Hiệp Hai

Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4
4

❊ ❊ ❊

- Các đồng chí ăn sáng bây giờ chứ? - Thay cho lời chào, người trực ban hỏi - Nhà ăn mở cửa rồi đấy.

- Không, cảm ơn! Tí nữa - Phomin nói - Tốt hơn hết là đồng chí hãy cho tôi biết, các đồng chí đã làm gì theo yêu cầu của chúng tôi.

- Thưa đại úy, cho đến thứ sáu vừa rồi, quả là Kliughe có làm phóng viên lưu động cho tờ báo Doitre Vokhe. Nhưng thứ bảy, không hiểu vì sao hắn đột nhiên xin thôi việc. Các đồng chí công an mới điều tra được, việc này trước lúc các đồng chí đến đây mấy phút. Kliughe có sống ở nơi ghi trong báo cáo hay không thì chúng tôi không biết chắc. Không có một tài liệu gì nói lên rằng hắn là một người đáng nghi ngờ. Đấy, tất cả chỉ có thế. Chúng ta sẽ làm gì bây giờ?

- Cần phải lập tức đến nhà Kliughe ngay. Có thể là hắn đang ở nhà. Đồng chí trực ban gọi về đồn xin cử ngay một công an đến làm nhiệm vụ đặc biệt.

- Mà đồn công an cũng ở ngay cạnh nhà Kliughe - Anh ta nói - Có gì đồng chí cứ gọi điện đến đấy, chúng tôi sẽ giúp đỡ. Các đồng chí cán bộ ở đấy đã được thông báo chuyện này.

Chiếc xe của Phomin vừa đến đồn thì một người mặc thường phục chạy ra hỏi:

- Có phải xe của đại úy Phomin không đấy?

- Vâng.

Người mặc thường phục tự giới thiệu:

- Tôi là Otto Lindenao, đồn trưởng đồn công an.

- Thế thì mời đồng chí lên xe đi với chúng tôi. Bộ chỉ huy đã gọi điện báo trước cho các đồng chí rồi chứ?

- Vâng. Bộ chỉ huy chỉ thị cho tôi phải cùng các đồng chí lùng bắt một người khả nghi nào đó.

- Người khả nghi đó là Iokhim Kliughe. Bây giờ thế này nhé, anh hãy vào nhà Kliughe trước. Nếu hắn ở nhà thì anh hãy nói cho hắn biết anh là ai và bắt hắn phải xuất trình giấy tờ. Chúng tôi vào sau tùy cơ ứng biến. Anh hiểu chứ?

- Vâng, thưa đại úy!

Khu phố nơi Kliughe sinh sống, nhà cửa ít bị bom tàn phá. Lindenao tìm đến cổng nhà Kliughe nhưng nó bị khóa chặt. Hai bên tường là những nút bấm chuông điện, các tấm biển nhỏ ghi số nhà và họ tên các chủ hộ. Cửa nhà số bảy không thấy biển đề. Lindenao móc túi lấy ra một chùm chìa khóa, thử hết cái này đến cái khác. Cuối cùng anh tìm được cái chìa khóa cần thiết Chiếc cửa từ từ mở.

“Một anh chàng tinh ý đấy!” - Phomin tự nhủ thầm.

Nhà không có thang điện. Mọi người thong thả leo lên thang gác, rồi dừng lại trước cửa căn phòng số bảy ở tầng ba. Họ im lặng nghe ngóng. Xung quanh yên tĩnh, vẳng vẻ. Lindenao thận trọng vặn ổ khóa nhưng vô hiệu. Và đột nhiên…

- Ai đấy? - Có tiếng người từ trong phòng vọng ra.

- Công an. Mở cửa ra!

- Xin chờ một tí. Để tôi mặc quần áo đã.

Mọi người đứng im chờ đợi. Một phút, hai phút, rồi ba phút trôi qua mà không thấy ai ra mở cửa.

- Ngài Kliughe, nhanh lên đi chứ! - Lindenao sốt ruột nắm lấy chốt cửa giật mạnh.

- Guskov, anh chạy xuống xe lấy hộ cái xẻng lên đây. Còn chúng tôi tạm thử cái này xem có được không - Phomin nói rồi đưa vai ấn mạnh vào cửa Lindenao cũng chạy đến giúp sức nhưng mọi cố gắng của họ đều vô ích.

- Xẻng đây - Thiếu tá Guskov vừa hổn hển thở, vừa đưa xẻng cho Phomin.

Phải khó khăn lắm Phomin mới luồn được lưỡi xẻng vào khe cửa. Anh dùng hết sức bình sinh cạy rồi dùng vai ấn mạnh vào cánh cửa, nó mới chịu mở. Ba người lao nhanh vào nhà. Phòng ăn, phòng ngủ đều vắng tanh. Một chiếc va li lớn mở toang nằm giữa nhà. Cửa vào nhà bếp đóng. Guskov đưa chân vào đạp mạnh, làm thủng một mảng lớn.

- Rõ khỉ, thế là nó chuồn mất rồi - Thiếu tá nói như thét khi thấy cánh cửa sổ mở toang và một sợi dây treo lủng lẳng. Dưới đất, một người đàn ông lom khom chạy về phía nhà để xe.

- Hắn kia kìa. Xuống nhanh lên! - Guskov nói rồi chạy như bay xuống cầu thang.

- Lindenao, đồng chí ở lại canh phòng - Phomin nói to rồi chạy theo thiếu tá xuống cầu thang.

