MADIGAN NÓI, “PHẢI nhớ, ‘đường’ ở đây không chỉ mang nghĩa quốc lộ đâu.”
Dance gật đầu. “Đội kỹ thuật đường phố. Giống như Bobby. Cùng gọi cho họ đi. Tôi đã dặn họ phải cẩn thận, nhưng chúng ta nên cho họ biết gã đã phát một ca khúc khác. Cả Alicia Sessions nữa. Tại quán Cowboy Saloon, tôi thấy Edwin cũng không ưa cô ta mấy so với Bobby đâu.”
Cô mở sổ tay có ghi số điện thoại của tất cả mọi người trong nhóm. Dance, Harutyun lẫn Stanning đều thông báo hết cho họ. Phân nửa thành viên nhóm đang ở trung tâm hội nghị; nửa còn lại có mặt tại địa điểm tiệc trưa, được tổ chức tại một câu lạc bộ nhạc đồng quê đẹp phía bắc thành phố. Kayleigh sẽ hát vài ca khúc nên họ phải dựng một sân khấu trình diễn nhỏ. Tye Slocum đang trên đường đến chỗ này, nhưng Dance đã cảnh báo cậu ta về nguy hiểm. Dường như Alicia đã chạy hết tốc lực đến bữa tiệc trưa của Kayleigh nhưng cô ta vẫn an toàn, hiện đang ngồi trong quán cà phê đợi xe tải chở linh kiện đến.
Dance cúi người xuống màn hình đọc qua một trong số các trang web không chính thức của Kayleigh, có đăng thông tin chi tiết về bữa tiệc trưa. Có rất nhiều người đăng bài mong muốn mua được vé, nhưng vé đã bán hết rất nhanh.
Madigan đang nói vào điện thoại, “Thôi nào, khó đến thế à? Cái xe chó chết đấy dài ngoằng! Lại còn đỏ choét nữa.” Ông liếc nhìn người khác với cái nhún vai, ra ý rằng con rắn ấy vẫn vô hình.
Dance gọi cho Kayleigh vào số di động mới của cô bé, thông báo mối đe dọa tiềm năng, ngay khi cô bé vừa đến bữa tiệc trưa.
“Không! Không phải lại thế nữa chứ. Chị có chắc không?”
“Chị e là vậy. Bọn chị chưa hề nói gì với cánh báo chí về việc sử dụng các đoạn lời bài hát như thông báo, nên bọn chị phải xem đây như lời đe dọa. Chị gái và cháu gái của em đang ở đâu?”
“Họ đang ở nhà cùng bố em và Sheri.”
“Darthur có đi cùng em không?”
“Có. Ở đây còn có khoảng mười hai người nữa. Bọn em đang dự kiến có một trăm khách hoặc hơn. Có rất nhiều nhân viên an ninh. Phải có vé mới vào được bên trong.”
Dance tiếp tục đọc thông tin trên màn hình; một ý tưởng chợt đến với cô. “Kayleigh, fan hâm mộ của tháng này là ai thế?”
“Em nghĩ tên anh ta là… chờ em chút, Sam Gerber. Chị có nghĩ anh ta gặp nguy hiểm[1] không? Ôi, Kathryn, bọn em phải làm gì bây giờ?”
“Anh ta vẫn chưa đến à?”
“Chưa, bọn em phải bốn mươi nhăm phút nữa mới bắt đầu. Em đến sớm để kiểm tra âm thanh. Bọn em có phải gọi anh ta không?”
“Em có số của anh ta không?
“Em sẽ tìm.”
Trong lúc chờ đợi, Dance nhìn xuống và bắt gặp ngay một loạt những bài đăng trên trang fan hâm mộ. Chúng vừa được tải lên sáng nay.
Tên Gerber này là thằng nào? Hắn có xứng đáng với một Kayleigh tuyệt vời không? Hắn chẳng đăng nhiều bài viết về cô ấy, gần như không có. Thành công của hắn đối với chúng ta dường như không công bằng.
- ESKayleighfan
Chỉ làm Edwin nản thôi, vẫn còn chỗ cho một fan hâm mộ nữa mà.
- Musiqueman3468
Mà thôi đi, anh ấy thắng giải thôi, có gì to tát đâu. Mình thấy mừng cho anh ấy, anh ấy phải được ăn trưa với Kayleigh!!!!!
- Suzi09091
Hắn không xứng đáng. Có nhiều người xứng đáng hơn. Quan điểm của tôi thôi.
- ESKayleighfan
Kayleigh quay lại trên đường dây với số điện thoại của Gerber. Dance ghi lại vào sổ tay. “Cảm ơn em. Bọn chị đang cố gắng hết sức có thể. Chị sẽ gọi lại sau.”
Cô gọi cho Sam Gerber và nghe hộp thư thoại. Có mã vùng địa phương và tổng đài, nên chắc không phải di động. Cô để lại một tin nhắn khẩn cấp.
“Anh ta sống tại Madera,” Madigan nói. “Tôi sẽ điều một xe đến nhà anh ta. Hy vọng anh ta vẫn chưa rời khỏi nhà.”
