Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 45
Chương 45

❊ ❊ ❊

KATHRYN DANCE CỐ gắng lần nữa bò đến chỗ ẩn náu.

Nhưng chẳng có chỗ ẩn náu nào hết, ở đây chỉ có những cây thông khẳng khiu, và bụi rậm xanh xao.

Rồi một giọng chắc nịch của đàn ông vẳng đến khá gần, gọi cô bằng tiếng thì thầm sắc lạnh, “Kathryn!”

Cô liếc nhìn lại nhưng không thấy được ai hết.

Người nói lại gọi, “Cậu trong bộ đồ thể hình kia. Tôi có vũ khí. Tôi là cảnh sát hạt. Đứng im!”

Dance cố nhìn xem kẻ này là ai. Cô cũng không thể nhận ra kẻ tấn công mình nữa.

Có khoảng thời gian ngừng rất dài, rồi từ sau lưng cô nghe thấy những tiếng bước chân bỏ chạy khi kẻ tấn công tẩu thoát.

Rồi người cứu cô cũng bỏ chạy đuổi theo. Dance loạng choạng đứng dậy, cố gắng thở - mặc dù vẫn không thở nổi. Là ai thế? Harutyun à?

Cô mong nghe thấy tiếng súng nổ nhưng chẳng có gì, âm thanh duy nhất là những tiếng bước chân quay lại, và một người đàn ông đang nói thì thầm, “Kathryn, cô đâu rồi?” Giọng nói nghe rất quen.

“Ở đây.”

Anh ta đến gần. Cuối cùng cô hít mạnh vào một hơi, đưa tay lên lau nước mắt vì đau đớn. Cô chớp mắt ngạc nhiên.

Đang bước ra khỏi khu rừng, tay cho súng vào bao, là Michael O’Neil.

Cô phá lên cười phần vì nhẹ nhõm, phần vì vui sướng và một chút kích động.

HỌ NGỒI TRONG một quán bar, uống Sonoma Cabernet.

Dance hỏi, “Đó là xe anh à? Chiếc xe tôi thấy đang đi vào mười lăm phút trước đó?”

“Đúng. Tôi thấy cô đứng bên kia đường. Trông cô có vẻ… lén lút.”

“Tôi đang cố mà. Không đủ lén lút đâu.”

“Nên tôi đã đi theo.”

Cô ngả đầu vào bờ vai rộng của anh ta. “Ôi, Michael, tôi không bao giờ tưởng tượng đó là một cái bẫy.”

“Là ai thế, Edwin à?”

“Có khả năng. Phải, không. Chúng ta không biết được. Anh đã nhìn thấy gì?”

“Chẳng thấy gì. Một cái bóng thôi.”

Cô bật ra tiếng cười yếu ớt với từ này, nhấp ngụm rượu vang. “Đó là chủ đề của vụ này đấy: những cái bóng.”

“Gã vẫn đang dùng bài hát cô nói với tôi à?”

“Đúng vậy.”

Cô cập nhật cho anh ta chuyện đã xảy ra cho đến giờ. Kể cả cách làm sao thông tin về trang web anh ta tìm được từ đối tác tên chia sẻ nhạc tại Salinas, lại giúp họ cứu mạng mẹ kế Kayleigh.

“Vậy gã đang nhắm mục tiêu vào gia đình à?” O’Neil là thám tử trọng án, cũng có vài kinh nghiệm với những vụ rình mò. “Hiếm đấy.”

“Đúng thế,” cô nói thêm. “Còn một khổ nữa trong bài Your Shadow. Nhưng Kayleigh đã viết rất nhiều bài hát. Con bé tin rằng gã dùng lửa vì bài hit Fire and Flame của con bé. Ai mà biết gã có thể quyết định làm cái gì? Từng đoạn trong bài Your Shadow đều có chủ đề nhưng cũng rất mơ hồ, nên chúng ta không thể tìm ra tiếp theo gã đang nhắm tới ai?”

“Đoạn cuối cùng như thế nào?”

Dance trích ra.

Em chẳng thể lúc nào cũng mỉm cười, hạnh phúc cứ trôi bồng bềnh.

Những rắc rối có thể tìm đến chúng ta ngay trong chính nhà mình.

Cuộc sống không bao giờ là êm đềm mãi,

Em không thể lúc nào cũng nhìn lại sau lưng mình.

“Có thể đó là bản tình ca, nhưng với tôi nó lạnh sống lưng hơn nhiều. Và đúng rồi, chính xác không thể dùng GPS để xem gã sẽ tấn công vào đâu.”

“Vậy là,” Dance hỏi, nhìn anh ta, “sau bữa tối, anh nhảy vào xe đi một lèo suốt ba tiếng rưỡi à?”

O’Neil không phải là người giỏi tiếp xúc bằng mắt ngay cả với những ai gần gũi mình. Thay vào đó, anh ta xem xét quầy bar, ánh sáng hình elip có màu hồng ngọc khúc xạ qua ly rượu vang của mình. “Về thằng cha ở Salinas đấy, hắn có mối liên kết ở Monterey. Nên việc tôi đến đây là hợp lý.”

Cô tự hỏi phải chăng anh ta bắt đầu cuộc hành trình này, vì biết Jon Boling không có ở đây?

