạt giải hơn cô bé.

Kayleigh để anh ta nói xong rồi lấy lại micro từ tay anh ta, sau đó nói rằng nếu anh ta là người ủng hộ nhạc đồng quê truyền thống, vậy thì anh ta hãy nêu ra tên năm bản hit huyền thoại đứng vị trí thứ nhất của George Jones, Loretta Lynn và Patsy Cline. “Hoặc kể tên bất kỳ bài nào trong số ấy cũng được,” Kayleigh buông lời thách thức.

Anh ta đứng đực ra đó suốt mười giây dưới ánh đèn pha, ngay trước mặt hàng triệu khán giả xem trực tiếp qua truyền hình. Rồi anh ta lủi xuống dưới sân khấu, hai cánh tay giơ cao, vì lý do nào đó trông anh ta giống một ca sĩ nhạc rock nặng ký. Kayleigh hoàn tất nốt bài diễn văn nhận giải của mình, sau khi nhận tràng pháo tay, cô bé kết thúc bằng cách liệt kê ra tất cả các bài hit cô bé đã đề nghị anh chàng kia trích dẫn.

Kayleigh đã đến ngồi bên cạnh hai người, mặc quần jean xanh cùng áo cánh dày màu xám đậm, bỏ ngoài quần và che hết dáng người, như thể Edwin đang theo dõi cô bé từ đằng xa, bằng cặp ống nhòm ở độ phóng đại lớn.

Ai dám nói hắn không làm thế?

Nàng ca sĩ thở dài, ngồi xuống chiếc sô pha hoa ngay giữa căn phòng rộng.

Dance nói, “Chị vừa nói chuyện với nhân viên tại trung tâm hội nghị. Toàn bộ nhóm đều có mặt, ngoại trừ Tye và Alicia.”

“À chị ấy vừa mới gọi mười phút trước. Em đã kể cho chị ấy nghe về đoạn hai, em chắc chắn rằng chị ấy đang đi ra ngoài để tự tìm rồi.” Kayleigh mỉm cười. “Nghe chị ấy nói như thể chị ấy tin rằng Edwin đang cố gắng làm gì đó với mình. Chị ấy cứng rắn lắm. Nóng nảy nữa.” Cô bé gọi cho Tye Slocum và để lại lời nhắn. “Em không hiểu tại sao cậu ta lại đi.”

Suốt thời gian này Darthur Morgan chẳng nói gì, anh ta dường như cũng chẳng lắng nghe cuộc đối thoại. Mà chỉ đơn giản quét mắt qua ngôi nhà và các cửa sổ. Anh ta nhận một cuộc điện thoại rồi cất di động đi. Cứng người lại.

Anh chàng to lớn bật dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. “Có khách.” Anh ta dừng lại. “Hừm. Nguyên một phái đoàn luôn. Trông có vẻ là quan chức.”

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.