Hiệp Hai

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1
1

❊ ❊ ❊

Đã lâu chưa có một đêm nào ấm áp và yên tĩnh như đêm ấy. Các chiến sĩ công an đi tuần tra đêm thật chẳng có ao ước nào hơn. Xung quanh yên tĩnh đến nỗi dù muốn hay không, mắt cũng cứ trĩu lại. Mãi đến gần sáng, trời mới nổi gió nhè nhẹ và lúc đó mọi người cảm thấy ớn lạnh. Buồn ngủ.

- Nhanh lên! - Chuẩn úy Petrov quay lại giục mấy đồng chí đi sau rồi bước gấp hơn.

Đêm ấy, Petrov và hai chiến sĩ trẻ người Đức vừa mới nhập ngũ đi tuần tra biên giới. Suốt đêm, họ đã đi suốt các điểm quy định và giờ đây đang trở về doanh trại. Từ đó sẽ có một tổ ba người khác đến thay. Nếu tính đồng hồ thì chỉ còn mấy phút nữa họ sẽ gặp nhau. Ba người lần theo một con đường nhỏ, họ cúi gập người để khỏi bị chạm vào những cành cây thấp, vượt qua những đám cỏ đẫm sương, ẩm ướt. Bên phải là một khoảng đất trống, rộng, bằng phẳng, hai năm trước được quy định là đường ranh giới phân chia theo hiệp ước Postdam 1945.

Từ ngày Petrov đến đây, vùng này đã thay đổi nhiều. Những người dân Đức, cách đây không lâu, nhìn anh và những người lính Nga đội mũ xanh, mang phù hiệu với con mắt ngờ vực, cố đoán họ thuộc binh chủng gì, và sẽ cư xử ra sao. Nhưng thời gian trôi qua, họ quen dần. Ngày ngày, những người dân Đức thấy các chiến sĩ Hồng quân Liên Xô cùng với con em họ kề vai sát cánh đi tuần tra, những ngờ vực tự nhiên tan biến đi. Nhờ biết tiếng Đức, thậm chí Petrov đã quen thân được với một số người ở đây.

Trời sáng nhanh. Cánh rừng lúc nãy còn tối om như một bức tường thành kín mít, giờ đã nhìn rõ từng cây, như thể chúng tự tách xa nhau.

- Đồng chí chuẩn úy! - Một người lính đi sau khẽ gọi.

Petrov quay lại và nhìn về phía người lính trẻ đang đưa tay chỉ. Ở đấy, một người đang vượt qua bụi cây, đi về phía biên giới. Nhìn thấy các chiến sĩ biên phòng, người kia không những không chạy trốn mà còn vẫy tay và cứ thế tiến về phía họ.

- Chào các đồng chí! - Người kia nói to, vẻ sung sướng khi bước lại gần - Tôi đang tìm đến các đồng chí đây. Tôi muốn đến thành phố, có việc cần - Người kia nói nhanh, lẫn lộn cả tiếng Nga, tiếng Ba Lan và tiếng Ukraina.

- Đứng lại! - Petrov ngắt lời - Giơ tay lên! Có vũ khí không?

- Không! - Người lạ mặt trả lời nhưng vẫn đứng yên ngoan ngoãn giơ hai tay lên cho Petrov khám, thậm chí còn gật đầu như muốn nói: “Cần thì xin mời khám”.

- Anh vào thành phố làm gì? - Petrov hỏi.

- Tôi cần đến gặp ngài tư lệnh. Có chuyện quan trọng cần nói. Vâng, đúng thế đấy ạ. Tôi là một công dân Ba Lan. Tôi tên là Sigimun Vusponski. Tôi có thể đến chỗ ngài tư lệnh được không? Tôi cần trao một bản tài liệu quan trọng về gián điệp cho ngài tư lệnh.

“Thôi. Không cần phải nói với tôi những cái đó - Petrov ngắt lời - Anh không yêu cầu, chúng tôi cũng giải về đồn. ở đấy, anh tha hồ mà nói. Chắp tay sau lưng! Đi!

Người lạ mặt im lặng gật đầu, cúi xuống nhặt chiếc áo mưa mà anh ta đã đánh rơi lúc bị khám, vắt qua vai rồi cùng với ba chiến sĩ đi về phía con đường mòn dẫn về đồn. Đi được một quãng thì gặp ba chiến sĩ khác đi đến.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.