Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
Chương 22

❊ ❊ ❊

CHỈ MẤT MƯỜI lăm phút, Dance đã có mặt tại Văn phòng Cảnh sát trưởng, gấp gáp bước vào trong. Harutyun gặp cô tại cửa ra vào.

Cô hỏi luôn, “Các nhà cung cấp dịch vụ có dò được điện thoại của gã không?”

Harutyun đáp đều đều, “Không phải từ một trong những điện thoại trả trước của Edwin. Cũng như không từ bất kỳ chiếc di động nào. Cuộc gọi xuất phát từ buồng điện thoại công cộng trong khuôn viên Trường Cao đẳng Fresno. Hiện giờ nhà trường không có buổi học nào. Chỗ này hoàn toàn hoang vắng. Không ai trông thấy người gọi.”

“Vậy còn Edwin đâu?”

“Cái này mới đáng tò mò. Vẫn đang ở Rialto - rạp chiếu phim. Chắc chắn phải là người khác.”

Họ cùng bước vào văn phòng của Madigan, nơi cả hai chánh thanh tra cùng Stanning, ngồi kế bên sếp, đều đang gọi điện thoại.

Madigan ngước mắt lên rồi tắt di động, không thèm nghe tiếng chuông điện thoại bàn đang reo sau khi liếc nhìn tên người gọi đến. Ông cũng nhìn vào cốc kem mới ăn hết một nửa rồi quẳng đi. Kem Rocky Road.

“Kayleigh đâu?” Harutyun hỏi.

Dance đáp, “Cô bé và nhóm của mình đang ở trung tâm hội nghị. Darthur Morgan ở bên cạnh cô bé, còn tay nhân viên anh cử đến thì đang ở ngoài. Alicia là người duy nhất không có mặt. Trên đường đến đây tôi đã gọi cho cô ta và để lại lời nhắn, vẫn chưa thấy gọi lại.”

Tay thanh tra liếc nhìn điện thoại của mình. “Fuentes có gọi về. Edwin vẫn đang xem phim.”

Harutyun hỏi, “Có cách nào để gã có thể gọi được từ nhà hát, điện thoại di động hoặc bằng một di động khác, và chuyển hướng cuộc gọi thông qua điện thoại ở trường cao đẳng không?”

Một câu hỏi hay. Nhưng Madigan có câu trả lời còn hay hơn. “Không, chúng ta đã kiểm tra với mấy tay ở Bell Labs rồi, hoặc cái tên khỉ gì tụi nó được gọi bây giờ. Cuộc gọi xuất phát từ điện thoại tại trường học, gọi thẳng vào máy của Kayleigh.”

Dance buộc phải hỏi, “Và không còn lối nào khác để gã có thể rời khỏi rạp chiếu phim sao?”

“Không. Fuentes đang ngồi trong một nhà hàng trên đường Olive, nhìn thẳng vào cửa trước. Các cửa sau được báo động. Anh ta đã kiểm tra rồi.”

Dance cho rằng Edwin không phải là kẻ như mọi người nghĩ về gã: Một thanh niên không còn mục đích sống mang nỗi u buồn, chán nản, bị cuốn hút bởi một người phụ nữ tồn tại trong một vũ trụ hoàn toàn khác so với vũ trụ của gã.

Một câu chuyện phổ biến và chán ngắt, nếu bạn lược bỏ yếu tố bạo lực.

Vậy nhưng cô không thể ngăn mình nhớ lại hành vi lạnh lùng của gã, thái độ điềm tĩnh, ánh mắt nhìn như dán chặt vào Kayleigh và nụ cười giả tạo.

Và trí thông minh của gã.

Điều này khiến cô buột miệng hỏi, “Các tầng hầm?”

“Cái gì?” Madigan hỏi.

“Trong khối nhà đó có các tầng hầm nối liền không?”

“Tôi không biết,” Madigan chậm rãi nói, bấm một nút trên điện thoại cố định. Một âm thanh vang khắp căn phòng, sau đó mười một số điện thoại bấm nhanh hiện lên.

“Fuentes.”

Chẳng cần rào trước đón sau, Madigan xổ luôn một tràng. “Chúng tôi đang nghĩ rằng gã có thể đã lẻn ra qua đường hầm. Cửa hàng bán đồ dùng trong nhà bên cạnh? Hai nhà có cùng chung đường hầm không?”

