Khazer đi theo người đàn ông mặc chiếc áo da xám vào một quán bia nhỏ. Qua cách chào hỏi của người kia, hắn đoán biết người, đàn ông là khách quen của quán.
Ngồi xuống một chiếc bàn cạnh người đàn ông. Khazer kêu người hầu bàn mang đến một cốc bia lớn. Người đàn ông vừa uống bia một cách chậm rãi, vừa nói chuyện với chủ quán và một người ngồi bên cạnh, người này xem chừng là khách quen của chủ quán. Qua câu chuyện giữa hai người, Khazer biết được họ của người mà hắn đang rắp tâm theo dõi là Zev. Ông ta là thợ máy, sống ở gần đây, đâu nhà bên cạnh thì phải. “Cần phải tìm cách làm quen với hắn - Khazer nghĩ - Biết đâu rồi đây hắn lại là người giúp được mình”.
Người đàn ông kia vẻ không vội vã lắm, uống cạn cốc thứ nhất, ông ta gọi thêm cốc nữa, vừa uống vừa tiếp tục nói chuyện với chủ quán. Rồi ông ta rút thuốc ra hút, sau cùng, khi điếu thuốc trên tay đã cháy hết, ông ta đứng dậy lững thững bước ra. Khazer đứng dậy ra theo. Đi được một quãng, người đàn ông rẽ vào một ngõ hẻm rồi mất hút, điều đó làm cho Khazer rất bực mình.
“Đuổi theo ư? Không được! Ngày mai mình sẽ tìm cách gặp hắn - Khazer lẩm bẩm - Còn bây giờ phải tìm một chỗ ở mới. Mình sẽ đến ở nhờ trong trạm xe trên đường quốc lộ, ở đấy nhiều khách tứ phương đến trọ, dễ lẩn…”.