“ĐÁM CHÁY VẪN đang lan rộng,” Harutyun nói với cô qua điện thoại. “Chắc hắn phải dùng đến năm gallon chất dễ cháy. Địa điểm là một nhà kho trên sông San Joaquin.”
Em ngồi bên bờ sông, tự hỏi đời mình đã sai ở đâu
Đã bao nhiêu cơ hội em bỏ lỡ ngay từ đầu
Như thể những rắc rối của em cách nào đó đã biến em thành đá,
Và dòng nước lững lờ kia đang thì thầm, sao em còn chưa trở về nhà?
Ai trong phòng cũng nhìn Dance chằm chằm. Cô làm ngơ, tập trung vào cuộc nói chuyện với Harutyun. “Có nhân chứng nào không?”
“Không.”
“Làm sao cậu biết vụ này có liên quan đến kẻ rình mò?”
“À tôi không biết nói thế nào, nhưng ngoài cửa trước chúng tôi tìm được điện thờ nhỏ dành cho Kayleigh.”
“Cái gì?”
“Đúng thế đấy, thưa sếp. Rất bệnh hoạn. Một chồng đá cùng một cặp đĩa CD của cô ấy đặt bên cạnh, trước cửa nhà kho. Và chị biết có chuyện gì lạ không?”
Còn hơn thế nữa sao? Dance không thể đoán nổi.
“Một tờ 20 đô la đặt dưới viên đá. Như một món quà biếu.”
“Có biết về nạn nhân không?”
“Hoặc các nạn nhân,” cậu ta nhắc. “Nhóm hiện trường đã vào xem bên trong, trông thấy hai cái chân. Đó là tất cả những gì còn lại. Sau đó mái nhà sập xuống. Đây là một phần của trạm xăng cũ nên họ phải rất thận trọng, vì nghĩ rằng có thể còn một thùng xăng được chôn gần đó. Charlie Shean cùng đội CSU của ông ấy đang khám xét bên ngoài, càng kỹ lưỡng càng tốt. Bên ngoài nóng như lửa địa ngục ý. Một trong số các nhân viên đã ngất xỉu do hơi nóng từ bộ đồ bảo hộ. Không có vết lốp xe, không có dấu chân. Chúng tôi đã tìm thấy hai vỏ đạn. Loại 9 li.” Một tiếng tặc lưỡi của tay thám tử. “Giống khẩu súng bị đánh cắp của Fuentes. Nhưng có thể chỉ là trùng hợp thôi. Dù sao đi nữa - tôi cầu nguyện điều này đã xảy ra - là hắn bắn chết họ trước khi châm lửa.”
“Chúng ta có thể hy vọng.”
“Không có vết máu, nhưng có vẻ gã đã lau dọn hết bằng một cành cây, hay thứ gì đó. Họ đang lấy mẫu. ADN có thể là phương pháp duy nhất cho biết gã đã giết ai.”
Một điện thờ dành cho Kayleigh. Việc này thích hợp với hành vi của kẻ rình mò.
“Nhóm của Charlie còn rà soát quanh buồng điện thoại công cộng nơi gã gọi cho Kayleigh. Họ thu được vài dấu vết nhưng các dấu tay - đến bốn mươi dấu - không khớp với bất kỳ dấu vân tay nào, cả trong AIFIS cũng không có.”
“Có dấu vết gì của Edwin không?”
“Không. Tôi phải đi rồi. Tôi sẽ gọi cho chị nếu biết thêm, Kathryn.”
“Cảm ơn.”
Cô ngắt máy, quay sang Kayleigh, bố cô bé và tất cả những người khác trong phòng để thông báo.
Bishop nhắm mắt lại và như lẩm bẩm một lời cầu nguyện. Dance nhớ lại ông ta từng có thời gian cho ra mắt một album nhạc Thánh Ca - sau khi trải qua trị liệu. Tuy nhiên, album bán không chạy lắm.
“Nạn nhân là ai?” Kayleigh nín thở hỏi.
“Bọn chị không biết. Có thể nhiều hơn một người. Nhưng vì có đám cháy nên họ không thể nhìn rõ bên trong.”