“Con đường,” Dance suy tư. “Hãy giả dụ rằng Edwin sắp cố làm cái gì đó trên đường từ Madera đến đây.”
Bất chấp báo cáo của Sally Docking và bằng chứng mơ hồ khác, cô nhận ra mình đang giả sử Edwin là kẻ sát nhân. Dẫu vậy cô vẫn không thể ngăn mình không nghĩ thế, tiếp tục cuộn xuống xem trang web, cố gắng tự đặt mình vào tư duy rắc rối của tay thanh niên này.
ĐIỀU CÔ MUỐN nhất đó là Kayleigh yêu quý mình.
Dĩ nhiên, Sheri Towne biết xuất phát điểm của mình không tốt. Không, cô không giống bà Ba - Đứa Trẻ, ý nghĩ ác độc của Sheri về bà ta, hoặc bà Hai - Người Đọc Lá Bài Tarot.
Dù Sheri có trẻ tuổi hơn Bishop rất nhiều, thì theo ý kiến riêng của cô, chuyện này chẳng đáng phải bàn. Tình thế của cô bấp bênh, cô biết mình còn không bằng một góc so với Margaret, người phụ nữ mạnh mẽ là mẹ của Kayleigh và Suellyn. Không có ai trong nhà Towne nói chuyện về bà ta trước mặt Sheri, kể cả Bishop. Mà cô lắng nghe và ghi nhớ tất cả những ca khúc của Kayleigh; phần nhiều các ca khúc đầu tiên của cô bé viết về mẹ.
Thế nhưng bất chấp căng thẳng, Sheri yêu thương Kayleigh rất nhiều, không phụ thuộc vào chuyện là mẹ kế của con bé. Thêm vào đó là Suellyn, chồng con bé, Roberto, và Mary-Gordon nữa. Ôi, đúng là đứa trẻ đáng yêu! Đúng kiểu bé gái mà cô muốn có, người mà cô hẳn sẽ có, nếu cuộc sống không rẽ sang một hướng khác.
Sheri cực kỳ muốn thích nghi với gia đình này. Cô yêu Bishop, yêu sự pha trộn lạ lùng giữa quyền lực và cảnh túng thiếu của ông, yêu tài năng của ông - tuyệt vời trong quá khứ và le lói ở hiện tại. (Và có thể nó sẽ bừng sáng rạng rỡ một lần nữa trong tương lai; có đôi lần ông đã nói đến chuyện trở lại sân khấu. Bí mật này ông chỉ thổ lộ với một mình cô.)
Tuy nhiên, liên kết của cô với người chồng mới sẽ không hoàn chỉnh, nếu cô không thể thiết lập mối quan hệ thực sự với Kayleigh. Không phải kiểu chân thành hời hợt.
Này, Sheri, hôm nay cô khỏe không? Giờ cô đã có một ngày tốt lành. Bảo trọng.
Chết tiệt. Với Kayleigh, mình giống như một kẻ hâm mộ nặc danh con bé thấy tại buổi hòa nhạc.
Cuối cùng cô ngoặt khỏi con đường dài từ nhà họ trên tuyến đường để ra xa lộ. Chiếc xe nảy lên; cho dù đã lát đá, con đường này cũng chẳng khá hơn đường rải sỏi.
Và biết đâu có thể, chỉ có thể thôi mọi thứ sẽ thay đổi. Đã có những hy vọng. Kayleigh thi thoảng gửi cho Sheri thiệp chúc mừng. Một món quà tặng cho ngày sinh nhật. Và mới nửa giờ trước, cô nhận được thư điện tử của Kayleigh. Con bé nhờ khi đến dự tiệc trưa, nhớ mang theo hai tá đĩa CD từ nhà của Bishop làm giải thưởng cho fan hâm mộ? Kayleigh đã để quên.
Cảm ơn nhé, Sheri. Cô đúng là một ngôi sao!
Cô cảm thấy tổn thương khi Kayleigh thậm chí chẳng mời cô đến dự sự kiện cô đã góp công tổ chức. Nhưng cô để ý đến chữ ‘khi’ cô đến dự tiệc trưa. Như vậy là con bé không hề làm cô bị bẽ mặt chút nào. Có thể con bé cho rằng Alicia đã đề nghị cô rồi. Hoặc suốt thời gian đó Kayleigh cho rằng Sheri kiểu gì cũng sẽ đến dự.
Hoặc giả lời mời là một lời xin lỗi nửa đùa nửa thật, cho thấy con bé đã nguôi giận? Hai người đã từng có trận cãi vã đáng xấu hổ tại sô diễn ở Bakersfield cách đây không lâu. Thực sự trẻ con và ngu xuẩn. Nhưng thằng khốn nào đó đã ghi lại vài phút chửi bới của họ, đoạn video ấy lan truyền nhanh như virus. Sheri cảm thấy mất mặt - ngay cả khi theo ý kiến của cô, Kayleigh mới chính là người gây sự trước.
