Nhìn thấy chiếc xe con đang lao nhanh về phía cổng, tên lính gác vội vàng chạy ra mở cửa và đứng nghiêm. Xe lao vào cổng rồi dừng lại, người lái xe nhảy xuống. Một người đàn ông đứng tuổi, cao, hơi gầy bước ra và đi thẳng lên cầu thang. Người phục vụ kính cẩn cúi chào, đỡ áo khoác và mũ của người đàn ông vừa đến. Bằng một dáng đi bệ vệ, người đó đến bên phòng, xô chiếc cửa gỗ sồi to nặng bước vào. Stak vội vàng đứng dậy chào khách.
- Xin chào, Edvat! Anh sống thế nào? - Người mới đến chào hỏi và giơ tay ra bắt.
- Cảm ơn, thưa ngài! - Stak đứng nghiêm, chờ khách ngồi xuống trước nhưng người mới đến không ngồi mà đi đi lại lại trong phòng với bước đi của một vận động viên thể thao từng trải. Với mái tóc cắt ngắn đã điểm bạc, cặp mắt xanh xám, cặp kính to và cái cằm thẳng, Stewart giống một giáo sư hơn là một vị tướng. Hắn mặc bộ quần áo vét màu xám may rộng, trông rất hợp.
- Thưa ngài, ngài dùng một cốc sâm banh chứ ạ? - Stak hỏi với vẻ khúm núm.
- Sẵn sàng!
Thiếu tá Stak mở chiếc tủ lạnh nằm khuất sau giá sách.
- Anh có loại sâm banh ngon đấy - Stewart nói sau khi đã uống cạn cốc rượu.
- Tôi đã để dành từ trước chiến tranh. Bảo quản tốt. Tôi đã mua nó cùng với ngôi nhà này, của công tước Stolx.
- Nhân tiện đi Berlin, tôi tranh thủ ghé qua chỗ anh, thời gian rất ít. Bây giờ anh hãy báo cáo tình hình tiến triển kế hoạch “Aiarsu” ra sao.
Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc nói chuyện không lấy gì làm phấn khởi lắm này với Stewart từ lâu, giờ đây Stak không thể không hồi hộp khi nói về quá trình tiến hành kế hoạch và những tình huống khó khăn không lường trước được. Không biết vì sao, đã lâu hắn không nhận được bản báo cáo nào của Vusponski, mặc dù thời gian đầu mọi việc đã được tiến hành một cách thuận lợi và có kết quả. Hắn có cảm tưởng rằng cơ quan tình báo Nga đã cắn câu với cái mồi Mevit.
Stewart ngồi im chăm chú nghe. Chỉ có tiếng gõ đều đều của mấy ngón tay khô dài lên mặt thành ghế nói lên rằng hắn đang bực mình. Khi nghe Stak nói rằng một nhân viên tình báo Nga đã vượt biên giới đến nhà Mevit, đánh cắp tài liệu và sau đó còn đến tận sở chỉ huy, Stewart, một người luôn bình tĩnh, lãnh đạm, đã không kìm nổi tức giận, quát:
- Thế thì có quỷ mới biết được ở đây các anh làm gì! Kế hoạch có thể bị phá sản vì một nguyên nhân nào đó, cái đó tôi hiểu. Nhưng còn việc để cho một thằng Nga đến đây và lọt vào tận sở chỉ huy rồi vượt biên giới trở về an toàn thì… Cái đó không thể tha thứ được, thưa thiếu tá. Tôi bắt đầu nghi ngờ về khả năng của anh. Thật đáng xấu hổ! Không lẽ tôi đã chọn nhầm người đến mức như vậy? Giờ đây, tôi cảm thấy khó xử vô cùng. Vừa rồi đô đốc có mời tôi đến và chỉ thị cho tôi là bằng mọi cách kiểm tra lại báo cáo của ông tùy viên quân sự ở Moscow về bản thiết kế “X”. Thế mà các anh thì cứ giẫm chân tại chỗ…
Stak ngồi im, hết bật rồi lại tắt chiếc máy lửa trong tay.
- Thôi được - Stewart hạ giọng - Tôi hy vọng rồi đây anh sẽ không chịu ngồi khoanh tay. Anh đã chuẩn bị kế hoạch khác rồi chứ?
- Vâng, đúng thế, thưa ngài - Stak đứng phắt dậy. Thế là thoát! - Xin ngài cho phép tôi được trình bày bản kế hoạch “Gladiato” mà tôi đặt rất nhiều hy vọng. Theo kế khoạch đổ, Liutse sẽ tìm mọi cách lọt vào phòng thiết kế kỹ thuật để điều tra và thu thập tài liệu. Liutse sẽ có quyền tự do hành động như tìm cách lợi dụng, mua chuộc một số nhân viên làm việc ở phòng. Tất cả các điệp viên đang hoạt động ở Enburg sẽ được điều đến để hoạt động, tổ chức những vụ phá hoại nhằm đánh lạc hướng điều tra của cơ quan phản gián Liên Xô để che chở cho Kliughe. Để giành thắng lợi cuối cùng, có thể sẽ phải hy sinh một số điệp viên loại nhỏ, nhưng đó chỉ là bỏ con tép để bắt con tôm thôi ạ.
- Anh tin là Liutse có thể làm được việc đó? - Stewart hỏi với vẻ nghiêm khắc.
- Vâng. Không ai nghi ngờ khả năng của hắn. Còn tiểu sử của hắn thì, như ngài biết, không thể chê vào đâu được. Hắn đã lập nhiều chiến công, tất nhiên là cho nước Đức. Liutse lại là đại diện của tổ chức “Huân chương đen” trước kia. Hơn nữa hắn là một người có chí phục thù, một tên cuồng tín, kiên quyết chống chủ nghĩa cộng sản.
- Kế hoạch “Gladiato” không thể loại trừ những phương án tác chiến khác, nhưng cái đó tôi hy vọng anh sẽ báo cáo với tôi sau - Tướng Stewart đứng dậy - Theo yêu cầu của anh, tôi đã chỉ thị điều “Losman” đến. Tôi tin là hắn đã được giao nhiệm vụ. Thiếu tá, tôi báo trước để anh biết, nếu kế hoạch này thất bại thì anh sẽ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm. Còn bây giờ, trước lúc anh mời tôi ăn cơm, tôi sẽ đi dạo một vòng xung quanh biệt thự. Ăn xong, tôi sẽ nghỉ một lúc rồi lên đường…
Bữa cơm thịnh soạn và mấy cốc sâm banh ngon đã làm Stewart sảng khoái. Hắn nói đùa luôn miệng và sau đó, đã không từ chối khi Stak cho người đặt lên chiếc xe con của hắn một thùng sâm banh hảo hạng. “Thế là tai qua nạn khỏi” - Stak thở phào nhẹ nhõm nhìn theo chiếc xe Stewart đang xa dần.