Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19
Chương 19

❊ ❊ ❊

CÁC PHÒNG HỘI ý thực thi luật pháp trên toàn thế giới này đều giống nhau: trầy xước, nứt nẻ, lồi lõm, được khắc phục tạm bằng băng dính. Trong phòng toàn đồ nội thất chẳng ăn nhập gì, những biểu tượng khó hiểu và cửa sổ cáu bẩn.

Văn phòng Cảnh sát trưởng Liên kết Fresno - Madera chỉ có diện tích trung bình, cho dù mùi tỏi chua là sự bổ sung độc đáo, có thể từ một bữa tối cơm Tàu vào lúc tan ca. Dance đứng trước căn phòng có ánh đèn xanh dương với P. K. Madigan và Dennis Harutyun. Khuôn mặt lầm lì của cậu ta nở một nụ cười mơ hồ, yếu ớt dưới hàng ria rậm, khi được tuyên bố rằng Dance gia nhập nhóm.

Thủ đoạn cô dùng để lợi dụng cậu ta nhằm vào phòng theo dõi hôm trước rõ ràng đã được tha thứ.

Các thanh tra Crystal Stanning và Miguel Lopez cũng ở đây. Cùng với thanh tra Gabriel Fuentes, giờ đang ở hiện trường, hợp thành một biệt đội điều tra kẻ rình mò Kayleigh Townevụ án mạng, nhận sự hỗ trợ của TJ Scanlon tại Monterey (‘Cái ý tưởng nghỉ phép quái lạ thật đấy, sếp ạ’).

Hai người dân cũng có mặt trong phòng. Dance đã cho gọi Kayleigh Towne ba mươi phút trước đó để đề nghị cô bé đến tham gia. Người phụ nữ miễn cưỡng đồng ý. Alicia Sessions cũng đi theo để có sự ủng hộ về tinh thần. Với đôi mắt mệt mỏi và trũng sâu, mái tóc mật ong ấn tượng của cô bé được buộc túm lại thành đuôi ngựa cao, thò ra dưới chiếc mũ thể thao màu đỏ tía không có logo, như thể cô bé đang cố gắng cải trang.

Dance để ý thấy cô bé mặc quần jean nhiều túi thay vì một số bộ đồ bó sát hơn thường thấy trên các bìa album, hay tại các buổi hòa nhạc, cùng chiếc sơ mi dày, dài tay bất chấp tiết trời nóng như thiêu.

Lẽ ra Dance phải nói với cô bé rằng chuyện che giấu này cũng vô ích thôi, nếu đó là mục đích cô bé ăn mặc thế này. Đối với Edwin Sharp, cô bé vẫn là người con gái xinh đẹp nhất, gợi cảm nhất thế giới, không cần biết cô bé mặc quần áo gì hay có trang điểm không.

Kayleigh thông báo rằng Edwin lại tiếp tục do thám cô bé, bốn mươi phút trước đó, gã đỗ xe tại một điểm lợi thế mới: Rõ ràng gã đã phát ngán với việc cảnh sát lái xe qua bãi đỗ bảo tồn tự nhiên đối diện nhà cô bé, và nhìn gã trừng trừng. Thế nên ngay sau khi được thả khỏi nơi giam giữ, gã đã tiến thẳng đến địa điểm mới này để thỏa mãn, như kiểu con nghiện đi kiếm thuốc.

Giọng nàng ca sĩ nao núng khi kể lại câu chuyện cho Dance thấy còn nhiều vấn đề hơn ngoài việc cô bé nhận ra gã. Cô tự hỏi liệu có hay không cuộc đụng độ thực tế giữa hai người. Nhưng dù chuyện gì có thể xảy ra đi nữa, rõ ràng Kayleigh không muốn nói về chuyện đó.

Alicia Sessions lại có phong cách ăn mặc trái ngược với cô chủ, gần như là thách thức: quần jean bó sát, đôi bốt cao bồi màu xanh nhạt, áo ba lỗ màu xanh dương lộ ra dây đai nịt ngực màu cam tươi. Các cơ bắp cũng ấn tượng nữa. Dance tự hỏi phần còn lại của hình xăm bị khuất dưới lưng cô ta là gì. Khuôn mặt cô ta trông giận dữ, đằng đằng sát khí. Dường như mục tiêu của cơn phẫn nộ này chính là các cảnh sát vì họ đã không thể bảo vệ tốt cho cô chủ của cô ta.