Nhưng tất cả đều có thể thứ tha. Có thể Sheri không muốn mãi mãi làm Bà Dì Ghẻ Ác Độc.
Điều kiện đường sá được cải thiện, cô nhấn mạnh chân ga chiếc Mercedes, tăng tốc dọc xa lộ hoang vắng, những hàng cây lao vun vút hai bên.
Có thể cô nên gửi tặng Kayleigh một món quà, cảm ơn con bé. Cô…
Lốp xì hơi nhanh đến mức cô không kịp phản ứng khi chiếc xe ngoặt sang lề đường. Sheri khẽ thét lên, cố gắng điều khiển chiếc xe nặng nề đang chuyển hướng rất nguy hiểm tiến sát các hàng cây, với tốc độ chóng mặt bảy mươi dặm một giờ.
Nhưng Sheri Marshal Towne lớn lên ở miền Trung Tây, bắt đầu học lái từ năm mười bốn tuổi. Tuyết và các động cơ mạnh mẽ dạy cô cách điều khiển các má phanh. Lúc này, cô đánh tay lái chuyển hướng, nhẹ nhàng thả chân ga nhưng không đụng vào chân phanh.
Chậm nữa, chậm nữa… Chiếc xe lạng sang bên, đi thẳng rồi lạng tiếp, nào sỏi, nào lá rồi cành cây con bắn tung ra từ các lốp xe. Nhưng cô vẫn cố gắng giữ xe không bay xuống vách núi sâu chín mét phía bên phải, hay đâm sầm vào rặng cây thông bên kia đường.
Năm mươi dặm một giờ, bốn mươi…
Thế nhưng đến cuối cùng con đường vẫn quá trơn - cuội và đá sỏi trên nền tuyết cứng như đá - cô hoàn toàn không thể ngăn nổi cú đâm khi chiếc Merc to đùng lao về phía rặng cây, mắc kẹt vào một cái rãnh, rung lên rồi chết máy.
Hai tay đầm đìa mồ hôi, tim đập thình thịch, Sheri tựa đầu vào bánh lái.
“Chúa ơi, Chúa ơi, Chúa ơi,” cô thì thầm, tạ ơn Chúa vì đã đi lễ vào ngày Chủ nhật.
Chúa đã cứu giúp cho cô.
Cô đang nghĩ về Người thì một tiếng choang inh tai vang lên, kính chắn gió vỡ thành hình lưới nhện; những mảnh thủy tinh bắn tung vào đầu cô.
Cô chớp mắt, vì giật mình hơn là vì đau, đưa tay chạm vào vết thương nhỏ.
Làm sao một viên đá lại…
Rồi lại tiếp một tiếng choang và thủy tinh bay ra - lần này cô nghe thấy một tiếng đoàng ở bên ngoài.
Ôi, lạy Chúa, không… Ai đó đang bắn cô! Đây là những viên đạn!
Cô thấy một chuyển động từ phía những bóng đen giữa một hàng cây cao. Một ánh lửa nữa lóe lên. Chiếc xe vang lên một thanh âm trong trẻo. Lần này hắn bắn trượt kính chắn gió.
Thợ săn à?
Hay phải chăng là thằng điên bị ám ảnh vì Kayleigh ấy?
Sheri tháo dây đai an toàn, nép dưới sàn xe hết mức có thể để lần tìm điện thoại. Nó ở đâu, nó ở đâu, ở đâu?
Một phát súng nữa. Lần này không nhắm vào cửa kính xe, nhưng giống như lần trước, bay về phía sau xe. Viên đạn bắn trúng tạo nên âm thanh chói tai.
Tại sao lại có kẻ bắn vào đó nhỉ? Cô tự hỏi trong điên loạn.
Và rồi cô nhận ra: Khốn thật. Hắn đang nhắm vào bình ga! Kẻ rình mò, Edwin Sharp - chắc chắn là gã! Tại sao gã lại làm chuyện này? Cô có làm gì gã đâu?
Cô cố gắng hạ cửa kính xe bên ghế hành khách xuống, nhưng điện đã tắt. Hơn nữa, hai cánh cửa đều bị lèn chặt trong rãnh.
Rồi cái mùi ngọt, nồng của xăng ngày càng dày hơn, nhắc cô nhớ những giờ khắc nóng bỏng trên đường đua NASCAR mô phỏng F1, nơi người chồng đầu tiên của cô vẫn đua vào thứ Bảy hàng tuần.
Và khi cô nức nở, chân đạp vô ích lên kính chắn gió, một ý nghĩ khác vụt đến: Kayleigh không hề gửi bức thư điện tử đến dự buổi tiệc trưa ấy. Chính là Edwin Sharp đã tạo ra địa chỉ thư điện tử có tên Kayleigh, rồi gửi tin nhắn cho Sheri thông qua trang web của con bé, dụ cô tới đây.
Rốt cuộc, Kayleigh không hề muốn cô tham dự bữa tiệc đó.
❀ ❀ ❀
[1] : bản dịch là ‘anh ta nguy hiểm’ - NQK