Trong phòng giờ đây chỉ còn lại Phomin và đại tá Ktorov.
- Theo tôi thì Mevit cũng chỉ biết đến thế - Ktorov nói - Hắn ta đã cố gắng nói hết những điều cơ bản và chính hắn cũng sợ nhầm nữa. Hắn rất muốn tỏ ra biết lập công chuộc tội. Bọn Anh không ngờ đã cho ta một “món quà” quý như thế. Tôi cho rằng cơ quan tình báo Anh đã đánh hơi được việc Mevit làm vật hy sinh trong kế hoạch này. Đó chính là kế “đổi cái đầu đau, lấy cái đầu lành” của chúng.
- Nhưng chúng cũng đang phải đau đầu với Vusponski.
- Vusponski, đồng chí đại úy ạ, tuy không là tốt đen nhưng cũng không phải là nhân vật chính trong kế hoạch này. Cái khó nhất hiện giờ là chúng ta không hề biết một tí gì về Stak ngoài việc hắn là một đối thủ đáng gờm và đang tấn công một mục tiêu của ta. Cần phải tìm cách đối phó kịp thời. Về Gebaus, anh phải bắt Mevit nói một số chi tiết nữa, nhất là các đặc điểm, thói quen của hắn. Có gì, anh xin chỉ thị ở bộ. Phải đặc biệt chú ý tới những hoạt động của các điệp viên cơ quan tình báo Helen, về các chi tiết cụ thể của vấn đề này, chúng ta sẽ họp bàn vào ngày mai. Cùng với những nhiệm vụ trên, anh phải kết thúc hỏi cung Vusponski. Có một chi tiết mới đáng chú ý. Hôm qua, trong lúc khám nghiệm, bác sĩ của chúng ta vừa phát hiện trên vai trái của Vusponski có một vết sẹo nhỏ. Tôi cho rằng vết sẹo đó có liên quan tới việc trước kia Vusponski là sĩ quan SS. Bản nhận xét của bác sĩ sẽ đưa cho anh sau.
- Với Vusponski, tôi có một dự định sẽ làm như sau: Tôi sẽ cho chụp ảnh hắn ta và nói rằng sẽ gửi các tấm ảnh đó cho các báo Ba Lan để mọi người nhận dạng. Tôi nghĩ rằng cách đó sẽ có tác động đến tâm lý của hắn.
- Anh cố hỏi xem, À, còn cái này nữa - Ktorov quay lại nói khi ông đã đứng ở ngưỡng cửa - Anh hãy mời kỹ sư Denisov đến đây hoặc đến chỗ làm việc của anh ấy, báo cho anh ấy biết rằng hiện nay cục tình báo Anh đang chú ý đến phòng thiết kế kỹ thuật nói chung và các nhân viên làm việc trong phòng, mà đặc biệt là anh ấy nói riêng. Anh cứ nói thẳng với họ như thế để họ cảnh giác, thận trọng hơn. Nhất là Denisov. Có thể có khiêu khích. Không được ai trong số họ ra khỏi phạm vi thành phố. Họ đang sống ở phòng tổ chức ủy ban quân quản chứ? Anh hãy cho kiểm tra những người xung quanh, kể cả lái xe, phục vụ… Còn về cô gái Urzula Sumakher, anh hãy báo ngay cho các đồng chí công an ở Vanslaben biết, yêu cầu họ thẩm tra cô gái này và tìm cho ra anh chàng lái xe tăng đa tình nọ.
Liutse đã tìm được ngôi nhà hắn cần. Một cô bé khoảng chừng mười tuổi ra mở cửa cho hẳn.
- Ngài Kenler có nhà không cháu? - Liutse hỏi.
- Thưa ông, bác Stephan không có nhà ạ, nhưng tí nữa chắc bác về. Nếu ông muốn, xin mời ông vào nhà trong ngồi chơi ạ.