Dance nói, “Sếp Madigan đã rất tử tế khi mời CBI hỗ trợ điều tra vụ giết Prescott, và chúng ta sẽ tập trung vào khả năng vụ này có liên quan đến kẻ rình mò đang quấy rối Kayleigh. Tôi không đến đây để làm vướng chân mọi người, và nếu có xung đột giữa phòng ban của mọi người với phòng ban của tôi, mọi người có thể đến gặp tôi hoặc sếp Madigan bất kỳ lúc nào. Tôi muốn giúp đỡ bởi vì tôi có kinh nghiệm với những kẻ rình mò.”

“Cá nhân à?” Lopez nói.

Tất cả cùng cười.

“Khi nhìn thấy khẩu Glock 23 trên hông cô kia, chúng cũng nản lòng thôi.”

Kayleigh cũng nằm trong số những người đã bật cười, nhưng rất yếu ớt. Dance đánh giá, đã xảy ra những điều khủng khiếp. Alicia chỉ mệt mỏi nhìn họ.

“Trước hết, đồng nghiệp của tôi tại Monterey đã tìm hiểu chẳng có trát hay lệnh nào của tòa án dành cho Edwin - ở cấp liên bang hay ở California, Washington hay Oregon cũng không. Ngoại trừ vài lỗi[1] vi phạm luật giao thông, còn lại chẳng có gì. Điều này khá bất thường đối với một kẻ rình mò: thông thường phải có rất nhiều những khiếu nại. Tuy nhiên, mặt khác, có thể gã đơn giản là rất cẩn thận. Và chúng ta biết gã thông minh.”

“Bây giờ tôi sẽ cho mọi người biết một chút về rình mò, và chẩn đoán nào tôi nghĩ rằng phù hợp nhất với Edwin. Có một vài loại rình mò. Loại thứ nhất được biết như ám ảnh thông thường. Hầu hết đây là những tình huống trong gia đình. Kẻ rình mò và đối tượng của hắn trước đó đã từng có quan hệ, thường là quan hệ yêu đương hoặc tình dục. Các quan hệ, các cuộc hôn nhân hay thậm chí là tình một đêm có kết cục tồi tệ. Hãy nghĩ đến Sự quyến rũ chết người.”

“Giờ thì là một bộ phim nhằm chỉnh đốn các đức ông chồng,” Lopez nói, miệng nở nụ cười khó nhọc.

Dance nói tiếp, “Tiếp theo là những kẻ rình mò cuồng dâm.”

“Giống tội phạm tình dục à?” Madigan hỏi to.

“Không, nó gần giống tình yêu hơn là tình dục. Những kẻ rình mò cuồng dâm theo truyền thống là phụ nữ, họ yêu những người đàn ông quyền lực có điều kiện kinh tế và ở tầng lớp xã hội cao hơn họ. Giống như các thư ký văn phòng, hoặc thư ký cửa hàng lảng vảng quanh các ông sếp của họ. Nhưng bây giờ, nhiều nam giới cũng được xếp vào mục này như phụ nữ. Hồ sơ cho thấy rằng có nhiều tiếp xúc nhỏ, vô thưởng vô phạt nhưng lại khiến kẻ rình mò hiểu sai. Chúng ngày càng tin rằng đối tượng chúng bị ám ảnh yêu chúng, nhưng quá nhút nhát hoặc không sẵn lòng để đáp lại.

“Loại rình mò thứ ba là kiểu ám ảnh vì tình yêu. Những kẻ này theo đuổi những người nổi tiếng, những người chúng tôn thờ từ xa và tin rằng họ là bạn đời của mình. Tôi nghĩ Edwin là sự pha trộn giữa ám ảnh cuồng dâm và ám ảnh vì tình yêu. Gã thật lòng tin rằng cô bé chính là người phụ nữ của mình. Gã muốn có mối quan hệ với cô bé, và gã tin rằng cô bé cũng cảm thấy điều tương tự đối với mình.”

“Chỉ vì cái ký hiệu ‘XO’ khốn kiếp,” Kayleigh lẩm bẩm. “Đó chỉ là bức thư mẫu thôi.”

Alicia nói, “Chúng tôi gửi cả ngàn lá thư như vậy mỗi tuần. Chẳng có gì riêng tư liên quan đến gã cả ngoại trừ cái tên - và chúng tôi có chương trình gửi thư tự động chèn cái này vào.”

“Em phải hiểu thế này: Tất cả những kẻ rình mò đều ít nhiều bị ảo giác. Chúng bắt đầu từ chứng loạn thần kinh chức năng nghiêm trọng, rối loạn nhân cách ranh giới đến loạn thần kinh thực sự: chứng tâm thần phân liệt hoặc rối loạn lưỡng cực nghiêm trọng. Chúng ta phải giả sử rằng Edwin có một rắc rối thực sự. Và gã không muốn chữa khỏi, bởi vì gã thỏa mãn cao độ khi tiếp xúc với em - có tác dụng mạnh như một kiểu ma túy đối với gã.”

