Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 39
Chương 39

❊ ❊ ❊

TỪ Ô CỬA sổ, cô có thể thấy ánh đèn flash từ máy ảnh khi gã chụp lại nơi linh thiêng của mình. Cô nhận ra đến Fresno đối với Edwin Sharp như một chuyến hành hương.

Thêm nhiều mồ hôi nữa chảy xuống trán và hai bàn tay, tim cô đang đập thình thịch trong vũ điệu sôi động.

Cô gái vững vàng, cô làm được mà. Hãy nghĩ đến tất cả những ai gặp nguy hiểm.

Hãy nghĩ đến Mary-Gordon, hãy nghĩ đến Sheri.

Gã là một con sói đồng bị dại. Chỉ thế thôi.

Cô ngừng lại. Không, đừng làm thế. Biến ra khỏi đây thôi! Trước khi mày phá hỏng mãi mãi cuộc đời mày.

Nhưng Kayleigh Towne đã quyết định:

Mình làm được mà. Mình làm được chuyện này. Vì chị gái mình, vì Mary-Gordon, vì bất kỳ ai nữa sẽ phải chịu rủi ro.

Vì mình.

Cái Bóng Của Em…

Cô bước ra bãi bốc dỡ hàng hóa và nhìn về phía Edwin. Gã quay lại, nụ cười lệch làm méo mó khuôn mặt. Cô thận trọng gật đầu, nhìn xuống con đường rải nhựa, vỡ nát, rạn nứt với lớp cỏ khô đang đâm chồi. Thêm một cái gật đầu ngắn. Như thể ngượng ngập, như thể bối rối.

Như thể vô tội.

“Ôi nhìn này,” gã liếc nhìn đằng sau và xung quanh cô. Không có Darthur Morgan. “Em đi một mình à?”

“Phải. Chỉ mình tôi thôi.”

“Darthur đâu?”

“Trên phố. Tôi cắt đuôi anh ta rồi.”

Gã nói. “Tốt.” Gã nhìn lên nhà hát. “Em biết không, tôi ước gì buổi hòa nhạc của em được ghi lại… Mười ba năm trước và cả nhà hát này là của riêng em. Không còn ai quan tâm đến bất kỳ học sinh nào khác. Chỉ có em thôi. Chỉ mình em thôi, Kayleigh.”

Chương trình này có đăng trên các tờ báo địa phương nhỏ xíu. Chắc gã đã đọc qua.

Edwin đi theo cô vào trong.

“Chúng tôi đang nghĩ đến chuyện quay phim buổi hòa nhạc tại đây.”

“Một cuốn băng video. Tốt quá! Tuyệt hảo. Khi nào?”

“Chúng tôi vẫn chưa biết.”

“Như kiểu tái tạo lại buổi hòa nhạc đầu tiên của em? Thật điêu luyện. Em sẽ phải ca lại bài Walking After Midnight. Như em đã mở đầu với ca khúc này hồi đó.”

Chúa ơi. Gã biết cả chuyện này nữa sao?

Edwin lại dò xét cô. “Wow, hôm nay trông em tuyệt vời lắm. Mái tóc em… thật đẹp. Sau giọng hát của em, có lẽ mái tóc là phần tôi yêu thích ở em.”

Kayleigh vất vả giữ thái độ điềm tĩnh khi nhớ lại đề nghị của gã muốn có được món tóc của cô. Tốt nhất là tóc còn vương lại trên gối cô nằm. Ôi, lạy Chúa…

“Tôi không có nhiều thời gian,” cô nói.

“Tôi biết. Họ luôn luôn giám sát em.”

Họ?

Gã chống hai tay lên hông và mỉm cười. Quần jean của gã bó sát. Cô nghĩ đến hôm trông thấy gã ngoài nhà cô, lúc đó gã đang gõ theo nhịp, hay đang làm cái gì khác? Gã ngó cô chăm chú một cách đầy ngưỡng mộ, từ cặp lông mày nhô ra.

Kayleigh tự hỏi có phải mình sắp muốn bệnh rồi không.

“Ôi, Chúa tôi,” hắn thì thầm. “Nghe giọng em trên điện thoại khiến cả một ngày của tôi thật tuyệt vời. Cả một năm của tôi nữa! Tôi đang ngồi ở quán Earl & Marge ăn tối và cảm thấy thật tồi tệ. Thế rồi tôi nghe thấy giọng em. Sau suốt bao nhiêu tháng rồi, cuối cùng cũng nghe thấy giọng em.”

