Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23
Chương 23

❊ ❊ ❊

“MARY-GORDON, RA KHỎI đó ngay. Có nhìn thấy biển báo không?”

“Nó đứng im mà mẹ,” cô bé sáu tuổi đưa tay chỉ. Suellyn Sanchez tự nhủ cái logic này mới hoàn hảo làm sao. Tấm biển cảnh cáo trên băng chuyền hành lý ghi rõ: TRÁNH XA BĂNG CHUYỀN DI ĐỘNG.

“Nó có thể khởi động vào bất kỳ lúc nào.”

“Nhưng khi đèn bật sáng con có thể nhảy xuống mà.”

Họ đã kiểm tra các giới hạn như thế nào nhỉ.

Hai mẹ con đang có mặt tại ga đến của sân bay Fresno - Yosemite, chuyến bay của họ từ Portland đã đến sớm hai mươi phút. Suellyn nhìn xung quanh tìm xe taxi. Vẫn chưa thấy chiếc nào, cô bèn quay lại với con bé, “Nó bẩn lắm. Quần áo con sẽ bị dơ đấy.”

Nguy cơ này rõ ràng cũng không có hiệu quả răn đe. Nhưng tất cả những gì cần thiết chỉ là ‘Mary-Gordon’ được thốt ra bằng tông giọng kiên định và rất đặc biệt. Con bé tóc vàng đáng yêu lùi lại ngay lập tức. Thật khôi hài, Suellyn nghĩ, vợ chồng cô chưa bao giờ đánh con bé, chưa bao giờ dọa đánh, nhưng con bé còn ngoan ngoãn hơn lũ trẻ hàng xóm thường hay bị đánh đập - chỉ bằng cách gọi tên hơi cao giọng một chút.

Những kẻ tàn bạo, cô nghĩ.

Và rồi cô bỗng thấy ớn lạnh. Cái chết của Bobby Prescott đã phủ bóng đen lên mọi thứ. Và Kayleigh đang phải chống chọi sao đây? Dĩ nhiên con bé và Bobby đã có hẳn một lịch sử, Suellyn biết cô em gái bé bỏng của mình sẽ đứng dậy từ mất mát.

Con bé tội nghiệp…

Và có khả năng cậu ta bị mưu sát?

Có thể là do kẻ rình mò thô bỉ đang quấy rối Kayleigh suốt mấy tháng qua. Thật khủng khiếp.

Cô nhớ lại cuộc gọi của Bishop sáng hôm đó, sau khi cô biết được tin buồn từ Kayleigh. Cuộc đối thoại giữa hai cha con diễn ra đầy lúng túng khi ông chia sẻ gần như mọi chuyện riêng tư. Ngay từ đầu, Suellyn đã thấy lạ khi ông gọi điện, huống hồ còn hỏi xem cô có đến Fresno hỗ trợ em gái mình vượt qua giai đoạn khó khăn được không… cho đến khi Suellyn nhận ra: Bishop sẽ muốn chia sẻ gánh nặng mất mát này với một người khác. Bất kỳ ai khác. Mà không, ông muốn rũ bỏ hoàn toàn công việc này nếu ông có thể.

Nhưng ai mà biết động cơ thực sự của ông là gì? Cha của họ là người ruột để ngoài da, nhưng cũng rất khó đoán.

Hành lý của cô đâu nhỉ? Cô thấy sốt ruột.

Suellyn trông không giống cô em gái lắm. Cô giữ vững lý thuyết hoàn toàn mong manh rằng anh chị em càng cách tuổi nhau xa bao nhiêu, sẽ càng ít giống nhau bấy nhiêu. Hai chị em cô cách nhau tám tuổi, Suellyn trông cao hơn, với khổ người to và mặt tròn hơn, không thể đoán được hai chị em hơn kém nhau có sáu cân. Cô cảm thấy mũi mình dài hơn và cằm đanh hơn, cho dù mái tóc màu nâu sáng của cô cũng đẹp và suôn dài, nhẹ như làn gió. Hôm nay cô đã chuẩn bị tâm thế trước cái nóng như thiêu đốt của Fresno cuối hè, mặc váy chống nắng màu rượu vang burgundy, mặt trước và mặt sau trễ nải, chân đi đôi xăng đan Brighton, với những trái tim bạc che kín hai ngón chân đầu tiên khiến Mary-Gordon thích thú.

