Hiệp Hai

Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2
2

❊ ❊ ❊

Đó là một mệnh lệnh không phải được thực hiện ngay. Một giờ sau, chiếc xe con của Khazer đã lao vun vút ngược lại. Khazer hài lòng về cuộc gặp gỡ vừa rồi với chỉ huy và cảm thấy mình là một anh hùng thực sự. Mọi cái đều trôi chảy. Hẳn còn hài lòng vì một lẽ nữa, đó là việc kỷ luật ở Pullac ngày càng nghiêm khắc hơn. Cái đó nói lên rằng tình báo Đức giờ đây đang được hồi sinh như con chim Phoenix đã vùng dậy từ đám tro tàn chiến tranh. Và không chỉ hồi sinh mà còn biết hoạt động tích cực, bất chấp bọn tình báo Anh. Tình báo Đức cũng đã bắt đầu tìm cách thoát khỏi sự chi phối của người Mỹ, những người ở đâu cũng tự cho như mình là chủ. Tất cả đang phát triển tốt đẹp - Khazer thầm nghĩ và cho xe phóng nhanh hơn về đến biệt thự thì đã khuya, Khazer mở cửa, đánh xe vào ga ra rồi đến ngay phòng Berta.

- Berta, người mới đến ở phòng nào? - Khazer hỏi nhỏ khi đã đánh thức Berta dậy.

- Ngài muốn hỏi ngài Liutse ấy à? Người ta đã bố trí cho ngài ấy ở trên gác. Còn ngài Stak không có ở nhà, ngài ấy đánh xe vào phố từ chiều.

- Thế càng tốt - Nhìn thấy Berta sửa soạn đứng dậy, hắn giơ tay ra hiệu cứ nằm yên, nói - Thôi cố ngủ đi.

Khazer nhẹ nhàng leo lên tầng hai, đến hành lang, hắn im lặng đứng lại nghe ngóng. Xung quanh im ắng, mọi người đang ngủ say. Hắn nhẹ nhàng bước từng bước một trên tấm thảm dày trải dọc hành lang đến trước cửa phòng Liutse. Hắn dừng lại nhìn quanh, đẩy cửa phòng bước vào. Hắn đóng chặt cửa rồi mò mẫm bật chiếc đèn ngủ ở đầu giường. Ánh sáng vàng nhạt chiếu rõ khuôn mặt Liutse đang ngủ.

- Mars! - Khazer nắm vai Liutse lay nhẹ. Liutse từ từ mở mắt rồi ôm chầm lấy Khazer.

- Mặc quần áo vào và theo tôi. Nhanh lên! - Khazer nói. Liutse mỉm cười, hắn lặng lẽ ngồi dậy và nhanh nhẹn mặc quần áo. Một phút sau, cả hai như bóng ma chập chờn theo nhau xuống tầng hầm, dọc theo dãy hành lang dài, mờ tối. Đến cuối hành lang, Khazer lấy chìa khóa mở cửa và dẫn Liutse vào một căn phòng lớn, được chiếu sáng, đầy đủ tiện nghi.

- Mời anh ngồi - Khazer mời rồi đưa tay chỉ vào chiếc ghế tựa - Ở đây hoàn toàn yên tĩnh, không ai ngờ vực như thế. Anh có thể sờ vào ngực tôi để tin rằng tôi còn sống. Tốt hơn hết là anh hút thuốc đi. Hay là chúng ta cùng ăn một chút gì cho đỡ đói? Nói thật với anh là tôi không thể nào chịu được. Vừa từ Pullac về, lao vào đây tìm anh ngay. Để tôi chạy vào bếp kiếm cái gì chén nhé.? Anh sẽ cùng ăn với tôi chứ?

- Không. Xin cảm ơn!

- Cái đó tùy anh.

Khazer chạy vào bếp và một lát sau đi ra, hai tay bưng cái mâm đầy những thức ăn ngon: một con gà luộc lạnh, bơ, pho-mát, khoai tây rán, bắp cải luộc, pa tê…

- Còn có cả rượu nữa - Khazer đặt mâm xuống bàn, quay về phía Liutse nháy mắt ranh mãnh - Anh ngồi dịch lại đây. Thế. Tốt lắm! Chúng ta cùng ăn - Vừa nói, Khazer vừa mở tủ kính lấy ra chai rượu Martini được sản xuất từ năm 1918 rồi rót vào hai chiếc ly nhỏ.

Liutse uống hết ly rượu nhưng không ăn tí gì. Hắn ngồi yên chờ Khazer ăn xong, xem hắn định nói gì, Nhưng Khazer không chờ ăn xong, bắt đầu ngay:

- Trước tiên, tôi xin chuyển tới anh lời chào của Betkher. Ngài ấy có nói với tôi là cho đến bây giờ ngài vẫn chưa quên những lời hứa của anh…

- Đối với tôi, nước Đức là cao quý và thiêng liêng hơn hết - Liutse đứng dậy nói - Paun, anh biết rằng tôi vẫn luôn phục vụ nước Đức và chỉ phục vụ nước Đức.

- Cái đó không làm tôi ngạc nhiên, bao giờ tôi cũng hiểu anh, Mars ạ. Chúng ta sẽ nói đến cái đó sau, bây giờ phải bàn đến công việc, không còn thời gian nữa. Chủ nhà có thể quay trở về bất ngờ và hắn cũng quấy rầy chúng ta. Bởi vậy, anh hãy cho tôi biết người ta phái anh đi đâu, lúc nào và làm gì?

- Hai ngày nữa tôi sẽ đến Berlin, và sau đó từ Berlin tôi sẽ đi Enburg. Theo những tài liệu của Stak thì hiện nay: ở Enburg có một phòng thí nghiệm đang thực hiện một đơn đặt hàng rất quan trọng của Liên Xô. Thực tình, cho đến bây giờ tôi vẫn chưa hình dung được gì nhiều, nhưng bọn Anh thì rất quan tâm đến điều đó.

- Thế càng tốt. Anh sẽ đi cùng với ai?

- Hình như chỉ có một mình tôi.

- Ngài Betkher đã chỉ thị cho tôi phải cộng tác với anh trong công tác này. Bởi vậy, nếu có gì khó khăn, anh phải lập tức báo cáo cho tôi. Và kể anh cũng nên biết bây giờ tôi là chủ của anh em Stons, những người chủ thực sự của biệt thự này. Tôi có thể đi lại thoải mái trong các vùng chiếm đóng, trong đó có cả vùng chiếm đóng của bọn Nga. Anh cứ gửi thư cho tôi theo địa chỉ: Hannover, hòm thư 2235-X. Tôi sẽ nhận ngay. Thế thôi nhé, Chúng ta chia tay nhau ở đây. Cả hai cần phải nghỉ ngơi…

Liutse trở về phòng, nằm trăn trở mãi không sao ngủ được. Hai ngày qua, bao nhiêu ấn tượng chồng chất, bao nhiêu ý nghĩ quay cuồng trong đầu hắn. Và cái làm hắn sung sướng là giờ đây, hắn lại được trở về phục vụ cái sự nghiệp mà hắn đã mơ ước từ hồi còn trẻ và đã thề là sẽ theo đuổi suốt đời.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.