“Nhưng Alicia đâu? Cả Tye nữa?” Kayleigh cố gắng liên lạc với hai người. Tất cả các thành viên khác trong nhóm cũng được tính đến. Kayleigh báo lại sau khi nói chuyện với Tye Slocum. “Lạy Chúa. Alicia vẫn đang ra ngoài cưỡi ngựa. Còn Tye thì sao? Anh ta đang đi mua thêm mấy dây đàn guitar. Trong xe tải của chúng tôi có đến hàng nghìn dây. Sao lại phải tìm mua dây mới chứ? Ôi điên mất thôi.”
Dân biểu cùng phái đoàn của ông ta trông có vẻ khó chịu, Dance dường như nghĩ rằng đến thăm cô bé vào lúc này không phải là một ý hay. Ông ta nói, “Chúng tôi vẫn còn chiến dịch phải tiến hành. Xin lỗi đã quấy rầy cô.”
“Không hề gì.” Người đưa ra nhận xét này là Bishop, không phải Kayleigh.
Davis nhắc lại rằng ông ta sẽ giúp đỡ bằng bất kỳ cách nào có thể, và sẽ gặp lại cô bé ở nhà hát.
“Tôi không…,” cô bé im bặt, liếc nhìn ông bố, người không đưa ra phản ứng nào. “Xin chào, cảm ơn sự ủng hộ của ông.”
“Hy vọng tôi có thể nói điều tương tự vào Ngày Bầu cử.”
Trợ lý Peter Simesky một lần nữa bước đến chỗ Dance. Anh ta bắt tay cô. “Cô có danh thiếp của tôi rồi. Nếu cần bất kỳ điều gì, xin hãy cho tôi biết.”
Nghiên cứu ngôn ngữ cử chỉ là một kỹ năng không mất đi khi bạn rời văn phòng. Đúng lúc anh ta có tiếp xúc bằng mắt với cô trước đó, cô biết rằng Simesky muốn biết thêm nhiều hơn về mình, nếu hoàn cảnh cho phép. Cô đánh giá anh ta: Tay không đeo nhẫn cưới, ánh mắt đầu tiên liếc về phía cô nhằm vào bàn tay trái; cũng rất có khả năng anh ta là một trong những người đàn ông không hứng thú chuyện ngoại tình.
Anh ta tỏ ra thoải mái, dễ chịu nhưng không quá tự tin đến lỗ mãng. Anh ta không ngượng ngùng khi thấp hơn cô hai phân, hoặc bối rối trước khổ người bé nhỏ, và mái tóc thưa (mỉa mai là đối tác hẹn hò lãng mạn của cô hiện giờ, Jon Boling, cũng mang đủ những đặc tính này). Nhưng với cuộc sống cá nhân phức tạp của Kathryn Dance, cô vốn không ưa những khổ người đẫy đà, mập mạp.
Cô gật đầu lịch sự với Simesky, đảm bảo rằng cái bắt tay thật ngắn và thật chuyên nghiệp. Cô không thể đoán được anh ta có hiểu thông điệp hay không.
Sau đó Davis, đi theo là Simesky và Myra Babbage, rời khỏi nhà để ra chỗ chiếc SUV. Tay nhân viên an ninh mở cửa cho họ. Chỉ một phút, xe của họ đã phóng xuống lối xe vào nhà rải sỏi bẩn thỉu.
Bỗng đôi mắt Kayleigh ánh lên nét kinh hoàng, cô bé bắt đầu khóc. “Đợi đã, hắn thiêu sống họ sao?” cô bé thì thầm.
“Đúng vậy.”
“Không, không! Đó cũng là lỗi của em!” Hai vai cô bé gồng lên, quai hàm nghiến chặt. Cô bé giận dữ đưa tay lên quệt nước mắt. “Ca khúc của em! Hắn lại sử dụng một trong những ca khúc khác của em.”
Dance nói rõ, “Hiện trường tội ác ở bên bờ sông, giống như đoạn hai mà.”
“Không phải, là ngọn lửa! Đầu tiên là Bobby và giờ là những người khác. Edwin đã gửi thư điện tử cho em, phải, hắn gửi rất nhiều, nói rằng hắn rất yêu thích một ca khúc của em, Fire And Flame.”