Ngừng một lúc. “Để tôi kiểm tra. Tôi sẽ quay lại ngay.”

Ba phút sau họ nhận được thông tin cô nghi ngờ rằng họ rồi sẽ biết. “Có, thưa sếp. Tôi đã xuống đó. Có một cửa ra vào, nó không khóa.”

“Sơ tán rạp phim ngay đi,” Dance nói. “Chúng ta cần phải chắc chắn.”

“Sơ tán sao?” Fuentes hỏi.

Madigan nhìn cô chằm chằm, rồi ông quả quyết nói, “Cậu nghe Đặc vụ Dance nói rồi đấy, Gabe. Bật đèn lên và sơ tán đi.”

“Thực sự là rạp chiếu họ không muốn…” Giọng anh ta lạc đi, rồi nhận ra đây không phải là lúc để lo lắng về các quan hệ kinh doanh ảnh hưởng đến Fresno về kinh tế. “Tôi sẽ làm ngay.”

Mười phút sau Fuentes quay lại trên đường dây. Ngay từ lúc anh ta nói từ “Sếp,” Dance đã biết câu chuyện sẽ như thế nào.

Madigan thở dài. “Cậu có chắc gã đã chuồn rồi không?”

“Không còn nhiều người bên trong dù vẫn còn sớm. Vâng, tôi chắc chắn.”

“Chết tiệt,” Stanning lầm bầm.

Nhưng sự yếu ớt trong giọng nói của Fuentes lại mang đến một nguồn tin khác. “Và tôi phải nói với sếp rằng… Trong khi tôi đang để mắt đến rạp chiếu phim? Tôi đang ở trong nhà hàng?”

“Tôi biết, cậu nói rồi. Sao?” Madigan càu nhàu.

“Ai đó đã lẻn vào trong xe tuần tra của tôi.”

“Nói tiếp đi.”

“Tôi đã không suy nghĩ khi để một khẩu Glock ở băng ghế sau. Nó nằm trong một cái hộp dưới chiếc áo khoác của tôi. Tôi không biết ai có thể nhìn thấy nó, hoặc nghĩ rằng nó nằm ở đó.”

Từ cách anh ta tự nguyện cung cấp thông tin, Dance biết khẩu súng không hề được giấu đi.

“Mẹ kiếp!” Madigan hét lên.

“Tôi xin lỗi. Lẽ ra tôi phải để nó trong cốp. Nhưng tôi cất nó hoàn toàn kín đáo mà.”

“Lẽ ra nó nên ở nhà thì có. Đó là vũ khí cá nhân của cậu. Lẽ ra nó phải ở nhà.”

“Tối nay tôi đi sẽ đi tập bắn mà,” tay nhân viên khổ sở nói.

“Cậu biết tôi sắp làm gì rồi đấy, Gabe. Không còn lựa chọn nào đâu.”

“Tôi biết. Ông muốn có thẻ và huy hiệu của tôi.”

“Phải. Tôi cần chúng. Ngày hôm nay tôi sẽ làm giấy tờ xong xuôi. Chúng tôi sẽ làm rõ về chuyện đó càng sớm càng tốt, nhưng cũng phải mất ba bốn ngày. Cho tới khi đó cậu không được làm nhiệm vụ nữa.”

“Tôi xin lỗi.”

“Mang thẻ và huy hiệu sang đây.” Ông giáng xuống nút điện thoại bàn một cú rất mạnh.

Harutyun nói bằng giọng trầm, không có trọng âm. “Có thể là một trong các băng nhóm.”

“Không phải một trong các băng nhóm đâu,” Madigan búng ngón tay đánh tách. “Kẻ rình mò chó chết của chúng ta đấy. Dù sao thì nếu chúng ta tìm được thứ này ở chỗ gã, gã sẽ rũ tù một thời gian dài, khá dài đấy. Chết tiệt, thằng khốn láu cá này. Hắn khiến Fuentes bị đình chỉ công tác, mất luôn cả khẩu súng đẹp.”

Dance nhìn vào tờ giấy ghi lời bài hát ghim lên một tấm bảng được gắn lỏng lẻo.

“Gã sẽ tấn công ở đâu? Một con sông… Một con sông.”

“Và,” Crystal Stanning nói thêm, “gã định chọn ai làm nạn nhân của mình?”

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.