“Quán đó ăn ngon đấy.”

“Mấy cái bánh hấp nhìn đẹp lắm. Tôi thích bánh nướng dâu nếu kèm theo sữa. Nhưng tôi bỏ hết rồi.” Gã vỗ vỗ vào bụng. “Giữ dáng, em biết không. Anh Chàng Chân Thành. Đó đúng là một bài hát tuyệt vời. Tôi hy vọng nó sẽ trở thành quốc ca cho phái đẹp. Không thỏa hiệp với lạm dụng, không thỏa hiệp với những gì không xứng đáng. Em hiểu ý tôi không?”

Dĩ nhiên cô hiểu. Cô viết ra nó mà. Thật lạ lùng, tại sao bao nhiêu fan hâm mộ lại không hiểu tường tận ý nghĩa ca khúc này được như gã.

“Hãy nhìn kìa. Máy pha cà phê lạ lùng.” Gã hất đầu về phía một máy pha cà phê cổ. “Mẹ tôi hay dùng loại này.”

Đôi mắt gã dừng lại trên chiếc hộp nhỏ đựng cà phê khi cô nói, “Edwin, lắng nghe điều tôi sắp nói với anh đây. Tôi thực sự tức giận khi anh đón chị gái và cháu gái tôi.” Cô quyết định mình không thể ăn nói theo kiểu gã là bạn thân nhất cô mới quen. Gã sẽ nghi ngờ nếu cô tỏ ra quá tốt. Giờ đây cô nhìn gã lạnh lùng.

“À ra là chuyện đó. Xin lỗi. Tôi không biết nên làm gì nữa. Tôi đã lo lắng.”

“Lo lắng?”

“Về Ritchie.”

“Ai thế?”

“Ritchie Hampton, thằng cha bố em sai đến đón Suellyn và Mary-Gordon. Em không biết lý lịch của hắn đúng không?”

Lý lịch? Hắn ta đang nói cái quái gì thế? “À… không.”

“Được rồi, chuyện là tôi đang ở trong quán cà phê. Cha em và Sheri cũng vô tình đến đó…”

“Vô tình?” Kayleigh nghi ngờ hỏi.

Nụ cười dường như hơi hằn sâu. “Ok, tôi thừa nhận đã bám theo họ đến đó. Tôi nghĩ họ sẽ gặp em sau bữa sáng. Thật khó đỗ xe ngay phía trước nhà em. Tôi toàn bị cảnh sát làm bực mình.”

À, phải rồi. Thực sự là gã đang than phiền, như thể gã thực sự không hiểu ai đó có thể khó chịu trước sự rình mò của gã? Tuy nhiên, vai trò của cô đòi hỏi cô giữ im lặng, chỉ gật đầu thông cảm.

Edwin xem xét máy pha cà phê. Gã nhấc nắp lên với một nắp thủy tinh ở giữa, rồi thay thế. “Tôi đã nghe Bishop gọi cho Ritchie, bảo hắn đến đón Suellyn và Mary-Gordon. Tôi biết cha em không còn lái xe nữa, nhưng Sheri có thể đưa ông ta đến đón họ cơ mà. Vậy tại sao ông ngoại con bé không đến đón con bé?”

Có lúc Kayleigh cũng nghĩ chính xác như thế. Cho dù Bishop quá bận bịu với Dân biểu Davis.

“Nhưng dù sao ông ta cũng gọi Ritchie. Em biết đấy, Ritchie đã lĩnh ba vé phạt vượt quá tốc độ, một vé phạt lái xe bất cẩn vào năm ngoái. Hai lần bị đình chỉ giấy phép. Và ngay cả bố em cũng không biết anh ta đã từng đâm sầm vào chốt kiểm soát DUI. Anh ta được thả ra nhưng say khướt.”

Kayleigh nhìn trừng trừng, thế quái nào gã biết được những chuyện này?

“Bố em sẽ đặt chị gái em, đứa cháu gái bé bỏng quý giá ấy của em, vào tay một tên tài xế tồi tệ đến thế sao? Tôi xin lỗi. Tôi không thể bỏ mặc chuyện đó được. Và nếu tôi đến gặp em, hoặc ông ấy nói bất kỳ điều gì hẳn em sẽ gọi cảnh sát đúng không? Và không thèm để ý đến tôi. Tôi không thể để bất kỳ chuyện gì xảy ra cho những ai quan trọng nhất với em trên đời này. Tôi thậm chí phải dùng tên đệm của mình, trong trường hợp các luật sư, hay bố em bảo họ tìm kiếm ai mang tên Edwin.”