Tay thanh tra nói tiếp, “Và tôi cho rằng mình nên tặng cô một món quà. Thứ này tôi không thể gửi FedEx được. TJ nói cô đến đây mà không mang vũ khí. Tôi đã đăng ký lấy khẩu Glock cho cô từ CBI. Này, lúc nào Overby cũng bắt phải điền hết bao nhiêu đơn thế à?”

Đúng rồi, người đứng đầu văn phòng của cô lo lắng rằng thủ tục liên quan đến vũ trang có thể kết thúc bằng việc Cục sẽ mang tiếng xấu. Phải, vì ông ấy.

“Charles là loại người thích sao ba bản mà,” cô nói, mỉm cười điều chỉnh dáng ngồi, cơn đau từ cú ngã bất thình lình làm một bên sườn cô nhói lên.

Anh ta thò tay vào trong túi đựng máy tính, trao cho cô một bao đựng súng bằng nhựa màu đen. “Năm mươi viên. Nếu cô cần dùng thêm thì chúng ta gặp rắc rối đấy.”

Cô nắm lấy cánh tay anh ta, siết chặt. Cô những muốn tựa đầu vào vai anh ta lần nữa nhưng kìm lại được. “Đây là một kỳ nghỉ. Chỉ thế thôi mà.”

Đúng lúc này, Dennis Harutyun bước vào quán bar, Dance giới thiệu hai người với nhau - cho dù tay cảnh sát địa phương vẫn còn nhớ O’Neil qua buổi họp trên Skype. Đã nửa đêm rồi, nhưng trông tay thanh tra vẫn tươi tắn như thể mới bắt đầu chuyến tuần tra hàng ngày, áo sơ mi đồng phục là phẳng phiu. Cậu ta nói với Dance, “Đám người của Charlie đã chật kín công viên rồi. Chẳng có gì ngoài mẩu thuốc lá và sợi dây câu dùng làm dây bẫy. Chúng tôi sẽ mang điếu thuốc đi xét nghiệm ADN nhưng có lẽ chẳng thu được gì đâu. Nếu hắn thông minh, mà có vẻ như thế, hắn chỉ hút mẩu thuốc còn thừa thôi, có khả năng đi găng tay. Còn sợi dây là dây ni lông, giống loại cô có thể mua tại hàng trăm cửa hàng thể thao, hay trung tâm thương mại.”

O’Neil báo cáo lại những gì anh ta quan sát được, cũng chẳng nhiều nhặn gì. Dance đã nghe thấy âm thanh hộp khóa nòng của vũ khí, nhưng không ai trong số họ trông thấy một khẩu súng, chưa nói đến trông thấy kẻ tấn công.

Tay thanh tra Monterey nói, “Có thể là loại vũ khí gã ăn cắp từ tay cảnh sát của các cậu, tay đó bị đuổi khỏi ngành rồi đúng không?”

“Vâng, có thể. Mọi việc còn tồi tệ hơn thế. Cô nói với ông ấy chưa?” Harutyun hỏi Dance, và cô đáp, “Chưa.”

“Chánh thanh tra ở đây cùng một nhân viên khác đã mắc sai lầm trong việc bắt giữ và khám xét. Edwin khiếu nại lên Bộ Tư pháp, và họ cũng bị đình chỉ luôn rồi.”

“Chết tiệt,” O’Neil lẩm bẩm. “Pike Madigan à?”

“Đúng vậy. Anh đã thấy ông ấy hôm hội nghị đấy.”

Dance liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, để ý thấy vài chiếc xe đang chậm rãi đi qua lối công viên giờ đã sáng rực, cơ man nào là các sĩ quan cảnh sát và nhân viên cảnh sát mặc đồng phục, những ánh đèn nhấp nháy từ các xe tuần tra. Dance hẳn sẽ không ngạc nhiên nếu thấy chiếc Buick to màu đỏ. Nhưng dĩ nhiên cô không thấy.

“Tôi nghĩ tốt hơn nên đi ngủ một chút.” Một cái liếc mắt về phía O’Neil. “Chắc anh cũng mệt rồi.”

“Chưa làm thủ tục nhận phòng sao.”

Không, anh ấy đến cứu mình

Khi Dance đăng ký mang đồ uống lên phòng, di động của cô reo báo tin nhắn mới. Dance đã bật lại di động sau nhiệm vụ thất bại ở công viên.

“Chuyện gì thế?” O’Neil hỏi, nhận thấy cô đang cứng người lại, nhìn trừng trừng vào màn hình.

“Là tin nhắn,” cô phá lên cười. “Của Edwin Sharp.”

“Gã bảo gì?”

“Gã muốn gặp tôi.”

“Tại sao?”

“Để nói chuyện, gã bảo thế. Gã muốn gặp tôi tại Văn phòng Cảnh sát trưởng.” Cô ngước mắt lên, liếc nhìn O’Neil rồi Harutyun. “Gã cũng hỏi tôi ngủ có ngon giấc không.”

Harutyun thở hắt ra ngạc nhiên. “Tên đó là người khác.”

Cô nhắn lại rằng sẽ gặp gã lúc chín giờ.

Gã đáp lại: Tốt. Mong có thời gian được gặp riêng cô, Đặc vụ Dance.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.