Cô bé cầm lên CD Your Shadow, cho Dance xem những dòng ghi chú trên bìa đĩa.
Tình yêu là đám cháy, tình yêu là ngọn lửa
Sưởi ấm trái tim em, thắp sáng con đường em đi.
Ngọn lửa tình bùng cháy mãi mãi như vầng thái dương
Giúp hàn gắn hai tâm hồn hòa làm một.
Tình yêu là đám cháy, tình yêu là ngọn lửa.
Bishop nói với con gái, “Này, KT, đừng tự trách bản thân nữa. Con đâu thể quản hết được những thằng điên khốn kiếp ngoài kia. Thằng nhóc đó là tên bệnh hoạn, chỉ thế thôi. Nếu không phải con thì sẽ là một người khác.” Các câu chữ tuôn ra khô như ngói. Ông ta không giỏi an ủi.
“Bố, hắn thiêu sống những người này đến chết đấy!”
Bishop không biết phải nói gì, bèn vào bếp lấy cho mình một cốc sữa. Sheri khó chịu đứng cạnh một trong những chiếc guitar. Dance gọi lại cho Harutyun nhưng không có tiến triển gì mới mẻ.
Khi quay lại, Bishop nhìn chiếc đồng hồ đeo trên cổ tay to bè, khỏe mạnh của mình. “Này, con nghe tin gì từ chị gái chưa?”
“À sáng nay con gọi và nói chuyện với chị ấy về Bobby. Sao ạ?”
“Lẽ ra họ đã phải đến đây rồi chứ? Hoặc có thể…”
Miệng Kayleigh thực sự há hốc. “Ý bố là sao?”
“Có thể chị con đến thẳng chỗ chúng ta.”
“Không, bố đang nói cái gì thế? Đến đây á? Tại sao chị ấy lại đến đây?”
Bishop cụp mắt xuống. “Bố nghĩ mọi chuyện sẽ tốt hơn nếu con bé đến. Sự ủng hộ về tinh thần, về chuyện của Bobby. Bố gọi con bé sáng hôm nay. Con bé đã lên máy bay, hạ cánh được một tiếng rồi.”
Đây thường là cách ông truyền tải những tin tức quan trọng. Ông tung nó ra thận trọng như những quả bóng mềm.
“Ôi Chúa ơi. Tại sao bố không nói với con? Chị ấy có liên quan gì… Chờ đã, bố đã nói là ‘họ’. Có phải cả gia đình đến không?”
“Ừ. Roberto còn đi làm. Chỉ có Suellyn và Mary-Gordon đi thôi.”
Kayleigh bốc hỏa. “Tại sao bố lại làm cái trò quái quỷ này vậy? Trong khi thằng điên đó đang lởn vởn xung quanh. Con là trẻ con sao?”
“Ủng hộ về tinh thần,” ông càu nhàu phản bác, bối rối. “Như bố đã nói.”
“Ôi lạy Chúa. Ôi lạy Chúa.” Kayleigh ngồi xuống. “Đó là lý do tại sao con đã không đề nghị họ…” Nhưng rồi giọng cô cao vút lên. “Đám cháy… vụ tấn công. Ôi, bố không nghĩ… không phải họ chứ?”
“Bình tĩnh lại KT. Làm thế quái nào thằng khốn Sharp ấy biết được họ đang ở sân bay chứ?” Bishop hỏi. “Làm sao biết họ đang bay trên chuyến bay nào?”
Kayleigh vồ lấy chiếc điện thoại rồi bấm số. Cô ấn mạnh nút ngắt cuộc gọi. “Hộp thư thoại. Ai sẽ đón họ? Tại sao bố không nói cho con biết, tại sao bố không đi?”
“Vì cuộc gặp gỡ với ngài dân biểu, nên bố đã cử Ritchie đi đón. Được rồi, bố sẽ gọi cho cậu ta.” Bishop đi lấy điện thoại di động rồi gọi. “Chào. Tôi đây. Chuyện là thế nào? Họ đâu rồi… Ai? Cậu nghĩ tôi nói ai hả? Suellyn và con bé, đó là những người… Cái gì?”
Mọi con mắt trong phòng đổ dồn vào ông.
