- Có ai ở trong phòng đại tá thế? - Phomin hỏi đồng chí trực ban.
- Mời đồng chí vào. Đại tá có một mình thôi.
Đang cặm cụi viết, thấy Phomin vào, đại tá Ktorov không đứng dậy mà đưa tay ra hiệu cho Phomin ngồi chờ ở ghế tựa. Viết xong, đại tá gọi cô thư ký vào rồi đưa tập tài liệu cho cô chuyển đi đánh máy.
- Evgeni Nicolaievich ạ, chắc là phải từ biệt Mevit thôi - Đại tá nói rồi trao cho Phomin một tờ giấy - Đây là bức điện tôi vừa nhận được: Các đồng chí ở cục an ninh quốc gia Ba Lan đề nghị chúng ta giao Mevit cho họ để đưa hắn ra tòa án quân sự tối cao. Vấn đề này, bộ chỉ huy ta đã họp bàn và đã nhất trí.
- Cái đó cũng hợp lý.
- Trong những lần hỏi cung, đồng chí thấy thái độ Mevit thế nào?
- Trước những chứng cớ rành rành, hắn phải nhận tất cả. Biên bản hỏi cung đây, đồng chí đọc đi - Phomin nói rồi rút tập hồ sơ đưa cho Ktorov.
- Kể ra Mevit cũng không phải là một thằng ngoan cố lắm - Ktorov nói khi đã đọc hết tập biên bản hỏi cung - Nhưng dù sao thì đồng chí cũng cần gặp Mevit một lần nữa. Hỏi xem hẳn còn biết gì nữa về đối phương của ta. Chúng đang quan tâm gì nhất. Có thể hắn biết đôi chút vè những tổ chức bí mật nào đó nữa cũng nên. Anh kiểm tra lại xem.
- Grigori Vasilevich, chiều nay tôi sẽ cố gắng làm việc đó. Có một điều làm tôi khó hiểu là vì sao Stak lại có thể thả lỏng Mevit hoạt động một cách dễ dàng như thế. Hắn không tiếc con bài của mình hay sao? Bởi vì, suy cho cùng thì có được một nhân viên như Mevit không phải dễ. Hơn nữa, Mevit có nhiều điều kiện rất thuận lợi cho công tác hoạt động tình báo, mà cái đó không phải ở nhân viên nào cũng có.
- Theo tôi thì những lời khai của Mevit một phần nào đã trả lời được câu hỏi của đồng chí. Chắc đồng chí còn nhớ, có lần chính Mevit đã để lộ cho chúng ta biết rằng gần đây, cục tình báo Anh đã không đối xử tốt với các nhân viên Đức. Đấy là nguyên nhân thứ nhất. Ngoài ra, Stak có thể còn có những mưu đồ khác trong việc sử dụng Mevit mà chúng ta chưa biết. Hỏi cung lần này; đồng chí phải làm sao bắt Mevit vẽ tỉ mỉ sơ đồ phòng ở của hắn ở Hannover. Và nhất thiết phải hỏi xem có thật ở trên bàn co tấm ảnh của hắn, điều mà Vusponski đã nói không?
- Đại tá cho rằng Vusponski có điều đáng nghi chăng?
- Ôi, anh bạn của tôi - Đại tá Ktorov nheo mắt cười Hãy thư thả đã, đừng vội. Thứ hai vừa rồi, lúc đồng chí đi vắng, tôi đã gặp và nói chuyện với Vusponski. Phải nói thẳng là trong thái độ và cách nói chuyện của anh ta có một cái gì đó làm tôi không thích lắm. Phải thận trọng. Khi nói đến Mevit, kẻ đã từng cướp bóc, tàn phá, chà đạp Tổ quốc thì anh ta tỏ ra căm thù thế, nhưng về việc trở về Tổ quốc thì anh ta chẳng thèm quan tâm, lo lắng gì. Anh ta có mượn cớ là mẹ…
- Không, đồng chí Grigori Vasilevich ạ, Vusponski đã để lại cho tôi những ẩn tượng rất tốt. Và còn tấm bản đồ nữa. Nói tóm lại…
- Đấy, vấn đề chính là ở cái “tóm lại” ấy đấy. Tôi cũng muốn tin rằng Vusponski là một thanh niên yêu nước, thật thà. Nhưng có những câu hỏi đặt ra cần phải tìm cách trả lợi. Chẳng hạn: Tại sao Vusponski đã không đến báo với ủy ban quân quản ở Venigherot mà lại phải đến đây? Đồng chí có thấy rằng đến Venigherot thì gần và dễ dàng hơn nhiều không? Thế thì tại sao? Đồng chí tin Vusponski, cái đó đúng thôi, nhưng cũng nên kiểm tra lại. Còn một điều nữa làm tôi nghi ngờ là, theo lời Vusponski thì anh ta chỉ gặp Mevit có một lần, thế mà sau bao nhiêu năm lại có thể nhận ra một cách nhanh chóng như thế, mà lúc ấy Mevit lại mặc thường phục. Tôi đã yêu cầu các đồng chí công an nhân dân ở đây theo dõi Vusponski và đây là những báo cáo của họ.