Crystal Stanning hỏi, “Nhưng động cơ giết Bobby Prescott của gã là gì - nếu gã thực sự là kẻ làm việc đó?”

Dance đáp, “Đó là một câu hỏi hay, Thanh tra ạ. Chính điều này hoàn toàn không phù hợp. Những kẻ rình mò bị ám ảnh cuồng dâm hoặc yêu đương là những kẻ ít nguy hiểm nhất, về mặt thống kê ít hơn nhiều so với những kẻ rình mò trong gia đình. Nhưng chúng nhất định có thể giết người.”

Madigan nói thêm, “Tôi nghĩ chúng ta cũng nên nhớ rằng Bobby có thể đã ở sai chỗ vào sai thời điểm. Nếu ca khúc đó một lời tuyên bố, nó chỉ liên quan đến nhà hát thôi. Có thể chẳng liên quan gì đến Bobby. Có thể hung thủ chỉ chờ bất kỳ ai xuất hiện.”

“Nói hay lắm, đúng vậy,” Dance đáp. “Nhưng điều chúng ta nên làm đó là điều tra sâu hơn nữa về cuộc đời Bobby. Xem anh ta đang định làm gì, chẳng hạn như có làm gì trái luật pháp không.”

“Anh ấy không phải thế đâu,” Kayleigh nói quả quyết. “Vài năm trước anh ấy có gặp rắc rối, nghiện ma túy và rượu. Nhưng giờ thì trong sạch rồi.”

Chủ nghĩa hoài nghi là điều cơ bản của một sĩ quan, nhưng Dance sẽ không tranh cãi với cô bé này. Điều quan trọng với cô bé là giữ gìn hồi ức về bạn bè mình, và chỉ mình họ mới biết Bobby có tham gia vào hoạt động rủi ro nào không. Từ các nhận xét của người hàng xóm, Tabatha, dường như cậu ta không phải là người như thế.

“Nhưng điều đó không có nghĩa ai đó không muốn anh ta chết,” Dance nói. “Và chúng ta phải nhớ kẻ xâm nhập nào đó - có khả năng là kẻ sát nhân - đã đột nhập vào xe moóc của anh ta vào buổi sáng sau khi anh ta bị giết.”

“Tôi có thể điều tra về cuộc sống riêng tư và thông tin cơ bản của anh ta,” Harutyun lên tiếng bằng giọng thấp và dễ chịu, hàng ria mép nhấp nhô.

Dance liếc nhìn Madigan, ông gật đầu đồng tình. “Dennis là thủ thư của chúng tôi. Theo nghĩa tích cực đấy. Cậu ấy luôn làm tốt công việc của mình. Cậu ấy biết Google là cái gì trong khi tôi tưởng đó là một nhân vật trên kênh Cartoon Network.”

“Tốt.”

“Cô không thể thẩm vấn gã sao?” Alicia hỏi Dance. Cô vẫn chưa cho cô ấy biết rằng cuộc thẩm vấn đã thực sự thất bại.

“Có thể. Nhưng tôi không nghĩ làm thế giúp được nhiều đâu.”

Trong các bài giảng của mình, Dance đã nói đến sự khó khăn khi phân tích ngôn ngữ cử chỉ của các nghi phạm như Edwin: Những kẻ nằm trên ranh giới rối loạn tâm thần, như những kẻ rình mò, có thể cho bạn biết những thực tế có thể hữu ích khi phá án, có thể dẫn bạn đến việc phát hiện sự lừa dối của chúng. Nhưng những kẻ này thường xuyên không thể phân tích được bằng ngôn ngữ cử chỉ. Chúng không cảm thấy bất kỳ sức ép nào khi nói dối - bởi vì mục tiêu tiếp cận gần gũi đối tượng trong ám ảnh của chúng lấn át tất cả mọi điều khác.

Giờ đây cô giải thích điều đó, và nói thêm rằng họ cũng không cần vội vàng để tóm gã.

Alicia nhếch mép phẫn nộ, rồi hỏi, “Ở đây không có luật về rình mò đúng không?”

“Đúng vậy - California là bang duy nhất trong cả nước ra luật đó,” Madigan đáp.

Dance giải thích về đạo luật: “Một người[2] phạm tội rình mò nếu sẵn sàng, rắp tâm và lặp đi lặp lại việc theo dõi lẫn quấy rối người khác, gây ra mối đe dọa nghiêm trọng với dụng ý đặt người đó vào nỗi sợ hãi hợp lý cho sự an toàn của bản thân, hay sự an toàn của gia đình gần gũi với họ.” Cô nói thêm, “Nhưng cũng không có nhiều hình phạt lắm. Mất ít thời gian ngồi tù và nộp tiền phạt thôi.”

