Hiệp Hai

Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3
3

❊ ❊ ❊

Trưa, góc phố yên tĩnh và vắng vẻ. Liutse dừng xe, nhìn về phía ngôi nhà Pharler. Hắn chỉ thấy hai ông bà già đang lững thững đi dọc phố, dưới bóng cây râm mát.

Lối vào nhà Pharler bị một bụi cây rậm chắn ngang thành thử khó lòng nhận ra. “Cẩn tắc vô ưu” - Liutse lẩm bẩm rồi đi đôi găng tay điện vào. Hắn mở cổng không khó lắm nhưng phải khá vất vả với chiếc khóa cửa vào nhà. Hắn nhẹ nhàng khép cửa, đi một vòng quanh nhà. Bấy giờ là ban ngày nên hắn có thể quan sát mọi thứ kỹ càng hơn. Nhìn căn phòng khó có thể tin được rằng trong nhà chỉ có một thanh niên chưa vợ, vì mọi thứ được sắp xếp một cách gọn gàng, ngăn nắp, sạch sẽ hết mức. Bây giờ chỉ còn một trở ngại duy nhất ngăn Liutse đi tới mục đích là chiếc ống khóa của phòng làm việc của Pharler. Tất cả các dụng cụ mở khóa Liutse mang theo đều bất lực. Phá cửa để vào tức là sẽ để lại dấu vết mà cái đó không nằm trong tính toán của Liuise. cần phải tìm một giải pháp khác.

Bực mình vì trở ngại không lường trước, Liutse đâm bổ đến lục tìm trong các ngăn kéo của cái tủ lớn chiếm gần nửa gian bếp. Trong một ngăn kéo, hắn sung sướng tìm được một chìa khóa nhưng không có cái nào vừa. Hắn chạy đến lục lọi chỗ để hoa quả, và thật may mắn cho hắn, trên gác, bên hộp đựng cà phê, hắn nhìn thấy một chiếc chìa khóa nho nhỏ, dài dẹt. “Bao giờ mình cũng gặp may” - Liutse mỉm cười khi mở được cửa phòng. Trong phòng tối mờ, hắn lại bên chiếc cửa sổ nhìn ra vườn, đưa tay nhẹ nhàng vén tấm màn che cửa lên. Một luồng ánh sáng hắt vào, chia căn phòng ra làm hai. Liutse nhìn đồng hồ và chạy đến bàn làm việc của Pharler. Trong ngăn kéo thứ nhất, hắn nhìn thấy một chiếc cặp bằng bìa cứng mầu vàng. Ngoài bìa đề “Những tính toán bổ sung của công trình K2 XC-B”. Bên trong là một tập giấy dày, nhằng nhịt những công thức, con số khó hiếu. Liutse đếm tất cả có mười hai trang. “Chỉ cần mười phút là mọi việc đâu sẽ vào đấy” - Hắn nhủ thầm rồi lôi chiếc ghế lại gần cửa sổ và rút chiếc máy ảnh nhỏ xíu trong túi ra.

Đang cặm cụi chụp ảnh thì đột nhiên có tiếng người làm hắn giật nẩy người và tí nữa thì đánh rơi chiếc máy ảnh trên tay.

- Bây giờ tôi mới hiểu là tại sao anh tốt bụng đến thế!

Liutse nhìn lên và thấy Pharler đang đứng thủ thế ở ngưỡng cửa với cây gậy lớn trong tay.

- Nếu tôi không nhầm - Pharler tiếp, giọng bình tĩnh - thì cảnh này đã xảy ra như sau - “Ôi, chào anh, thực tình tôi không ngờ anh về sớm thế” - Pharler bước vào phòng - Nghĩa là nếu tôi không vì quên một công thức mà trở về đây thì có lẽ anh đã lấy hết tất cả cái công trình của tôi rồi. Có phải thế không, ngài Liutse?

- Tôi rất tiếc. - Liutse phân bua - Nhưng hoàn cảnh đã bắt tôi phải bí mật vào phòng khi anh vắng nhà - Hắn vừa nói vừa tráo chiếc máy ảnh sang tay trái đặt nó lên bậu cửa sổ, tay phải thọc vào túi quần…

Nhưng cái đó đã không lọt qua mắt Pharler, anh quát:

- Đứng im, không được động đến vũ khí! Tao sẽ quật mày chết trước khi mày kịp nổ súng - Pharler nói rồi vung gậy lên.