Luật sư hoặc bố em. Không phải mình. Hắn thật sự biết loại trừ.

“Anh có biết rằng anh đã ép người quá đáng không. Anh không thấy à?”

“Tôi cho rằng mình có hơi bị lôi cuốn.” Nụ cười của gã là chân thành hay đểu cáng? Cô không đoán được. Nhưng bất chấp hơi nóng khô khốc, Kayleigh Towne vẫn run lên. Gã nói thêm, “Em sẽ cảm thấy thoải mái hơn nếu hiểu về tôi.” Gã lại ngắm mái tóc cô. “Tôi thích khi em ở một mình.”

“Cái gì?”

“Ý tôi là không giống như ở quán Cowboy Saloon. Với bao nhiêu người xung quanh em. Mất tự nhiên, em biết đấy.”

Không, cô không biết.

“À…,” Kayleigh bối rối nói.

Gã trầm hẳn xuống. “Tôi thực sự rất tiếc về chuyện Bobby. Tôi biết hai người rất thân thiết. Hai người đã đi chơi đúng không?”

Gã đóng kịch mới giỏi làm sao! Xin lỗi? Mày đã giết anh ấy!

Rồi cô tự nhủ: Đợi đã, làm sao gã biết mình và Bobby đã từng thân thiết?

“Vâng, cảm ơn. Anh ấy là một người bạn tốt.”

“Bạn. Phải rồi.”

“Rất khó khăn.”

“Ôi, hẳn thế rồi.” Khuôn mặt gã nhăn nhó như mặt giám đốc ban tang lễ. “Tôi cảm thấy thật tồi tệ cho em.”

“Cả gia đình anh ấy và những người bạn khác nữa,” Kayleigh nhắc nhở, cố gắng giữ giọng bình thường.

“Tất nhiên. Cảnh sát có manh mối gì không?”

Thằng khốn châm chích.

Rút súng ra thổi bay thằng chó này đi. Rồi đặt con dao vào tay gã.

Không. Phải thông minh hơn.

“Tôi không nghĩ vậy.”

“Em muốn uống trà đá không?” gã hỏi. “Đồ uống ưa thích của em đấy?”

Cô đáp, “Thực sự tôi không thể. Tốt hơn tôi nên về.”

“Tôi yêu em, Kayleigh.” Gã nói ra câu này thoải mái như thể gã đang nói trái đất hình tròn, hoặc dollar là tiền tệ của Mỹ.

“À…”

“Không sao mà. Tôi hiểu hoàn cảnh bây giờ. Tôi ngạc nhiên khi họ để em ra ngoài chơi một mình.”

“Họ?”

“Em hiểu ý tôi nói mà. Tất cả mọi người… từ ca khúc của em. Ai cũng muốn một mảnh tâm hồn em.” Gã đang thở hắt ra mệt mỏi, lắc đầu. “Tôi lo lắng cho em rất nhiều.”

Ngớ ngẩn. Đáng thương hại và hết sức ngớ ngẩn.

Ngay bây giờ! Nếu mày còn chờ thêm, mày sẽ không thể làm được nữa.

“Này, tôi muốn tặng anh một thứ.”

“Em có một thứ cho tôi sao?” gã hỏi, ngạc nhiên.

Cô bước lên phía trước, miệng mỉm cười, tự tin rằng khi đến gần hơn cô bị chế ngự bằng thứ mùi ghê tởm. Nhưng cô chỉ phát hiện ra mùi của chất khử mùi hoặc nước hoa xoa mặt phảng phất. Có phải loại bố cô dùng không? OK. Lạ thật.

Kayleigh thò tay vào túi áo gió, nắm chặt lấy cán dao bọc trong khăn mặt, cô dúi thật nhanh cán dao vào lòng bàn tay gã. Theo bản năng những ngón tay gã khép lại quanh cán dao. Cô rút tay lại thật nhanh.

“Cái gì đây, một cây bút à?” gã hỏi. Có thể gã đang nghĩ đó là một thứ cho gã để viết thư cho cô.

Rồi gã nhận ra nó là cái gì.

Nụ cười của Edwin biến mất. Gã ngước lên thấy cô gái trong những giấc mơ của hắn đang cầm khẩu súng lục chĩa vào ngực gã. Cô kéo cò súng. Một tiếng cạch vang lên.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.