- Phải làm gì bây giờ? - Denisov hỏi Lotta, nhưng rồi lại tự bảo mình - “Cần phải tìm gặp Phomin ngay. Anh ấy đã báo trước phải đề phòng, thế mà mình lại ngốc nghếch, còn cười anh ta nữa”.
Denisov vội vàng đứng dậy mặc quần áo. Lotta vẫn khóc, nằm im trên cỏ, trông cô bất lực và đáng thương.
- Cô cứ yên tâm. Tôi biết cần phải làm gì rồi. Xin lỗi, tôi sẽ gọi cô là Liutmila nhé. Cô đã nói hết sự thật như thế là rất tốt. cần phải vội mới được. Tôi có người quen, người đó sẽ giúp cô. Cô hãy ngồi dậy và dũng cảm lên. Điều quan trọng bây giờ là làm sao tìm được một chiếc taxi ngay để về thành phố.
Cả hai đều vội vàng chạy ra đường cái. Nhưng thật không may cho họ, không có chiếc taxi nào. Rồi Denisov giơ tay vẫy, bất luận xe nào chạy qua.
Mãi đến lúc hai người quyết định đi bộ đến trạm xe buýt thì mới có chiếc chạy lại. Cả hai ngồi bên nhau ở ghế sau và suốt quãng đường không hề nói với nhau một câu nào. Denisov ngồi im, giữ bàn tay lạnh buốt của Lotta trong tay anh, còn cô thì lơ đãng nhìn về phía trước như không có anh ngồi bên…
“Sau những việc đã xảy ra, mình xử trí như thế có đúng không? Và tại sao mình lại làm như thế? Có lẽ không. Mình chỉ là một anh chàng ngốc nghếch, quá tự tin và đa cảm - Denisov tự nguyền rủa mình, không vì thế mà lòng anh nhẹ hơn - “Lotta - Liutmila”, “Lotta - Liutmila” - Anh lẩm bẩm nhắc đi nhắc lại hai cái tên đó và cảm thấy thương hại, muốn giúp đỡ cô gái đang ngồi bên.
Đến cổng cơ quan phản gián, Denisov tự giới thiệu mình và bảo là anh cần gặp đại úy Phomin để trình bày một vấn đề tối quan trọng.
- Evgeni Nicolaievich không có ở đây - Người gác cổng nói - Anh có thể nói chuyện với đồng chí sĩ quan trực ban - rồi anh ta quay số, đưa máy cho Denisov.
- Alô! Đại úy Phomin bao giờ thì về? - Denisov cầm ống nghe lên hỏi.
- Tôi không biết đích xác lúc nào đại úy về. Có thể là chiều tối.
- Rất tiếc! Khi nào về, nhờ anh bảo đại úy gọi điện cho tôi ngay, bất kể giờ nào trong ngày. Tôi sẽ chờ. Tôi là kỹ sư Denisov. Anh nhớ nói ngay nhé, vấn đề rất quan trọng.
Denisov quay ra. Liutmila đang ngồi chờ anh trong xe taxi.
- Thật chúng mình không gặp may tí nào. Người quen của tôi không có nhà. Đành phải đợi. Có thể mai anh ấy mới về. Xin cô cứ bình tĩnh và can đảm. Nhưng không sao, cô đừng lo, mọi việc, rồi đâu sẽ vào đấy. Tôi chắc là chẳng bao lâu nữa thì cô sẽ được trở về Tổ quốc. Đừng lo nghĩ vớ vẩn làm gì, hôm nay tôi sẽ không để cô một mình đâu. Bây giờ chúng ta sẽ cùng đến khách sạn “Gloria” ăn trưa…