“Khi nào?… Ôi, mẹ kiếp.” Ông ngắt máy. “Được rồi, chuyện là cậu ta nhận được một cuộc gọi từ một người bạn của con.” Một cái liếc mắt sang cô con gái. “Gã sắp đưa mẹ con họ về đây rồi.”
“Ai cơ?” Kayleigh hét lên. “Thằng quái nào vậy?”
“Ritchie không nhớ được tên gã. Nhưng dù có là ai thì gã cũng biết rõ số chuyến bay, biết tên của họ. Gã nói rằng gã nên là người đi đón họ.”
Sheri nói, “Nhưng nếu kẻ đó chính là Edwin, làm sao gã biết được Ritchie sắp đi đón họ?”
Đôi mắt Bishop nhìn như khoan xuống chân mình. “Ôi… chó chết.”
“Cái gì hả bố? Cái gì!”
“Sáng nay bố cùng Sheri đã ăn sáng tại quán Herndon Café. Chỉ có hai người ở trong cái quán đó, xung quanh chẳng còn ai nữa. Ngoại trừ một người khác đang ngồi gần đó, quay lưng về phía bố. Một thằng cha cao lớn, tóc đen. Không thể nhìn được mặt hắn. Có thể hắn đã nghe lén bố đang nói với Suellyn và gọi Ritchie, cung cấp thông tin cho cậu ta. Bố nghi ngờ chuyện đó đã xảy ra.”
“Lúc đó mấy giờ?” Dance hỏi.
“Tôi không biết. Khoảng chín rưỡi, mười giờ.”
Dance nhủ thầm: Edwin đã ở nhà hát vào lúc mười một giờ. Nếu biết cách bố trí thời gian khéo léo, hắn có thể làm được.
Sheri Towne bước đến chỗ Kayleigh, dè dặt đặt tay lên vai cô bé. Dance nhận thấy đôi môi nàng ca sĩ mím chặt. Sheri bước lùi lại.
“Nhưng làm sao hắn biết được Ritchie?” Kayleigh hỏi. “Để có được số của anh ấy và gọi cho anh ấy?”
“Hắn có thể kết nối với em tại nhà hát hoặc thông qua báo chí?” Dance hỏi.
“Có thể. Anh ấy có tên trong những album cuối cùng. Anh ấy là một trong những trợ lý và lái xe của em. Có tên trong phần cảm ơn.”
Dance nói, “Với tất cả những nghiên cứu Edwin tiến hành, thì chắc chắn hắn có thể tìm được.”
Kayleigh bắt đầu khóc. “Chúng ta làm gì bây giờ?”
Dance gọi cho Harutyun và cho cậu ta biết mối lo âu của họ. Cậu ta nói cậu ta sẽ kiểm tra xem sao.
Trong khi đợi chờ, Dance hướng ánh mắt về phía Bishop. Ông ta đang tức điên. Sheri đứng cách ông ta một khoảng. Dance tự hỏi cơn phẫn nộ này nhằm vào ai. Cô đoán đó sẽ là Ritchie. Bishop dường như thuộc loại người luôn đổ lỗi cho người khác vì những rắc rối trong cuộc đời mình.
Harutyun quay lại sau năm phút dài tưởng chừng như vô tận. “Video tại sân bay cho thấy một người phụ nữ tầm ba mươi tuổi, cùng cô con gái nhỏ chui vào chiếc Buick của Edwin. Khoảng ba mươi phút sau khi chuyến bay từ Portland hạ cánh.”
Dance nhìn vào những gương mặt trông chờ. Cô nói với họ những gì tay cảnh sát kia đã cho biết.
“Không!” Kayleigh thét lên. “Không!”
“Và… Đặc vụ Dance… Kathryn.” Harutyun đang nói trên đường dây. “Vừa nhận được tin từ đội cứu hỏa. Chỉ có một xác chết bên trong.” Cậu ta ngập ngừng, “Xác không quá to. Có thể là trẻ vị thành niên - nam hoặc nữ - hoặc một người phụ nữ. Không kết luận được: cái xác bị cháy đen đến tận xương. Dù sao nếu đó là người chị gái, thì con bé vẫn còn sống. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là gã bắt được con bé. Và tôi còn không muốn nghĩ về chuyện đó.”