Ngay cả trong bộ đồ này, cô cũng cảm thấy nóng khủng khiếp. Portland đã cảnh báo nhiệt độ sáng hôm đó sẽ là 16°C.

“Dì Kayleigh đâu ạ?”

“Dì đang chuẩn bị sẵn sàng cho sô diễn vào thứ Sáu.”

Có thể. Con bé vẫn chưa chính thức mời cô đến dự buổi hòa nhạc của nó.

“Tốt quá. Con thích nhìn dì ấy hát.”

Với một tiếng còi đinh tai cùng ánh đèn màu cam nhấp nháy, băng chuyền bắt đầu chuyển động.

“Thấy chưa? Con sẽ không có thời gian nhảy xuống đâu.”

“Con nhảy được mà. Sau đó con có thể chạy vòng quanh và xem cái gì đằng sau tấm rèm kia.”

“Người ta sẽ không thích thế đâu.”

“Ai ạ?”

Suellyn sẽ không nhắc đến TSA và những kẻ khủng bố.

“Người ta,” cô quả quyết lặp lại và Mary-Gordon đã nhanh chóng quên ngay câu hỏi, khi nó nhận thấy chiếc va li đầu tiên. Con bé vui sướng lao về phía đó, đôi giày Ked của nó kêu quèn quẹt trên lớp sơn lót. Chiếc váy hồng với điểm nhấn là dải ruy băng hồng đang bay phấp phới.

Lấy hành lý xong, hai mẹ con rời khỏi băng chuyền và đám đông, rồi dừng lại trước một trong những cửa ra vào.

Di động của cô reo vang, cô liếc mắt nhìn xuống. “Con chào bố.”

“Đến nơi rồi à,” ông càu nhàu.

Rồi tiếp theo là chào hỏi, chúc một ngày tốt lành.

“Ritchie đang trên đường ra đón con.”

Hoặc bố có thể đích thân đến đón cả con gái lẫn cháu gái mình. Bishop Towne không lái xe nhưng ông không thiếu người làm tài xế trong nhóm của mình - nếu ông muốn đi.

Suellyn thấy một nụ cười gượng gạo trên gương mặt, cử chỉ thường xuyên khi cô đang nói chuyện với bố, cho dù ông có ở cách xa cô đến mấy dặm. Bishop Towne không thân mật với Suellyn nhiều như với cô em gái, nhưng như thế đã là nhiều rồi.

“Con bắt taxi được rồi.”

“Không, không được. Con phải đến sớm. Ritchie sẽ đến đón con.”

Thế rồi như thể nhớ ra ông nên nói điều gì đó - hoặc có thể được Sheri thúc giục - ông hỏi, “Mary-Gordon thế nào?”

“Con bé đang nóng lòng muốn gặp bố đấy,” Suellyn đáp.

Có mang tính đối đầu trực tiếp không nhỉ? Có một chút.

“Bố cũng vậy.” Rồi ông tắt máy.

Mình sẽ bắt chiếc taxi chết tiệt, cô nghĩ. Mình sẽ không đi lang thang. “Con có cần đi vệ sinh không?”

“Không ạ.”

“Có chắc không? Sẽ phải đi lâu đấy trước khi chúng ta đến được nhà dì Kayleigh.”

“Không sao mà.”

“Xin lỗi, chị là Suellyn?”

Cô quay người lại xem tay sai của Bishop, Ritchie, một thanh niên thích hợp với đoàn tùy tùng của một nhạc sĩ nhạc đồng quê đến từng ly. “Tôi là tài xế của chị. Rất vui được gặp chị.” Anh ta bắt tay cô rồi mỉm cười với Mary-Gordon. “Xin chào!”

