Hiệp Hai

Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2
2

❊ ❊ ❊

Chỉ còn mấy phút nữa là hết phiên trực, Phomin cảm thấy đầu nặng trĩu, anh muốn nằm xuống, nhắm mắt lại để quên đi tất cả, dù chỉ trong chốc lát. Anh đứng dậy, mở toang các cửa sổ. Một luồng gió mát lạnh ùa vào mang theo cả hương thơm của hoa cỏ làm anh thấy dễ chịu, tỉnh táo. Thường thì giờ này, thành phố đã náo nhiệt lắm, nhưng hôm nay chủ nhật nên vẫn còn rất yên tĩnh, mọi người đang nghỉ ngơi sau một tuần lao động vất vả. Thỉnh thoảng, một chiếc tàu điện chậm chạp, lắc lư bò trên đường ray, vẻ như còn ngái ngủ.

Khu biệt thự riêng của tên bác sĩ phát xít phát tài trong thời kỳ Hitler cầm quyền, bây giờ đã bỏ chạy sang phương Tây, được cấu trúc không phải để cho cơ quan làm việc… nhưng rồi cũng đành chịu vậy. Ba tuần trước lúc chiến tranh kết thúc, cái thành phố cổ kính xinh đẹp này đã bị những trận ném bom vô nghĩa của máy bay đồng minh Anh, Mỹ tàn phá. Bây giờ vấn đề nhà ở quả hết sức nghiêm trọng, và cũng khó kiếm nổi một ngôi nhà thích hợp để làm việc. Gian phòng mà hiện giờ Phomin đang làm việc, mọi người đã phải tốn bao nhiêu công sức mới tu sửa lại được. Đó là một căn phòng rất rộng, rộng đến nỗi Phomin không thể nào quen được. Nhiều lần anh đã nghĩ đến chuyện phải ngăn nó ra, thu hẹp lại.

Chuông điện thoại reo, khô khan và đứt quãng.

- Đại úy Phomin nghe đây - Anh cầm ống nghe, mắt chăm chú nhìn vào tấm biển nhỏ xíu gắn trên máy điện thoại với dòng chữ: “Chú ý. Chú ý…”

- Evgeni Nicolaievich đấy ạ, chào anh! - Phomin nhận ra giọng nói quen thuộc của Rosin, đồn phó đồn công an biên phòng Marienbon - Tôi không làm anh thức giấc đấy chứ?

- Không. Trực ban ai lại ngủ. Còn anh, có chuyện gì mà phải gọi điện cho tôi sớm thế?

- Tôi cũng trực mà. Nghề chúng ta là thế đấy. Có một việc cần thông báo với anh.

- Việc gì?

- Hồi đêm, các chiến sĩ công an biên phòng vừa giải về đồn một người lạ mặt. Anh ta tự xưng là người Ba Lan, tên là Vusponski. Anh ta nói rất nhiều chuyện lạ, chỉ liên quan tới anh… Nếu anh không phản đối, tôi sẽ cho chuẩn úy Petrov giải Vusponski lên ngay cho anh.

- Từ bên kia biên giới sang à? Tất nhiên, đồng chí cứ cho người giải lên đây. Tôi sẽ nói với đồng chí gác cổng cho vào - Nói rồi, Phomin cho gọi sĩ quan trực ban.

- Báo cáo đại úy, tôi - chuẩn úy Petrov được lệnh giải Vusponski lên, có mặt. Đây là giấy tờ của anh ta - Nói rồi, Petrov đặt chiếc phong bì lớn màu tro lên bàn.

- Cảm ơn đồng chí chuẩn úy! - Phomin bắt tay Petrov.

Phomin và Petrov là hai người bạn thân nhau từ lâu. Họ quen thân nhau không phải chỉ vì cả hai đang cùng chiến đấu trên một mặt trận gay go, nguy hiểm, mà còn vì cả hai đều yêu thích thơ, nhất là thơ của Puskin, Esenin, Bloc… Họ thích đọc thơ và làm thơ. Một lần, Petrov đã đưa cho Phomin một quyến sổ trong đó là những bài thơ anh viết bằng nét chữ li ti, và Phomin đã sung sướng đọc hết, cả một số truyện ngắn và một chùm thơ về đề tài chiến tranh.

Song, ít khi họ có thời gian để yêu thích văn học. Thường thì họ chỉ gặp nhau để trao đổi công việc.

- Thưa đại úy, bây giờ tôi có thể trở về đơn vị được rồi chứ? - Petrov hỏi.

- Vâng. Đồng chí có thể trở về đồn ngay bây giờ. Đồng chí nên về để nghỉ ngơi, vì theo tôi biết thì đồng chí đã phải đi tuần tra suốt đêm qua.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.