“Ngày 10-7, lúc 11 giờ 30 phút, người mà tôi có nhiệm vụ theo dõi, một thanh niên khoảng 25-27 tuổi, khuôn mặt tròn trặn, tóc rậm, mặc bộ đồ vét màu xám, áo sơ mi đen, giày ngắn cổ màu vàng, không có gì thật đặc biệt, đã đi từ khách sạn ra phía đường tàu điện. Anh ta đã lên tàu điện số 3 đến phố Maklar và từ đó đi bộ tới đại lộ Berlin, hai lần đi qua ngôi nhà số 6 và có ý quan sát những thứ trong vườn. Sau đó quay về phía công viên ăn trưa trong một quán cà phê, rồi ra bãi tắm phơi nắng. Tối đến, vào rạp chiếu bóng và đến 22 giờ 30 phút thì trở về khách sạn. Sau đó không thấy đi đâu nữa”.
- Thưa đại tá, đồng chí cho rằng Stak định dùng con bài Mevit để đánh lạc hướng chúng ta?
- Tại sao lại không? Bởi vì hiện nay giữa Stak và Mevit đang có những mâu thuẫn khó giải quyết. Tôi cho rằng Stak không cần Mevit nữa nên đã dùng nó để làm con tốt đen trong ván cờ sắp tới. Rõ ràng Stak sẽ không đời nào chịu giao Mevit cho chính phủ Ba Lan. Làm như thế, thứ nhất là không lợi và thứ hai sẽ làm tăng thêm mâu thuẫn giữa các nhân viên tình báo Đức đang cộng tác với Stak. Vì lẽ đó mà Stak thí con cờ Mevit. Chúng ta có thể suy luận như thế chứ?
- Vâng, có thể.
- Stak không phải là toàn bộ cục tình báo Anh. Khách quan mà nói thì trong thời gian đại chiến thứ hai, cục tình báo Anh đã thực hiện thành công một loạt mưu đồ của mình với cả người chết lẫn kẻ sống. Thí dụ, trước khi quân Anh đổ bộ lên nước Ý, được biết chính quyền Tây Ban Nha cấu kết chặt chẽ với cục tình báo Đức, cục tình báo Anh đã cho vớt từ tàu ngầm một xác chết mặc quân phục sĩ quan hải quân Anh trên vùng biển gần cửa vịnh Cadiz. Trong túi của cái xác chết đó có mấy bức thư “tối mật”. Những bức thư ấy đề địa chỉ gửi cho các sĩ quan cao cấp quân đội Anh. Cái xác chết thì tất nhiên là có, nhưng những bức thư “tối mật” thì cục tình báo Anh đã bịa ra. Song, mọi việc đã xảy ra theo ý muốn của cục tình báo Anh: xác chết và những bức thư “tối mật” đã rơi vào đúng mục tiêu, và như đồng chí đã biết đấy, chính quyền Tây Ban Nha đã mắc bẫy người Anh. Đồng chí chắc đã được nghe chuyện đó rồi chứ?
Phomin nhún vai.
- Thôi, ta quay lại vấn đề chính, cần phải bàn thêm nữa. Kẻ địch đang hướng vào mục tiêu nào của ta đây?
- Tôi cho rằng, cái mục tiêu đó chính là phòng thiết kế.
- Giả thử kẻ địch đang tìm cách để lọt vào, có thể Vusponski là cái mồi mà Stak đang dùng để nhử chúng ta. Và nếu thật sự như thế thì Vusponski đã phạm một sai lầm, tức là đã lại gần và quá chú ý đến mục tiêu - phòng thiết kế của ta, nên việc làm của anh ta không phải là một việc vô tình. Bởi thế, chúng ta không có quyền bỏ qua những nghi ngờ, dù đó là một sự nghi ngờ nhỏ. Đồng chí đồng ý chứ? Thôi. Bây giờ đồng chí đi hỏi cung Mevit đi. Sáng mai chúng ta sẽ nói chuyện với Vusponski. Lúc nào Vusponski đến, đồng chí nhớ gọi điện cho tôi biết, tôi sẽ đến chỗ đồng chí.
Phomin nhận thấy mình đã quá chủ quan với trường hợp Vusponski. Anh cứ tưởng rằng với anh ta thế là rõ, chẳng có gì phải nghi ngờ nữa. Nhưng thực ra…