“Xin chào!” con bé đáp.

“Chào mừng đến Fresno. Cháu là Mary-Gordon, chú đoán thế.”

“Chú đoán đúng tên cháu rồi.” Con bé cười toét miệng.

Tên con bé không phải là Mary với tên lót là Gordon. Đó là một cái tên phương Bắc hay ho, được gắn với nhau bằng một gạch nối. Con bé chẳng hề ngượng ngùng chỉnh lại bất kỳ ai phát âm sai tên mình.

“Để tôi mang cho,” gã vừa nói vừa đưa tay đỡ hai chiếc va li.

Mary-Gordon miễn cưỡng trao chiếc túi của mình cho Người Đàn Ông Biết Tên Nó, mà không phản đối.

“Sẵn sàng đón cái nóng nhé, khác rất nhiều so với ở Oregon đấy. Hai người sẽ đến chỗ của Kayleigh hay của cha cô ấy?”

“Chỗ của Kayleigh. Chúng tôi định làm con bé ngạc nhiên.”

“Sẽ vui lắm đấy.”

Suellyn hy vọng thế. Bishop một mực cho rằng Suellyn đừng nên gọi cho Kayleigh để thông báo về chuyến viếng thăm - vì cô em gái có khả năng sẽ bảo chị mình đừng đến. Cô không muốn bất kỳ sự thương hại nào vì cái chết của Bobby, Bishop đã nói vậy. Nhưng đã là gia đình thì phải ở bên nhau.

Cha là người hiểu cô rõ nhất… Ừm.

“Nhà Kayleigh có một bể bơi tuyệt vời,” Ritchie nói với Gordon. “Cháu sẽ bơi chứ?”

“Cháu có hai bộ nên một bộ để khô, một bộ để bơi.”

“Thông minh đấy chứ,” Trợ lý của Bishop nói. “Bộ đồ kiểu gì thế? Hello Kitty à?”

Mary-Gordon nhăn mũi. “Cháu quá tuổi chơi Hello Kitty và SpongeBob rồi. Một bộ đồ thêu hoa và một bộ màu xanh nhạt. Cháu có thể bơi mà không cần áo phao.”

Họ bước ra ngoài, cái nóng thật sự dữ dội như đã được dự đoán.

Gã quay người lại, liếc nhìn cô bé rồi mỉm cười. “Cháu biết không, nhìn cháu như cục bông ấy.”

Mary-Gordon hỏi, “Thế nghĩa là sao ạ?”

Người thanh niên nhìn Suellyn và họ cùng cười. Anh ta đáp, “Chú không biết.”

Họ chờ cho xe đi hết rồi băng qua đường vào bãi đỗ. Gã thì thầm, “Chị đã đến đây rồi, thật tốt. Kayleigh đang rất đau khổ vì Bobby.”

“Tôi có thể hình dung được. Họ có biết đã xảy ra chuyện gì không?”

“Vẫn chưa. Một điều khủng khiếp đối với tất cả mọi người,” gã cao giọng nói với Mary-Gordon. “Này trước khi chúng ta đến nhà của dì cháu, muốn đi xem thứ gì vui không?”

“Có ạ!”

“Nó tinh xảo lắm, cháu sẽ thích cho xem.” Gã liếc nhìn Suellyn. “Đi vòng một chút không? Thực ra có một công viên trên đường đến đó.”

“Đi mà mẹ!”

“Được rồi. Nhưng chúng tôi không muốn đến muộn đâu, Ritchie.”

Gã nháy mắt. “Ôi, tôi không phải là Ritchie. Tôi đến đón hai người thay anh ấy.” Họ đã đến chỗ đậu xe. Gã mang hai va li, cùng chiếc túi đựng máy tính của cô nhét vào trong cốp chiếc xe Buick cũ màu đỏ tươi - sắc màu ngày nay không còn thấy nhiều nữa.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.