“Ồ có đấy chứ: bắt giữ gã ngay đi,” Kayleigh nói.

“Có thể không dễ dàng đến thế đâu. Cho chị biết cách rình mò của gã đi.”

“Ý em là các luật sư của em biết hết đấy. Em cho họ toàn quyền quyết định. Nhưng em biết gã đã đều đặn gửi cho em một trăm năm mươi thư điện tử, ba mươi hoặc hơn thế các lá thư tay. Gã rủ em đi chơi, nói bóng nói gió về chuyện cùng nhau chung sống, viết về những gì gã đã làm ngày hôm đó.”

Không đến nỗi tệ lắm so với vài gã khác, Dance để ý.

“Gã còn tặng em các món quà nữa. Những bức tranh gã vẽ, những nhạc cụ thu nhỏ rồi các LP cũ. Bọn em đã gửi trả lại hết.”

“Em nói gã đã xuất hiện tại nhà hát, nhưng em chưa bao giờ thấy gã?”

“Đúng vậy.”

Lopez hỏi, “Có thể là cải trang?”

“Có thể,” Dance đáp. “Những kẻ rình mò có hẳn một kho vũ khí dùng để tiếp cận đối tượng và giữ họ trong tầm kiểm soát của mình. Chúng ăn cắp thư điện tử để tìm hiểu nạn nhân của mình biết những gì, và họ có thể ở đâu. Chúng đe dọa các nhân chứng, ép họ nói dối rằng chúng chưa bao giờ lảng vảng quanh nhà của nạn nhân. Chúng rất giỏi trong việc xâm nhập vào điện thoại, máy tính và thậm chí vài tên còn học làm thợ khóa, để biết cách phá khóa và đột nhập vào nhà. Chúng thực sự là những kẻ tuyệt vọng. Tất cả những gì quý giá đối với chúng gói gọn trong tình yêu dành cho đối tượng; nếu thiếu đi hình bóng người đó, cuộc đời chúng chẳng còn ý nghĩa gì hết.”

Alicia nói, “Chúng tôi đã đe dọa gã bằng các án lệnh cấm chỉ rồi mọi thứ nhưng… gã cứ tảng lờ những bức thư đi. Các luật sư nói rằng gã không bao giờ dám vượt qua rào cản về pháp lý.”

“Họ đã nói với FBI chuyện gã xâm nhập vào máy tính của bọn em,” Kayleigh nói. “Có thuê một công ty an ninh mạng tư nhân rồi, nhưng chẳng tìm được bằng chứng nào cho thấy gã đã làm thế.”

“Chẳng lẽ Bobby chết rồi vẫn chưa đủ đe dọa hay sao?” Alicia hỏi thẳng.

“Chúng tôi không có bằng chứng gã đã làm chuyện đó,” Harutyun đáp.

“Xin anh đấy. Dĩ nhiên là gã làm.”

Dance nói tiếp, “Khi chúng ta nói đến chuyện bắt giữ vì tội rình mò theo luật pháp, Thám tử Madigan nói đúng; bạn cần một lời đe dọa chống lại bạn hoặc thành viên gia đình bạn. Nó có thể được ngụ ý, nhưng nếu thế phải có niềm tin hợp lý rằng bạn đang thực sự có nguy cơ bị làm hại.”

“Làm hại về tâm thần hay tâm lý, cô biết không?” Crystal Stanning hỏi.

“Không. Về mặt thể chất cơ.”

Kayleigh đang nhìn chằm chằm tấm poster, bức tranh hoạt hình về một cảnh sát và một đứa bé vị thành niên tỏ ra ăn năn, hối cải.

CHI TIẾT TUẦN TRA TRONG TRƯỜNG: NẾU ĐÓ CHỈ LÀ CÁI CHẬU HOA, HÃY NÓI CHUYỆN VỚI HỌ… THẬT NHIỀU.

Cô quay người lại, miễn cưỡng nói, “Không, không có đe dọa gì. Thực sự là ngược lại. Gã luôn luôn nói rằng hắn muốn bảo vệ tôi như thế nào. Rằng gã sẽ luôn luôn ở bên tôi - giống hệt như trong ca khúc Your Shadow đó.”

Đúng lúc này điện thoại của Dance rung chuông báo tin nhắn mới, do TJ Scanlon gửi. Cô đọc thật nhanh rồi ngước mắt lên.

“Mọi người muốn nghe tiểu sử kẻ rình mò không?”

Nhưng dĩ nhiên, câu hỏi này chẳng cần phải trả lời.

❀ ❀ ❀

[1] : bản dịch là ‘tội’ - NQK

[2] : bản dịch là ‘bạn’ - NQK

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.