- Làm gì có vũ khí - Liutse mỉm cười nhăn nhở, rồi đưa tay bật công tắc đôi găng tay điện. Xong, hắn từ từ rụt tay ra - Đây, anh xem, tôi chỉ có đôi găng tay - Thực tình tôi định nói chuyện với anh tử tế đi đến thống nhất, nhưng anh là người… Anh cho rằng chiến tranh kết thúc, như thế có nghĩa là tương lai của đất nước Đức không còn nữa, nhưng anh đã lầm. Nước Đức vẫn sống. Chúng tôi sẽ phục thù, hiện đang có những người…

- À, ra mày là một thằng Gestapo khốn nạn - Pharler vung gậy lao về phía Liutse.

- Đừng hấp tấp, con ạ. Làm thế chỉ về chầu diêm vương sớm.

Liutse nhanh nhẹn né mình tránh đòn và lao vào Pharler. Pharler rú lên một tiếng rồi ngã nhào xuống sàn. Toàn thân anh run bắn lên, giãy mấy cái rồi lịm luôn. Mặt anh tái dần, hai mắt mở to nhìn lên trần nhà. Mấy giọt nước mắt chảy ra, lăn tròn trên gò má.

- Đã bảo đừng hấp tấp tìm cái chết làm gì - Liutse. nói nhỏ, hệt như muốn nhắc lại lần nữa với Pharler, rồi hắn buông tay nạn nhân, cánh tay rơi xuống sàn nhà như một cành củi khô.

“Đôi găng tay, nhìn bề ngoài chẳng có gì, thế mà lợi hại hơn cả súng ngắn, nhẹ nhàng và điều quan trọng là không để lại dấu vết gì. Cái bọn Anh thế mà thông minh thật - Liutse lẩm bẩm rồi thò tay vào túi tắt mạch điện - Bây giờ phải làm gì? Với xác chết của Pharler thì mọi việc rất đơn giản. Mình sẽ tìm cách bố trí để người ta tin là hắn bị điện giật trong khi chữa vô tuyến. Còn với tập tài liệu? Mình sẽ không lấy nó. Tốt hơn hết là cứ chụp ảnh”.

Chụp hết những tờ giấy còn lại trong cặp, Liutse đút nó vào ngăn kéo và lôi chiếc ghế lại chỗ cũ. Sau đó hắn thận trọng kéo lê xác Pharler lại cái bàn có đặt máy vô tuyến, rồi để xác anh lên ghế. Sau một hồi lâu vất vả, hắn mới đặt cho xác chết ngồi được đúng tư thế hắn muốn. Sau cùng, hắn để vào tay Pharler chiếc pin-xết bằng sắt, còn tay kia hắn đưa lên đặt ngay ở nút điều chỉnh làn sóng của vô tuyến. Xong việc, hắn bật công tắc cho đài nói.

“Phải cho sáng hơn” - Nghĩ thế, hắn đến bên cửa sổ thứ hai vén bức màn lên, rồi nhìn qua một lượt xem có để lại dấu vết gì không. Nhận thấy một vài vết bẩn trên sàn nhà bóng loáng, hắn chạy ngay vào nhà tắm, lấy chiếc khăn thấm nước, lau sạch. Sau cùng, khi an tâm là mọi việc đã đâu vào đấy, Liutse nhìn một lần nữa và cảm thấy hài lòng với công việc của mình.

Điều duy nhất làm hắn lo lắng là chiếc xe của Pharler đậu ở gần nhà. Hắn định nổ máy đưa xe vào nhà xe vì để xe ở đó lâu, nếu có người nhìn thấy sẽ nghi ngờ. Nhưng hắn không dám ở lại lâu hơn nữa. Hắn lên xe nổ máy và chiếc xe lao về phía trước.

Và lần này hắn cũng gặp may, đường phố vắng tanh, không một bóng người qua lại…

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.