Khi hai người xuống đến nơi thì nhìn thấy cách đấy khoảng một trăm mét, một chiếc xe màu xám lao vút ra.

- Nhanh lên, Kasatkin! Phải đuổi theo cho bằng được. Nhanh lên anh bạn - Phomin nói to, Guskov đã ngồi sẵn trong xe.

Đôi tay to, khỏe của Kasatkin vững vàng vặn tay lái vòng qua các chỗ ngoặt. Chiếc Vander nặng nề lúc đầu còn bị bỏ lại sau, nhưng đã dần dần tăng tốc độ. Khoảng cách giữa hai xe ngắn dần. Đang lao nhanh, đột nhiên chiếc xe của Kliughe phanh két rồi rẽ vào một con đường cấm. Thế là xe của Phomin cũng đành phải rẽ theo. Trước mặt đột nhiên xuất hiện một chiếc xe tải cỡ lớn. Kasatkin nháy neon xin đường. Chiếc xe tải vội dừng lại, chắc là phần nào đoán hiểu sự việc.

Phải nói rằng Kliughe là một tay lái xe có tài. Hắn cho xe lao lên vỉa hè, lúc lượn vòng, lúc rẽ trái, rẽ phải, theo những đường phố ngoằn ngoèo nham nhở hố bom mà xét ra hắn rất quen thuộc. Kliughe vượt ra khỏi thành phố, chay về phía con đường vòng Berlin. Theo tính toán của hắn thì đến Senefon, hắn sẽ nhảy ra khỏi xe rồi tìm cách vượt biên giới chạy sang Tây Berlin.

Ít ra thì Phomin và Guskov cũng nghĩ như thể.

Và đây, con đường vòng Berlin. Đường vắng tanh. Xe của Kliughe nhỏ nhẹ hơn nên lại bắt đầu bỏ rơi đối thủ. Còn chiếc Vander chậm chạp hơn, nhưng rồi cũng lấy đà, lao mạnh mẽ về phía trước. Phomin hồi hộp, lo lắng. Theo tính toán của anh thì chỉ mười phút nữa. Kliughe sẽ đến Senefon, đoạn đường này nằm sát biên giới. Và nếu như đến lúc ẩy chưa đuổi kịp thì…

- Kasatkin, nhanh lên, nhanh lên! - Phomin luôn miệng giục.

Kasatkin đã cho xe chạy hết tốc lực, gió rít rào rào ngoài cửa nhưng khoảng cách giữa hai xe vẫn chưa được rút ngắn đáng kể. vẫn còn 200 mét mà sắp đến biên giới rồi. Bên kia là địa phận đóng quân của Mỹ. “Nguy quá!”. Phomin nhanh nhẹn tháo tung tấm bạt trước xe. Một luồng gió ùa đến, đập vào mắt. Anh rút khẩu Mauser, tì lên vai, bóp cò. Phomin không nghe tiếng súng nổ, chỉ cảm thấy người khẽ giật. “Một, hai - Vừa bắn anh vừa đếm - Phải bắn vào lốp sau, bên phải”.

Chiếc xe màu xám đang lao nhanh, đột nhiên nghiêng về một bên rồi dừng hẳn lại, xuýt nữa thì lăn xuống rãnh. Kliughe mở cửa xe nhảy ra. Hắn nhanh nhẹn chạy tới dãy hàng rào dây thép gai ngăn cách giữa Đông Đức và Tây Berlin.

Cùng lúc ấy, chiếc Valdere cũng phanh két lại, Phomin nhảy xuống vừa nghĩ cách đối phó vừa chạy theo Kliughe, quát to:

- Đứng lại! Đứng lại!

Đang đà chạy nhanh, Kliughe vấp phải một tảng đá ngã xuống đất, tay ôm gối. Phomin đã kịp lao tới, thấy hắn đang nhăn mặt vì đau đớn và tức giận.

- Ngài Kliughe, việc gì mà phải vội vã thế? Ngài phải nhảy từ tầng ba xuống làm gì cơ chứ? Đứng dậy! Giơ tay lên! Giơ lên! Guskov, anh giúp tôi xem trong túi ngài có cái gì thừa không.

Ngoài bao thuốc lá và nhũng tờ giấy tùy thân, họ chẳng tìm thấy ở Kliughe một thứ gì khác. Khám xét xong, Phomin và Guskov phải vất vả lắm mới dìu được Kliughe. Bên phải đuôi xe có mấy lỗ thủng do Phomin bắn trượt, nhưng một viên đã trúng đích. Một chiếc lốp xẹp, bị thủng, xơ vải.

- Kasatkin, anh thay bánh mới vào xe của Kliughe rồi lái nó về - Phomin ra lệnh - Tôi sẽ lái chiếc Valdere. Anh thử mở xe của hắn xem có bánh dự phòng không.

Kasatkin mở đuôi xe:

- Thưa đại úy, có ạ. Đâu sẽ vào đấy. Chỉ một tí là xong ngay.

- Chúng tôi sẽ chờ - Phomin nói rồi đến bên chiếc Valdere. Trong xe, Guskov đang ngồi cạnh Kliughe - Đồng chí Guskov này, anh nghĩ thế nào nếu chúng ta không quay trở về Berlin nữa? Tôi sẽ gọi điện cho các đồng chí công an ở đó để họ làm các việc còn lại.

Và hai người làm đúng như thế.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.