Chủ nhật, trời chưa sáng hẳn, Liutse đã ngồi thu mình gần ngôi nhà của “anh chàng thợ săn”. Một giờ trôi qua. Cả thành phố đã thức dậy. Đường phố đông đúc, nhộn nhịp đến thế mà người hắn muốn gặp vẫn không thấy xuất hiện. “Không lẽ mình phải ngồi rình thế này suốt ngày?” - Hắn cau có nhưng vẫn kiên nhẫn chờ đợi.
Khi hẳn đã mất hết hy vọng, định đứng dậy bỏ về thì đột nhiên đối tượng của hắn xuất hiện. Anh ta vẫn đội chiếc mũ hôm nọ, lái xe về phía trung tâm thành phố. Liutse bám theo sau.
Đến góc phố Berlinstrasse, chiếc xe của anh ta dừng lại. Một người đàn bà trẻ, xinh đẹp đã đứng chờ ở đấy. Anh ta cho cô gái ngồi vào xe rồi chạy thẳng đến bãi tắm. Sau khi đã leo qua một gò đất thấp, chiếc xe dừng lại dưới một vòm cây râm mát.
“Tắm thì tắm” - Liutse lẩm bẩm. Hắn cho xe đi quá lên một quãng, rồi khi đã tìm được một chỗ kín đáo sau cây sồi lớn, hắn dừng lại. Từ chỗ đó, hắn có thể kín đáo quan sát hai người kia. Hai người kia xuống xe thay quần áo tắm rồi khoác tay nhau đi dọc bãi tắm như hai đứa trẻ.
“Đến lúc rồi” - Liutse nghĩ thầm khi hai người kia đã ngâm mình dưới nước. Luồn qua một bụi cây rậm bên con đường mòn nhỏ, phẳng phiu, Liutse lom khom bò tới chỗ chiếc xe của anh kia. Xung quanh vắng tanh, không có một bóng người. Hắn nhanh nhẹn bò sát đến chiếc lốp sau rồi lấy kim chọc mấy nhát vào đó. Thế là đâu vào đấy, hai người kia sẽ không thể nào về đến thành phố nếu không có sự “giúp đỡ” của hắn, tất nhiên là nếu người kia không đem theo lốp dự phòng.
Khi mọi việc đã xong xuôi, Liutse bò nhanh về chỗ xe của hắn, lấy chai cognac, ngửa cổ tu mấy ngụm, rồi thay quần áo tắm, trải chiếc khăn ra đất nằm xuống. Khó khăn lắm hắn mới không ngủ thiếp đi. Một lúc sau, khi nhìn thấy người thanh niên kia loay hoay với chiếc lốp sau, Liutse đứng dậy lững thững đi ra bãi tắm. Hắn lội xuống nước bơi một quãng thật xa, quay lại và sau đó lên nằm ngửa trên bãi cát. Liutse nhìn thấy người thanh niên đi nhanh về phía chiếc xe của hắn. “Cá đang lao đầu vào lưới, chỉ còn kéo lưới lên”… - Nghĩ thế, hắn đứng dậy phủi cát trên người và đi về phía xe.
- Chào ông! - Anh kia chào khi Liutse đến gần - Không biết cái lốp xe của tôi thế nào mà hết nhẵn hơi. Chắc là nắng quá nên các chỗ vá bị hở. Cũ quá rồi. Ông có chiếc săm nào không? Tất nhiên là chúng ta sẽ… Chỉ cần về đến Elburg thôi…
- Thế là anh gặp may đấy - Liutse nói, giọng thông cảm - Hôm qua tôi vừa mua được một bộ săm mới tinh. Anh biết đấy, thời buổi này mua được những thứ đó khó khăn lắm. Nếu tôi không nhầm thì tôi còn có một cái bánh sau nữa, để tôi thử xem có mang theo không…
Liutse mở hộp xe rồi sung sướng reo lên:
- Ôi, thật may mắn cho anh… Tên anh là gì nhỉ?
- Kỹ sư Verne Pharler.
- Anh Verner này, thế này nhé, bây giờ anh tháo toàn bộ cái bánh sau ra và lắp cái này vào. Còn chiếc lốp mới này, anh cầm lấy phòng khi…
Một lát sau, Pharler đứng trước Liutse, người cứu tinh bất ngờ của mình, sung sướng, lúng túng không biết xử sự thế nào cho đúng.
- Tôi biết tìm ông thế nào sau này?
- Tôi không mang danh thiếp theo người. Có lẽ anh phải cố nhớ thôi. Tôi là Mars Liutse, kỹ sư xây dựng. Hay anh cứ ghi địa chỉ của anh cho tôi. Tôi sẽ tìm đến, như thế tiện hơn - Nói rồi, Liutse rút quyển sổ con và chiếc bút chì ra. Pharler đọc địa chỉ của mình, cái địa chỉ mà Liutse đã biết từ lâu…
- Có lẽ tôi phải ký giấy nhận cho ông?
- Không, không cần. Tôi tin anh. Chỉ cần nhìn qua, tôi cũng biết anh là một trí thức tử tế. Chúng ta tin nhau là chính. Ơ kìa, sao chúng ta lại cứ đứng ở đây mãi thế này? Anh quẳng mấy thứ kia vào xe tôi và chúng ta cùng đến chỗ xe anh.
- Cảm ơn ông! Ông thật là người tốt bụng - Verner nói, giọng cảm động.
Chẳng mấy chốc, chiếc xe đã chữa xong. Hai người xuống rửa tay và tắm một lần nữa trước lúc lên xe.
- Thế mà đến giờ ăn trưa rồi đấy - Liutse nói - Từ sáng đến giờ tôi chưa ăn gì. Anh có biết chỗ nào có thể ăn uống đàng hoàng một tí không?
- Nếu thế thì mời ông đi ăn với chúng tôi - Pharler vui vẻ nói - Ông bằng lòng chứ? Berta, em thấy thế nào?
- Em đồng ý cả hai tay - Cô gái cười.
- Thế thì tuyệt - Pharler nói - Gần đây có một chỗ khá lắm.