Liutse đưa tay xoa đầu cô bé rồi bước vào phòng
- Mời ông vào trong này - Cô bé dẫn Liutse vào một căn phòng nhỏ, gọn đẹp và sang trọng - Mời ông ngồi - Nói rồi cô bé bắt chước một người lớn nào đấy trong nhà, đưa lại chỗ Liutse một tập họa báo và đi ra.
Liutse lật giở mấy quyển họa báo ra xem. Khoảng nửa giờ sau, cửa mở, từ ngoài vọng vào tiếng nói nhí nhảnh của cô bé:
- Bác Stephan, có một người đến tìm bác. Cháu đã mời ông ta vào phòng.
- Cháu của bác giỏi lắm, Lu ạ. Bác biết là cháu chẳng bao giờ làm xấu mặt bác mà. Lạ thật, ai có thể đến nhà mình nhỉ? - Nói câu ấy, Stephan, một người cao to, dáng nặng nề mở cửa bước vào phòng. Vừa nhìn thấy người khách, ông ta chau mày hỏi - Hình như chúng ta chưa gặp nhau bao giờ. Ông cần gì?
- Kenler, chào ông! - Liutse đứng dậy - Bác Bốp có gửi lời chào ông - Hạ giọng gần như thì thầm, hắn nói thêm - “Dulken”…
Chủ nhà nhìn người khách với vẻ dò xét rồi kéo dài giọng:
- Chào ông. Cám ơn ông đã mang tới tôi lời hỏi thăm của Bác Bốp! Bác Bốp dạo này có được khỏe không?
- Không sao, vẫn khỏe. Không có ai ngoai cô bé trong nhà này chứ? Ta có thể nói chuyện tiếp ở đây?
- Vâng. Trong nhà không có ai ngoài con cháu gái của tôi. Ông cứ nói tiếp đi.
- Kenler, từ giờ phút này, tôi là chỉ huy của ông. Ông có nhiệm vụ thi hành mọi chỉ thị và mệnh lệnh của tôi. Rõ chứ?
- Xin tuân lệnh! - Kenler đứng nghiêm theo kiểu quân sự - Xin lỗi, ngài là…
- Liutse, Mars Liutse… Ông vẫn đang làm việc ở chỗ cũ đấy chứ?
- Vâng, vẫn ở trạm điều vận xe của ủy ban quân quản Liên Xô.
- Tôi đang muốn biết điều đó. Hiện nay trạm điều vận thường điều xe cho ai?
- Xe của trạm phần lớn là xe chạy công tác, người ta điều đi đâu thì đi đấy. Hay cụ thể hơn, phần lớn số xe được điều cho các cơ quan thương mại quân sự, cho câu lạc bộ sĩ quan, cho các vùng công nghiệp và một số căn cứ quân sự. Có lẽ chỉ thế. Các sĩ quan của Ủy ban quân quản có xe riêng, không dùng xe của trạm. Kể ra thỉnh thoảng chúng tôi cũng phải lái xe cho những người đến công tác ở ủy ban…
- Hượm đã - Liutse giơ tay - Thế có bao giờ ông được nghe cái tên Denisov không? Người đó từ Moscow đến.
- Kỹ sư Denisov? Tôi biết, đã mấy lần tôi lái xe cho anh ta. Thường đi với anh ấy là Victor, già hơn một tí. Tôi vừa lái xe cho họ sáng hôm qua.
- Thế thì anh hãy kể tỉ mỉ những gì anh biết về Denisov?
- Cũng như những người Nga khác, Denisov rất lịch sự, hiếu kỳ và rộng rãi, rất hay mời tôi thuốc lá. Anh ta biết khá thành thạo tiếng Đức. Có thể nói chuyện thoải mái. Bề ngoài à? Cao, vai rộng, còn trẻ - “Dulken” im lặng một lúc, suy nghĩ rồi nói tiếp - Tóm lại là một thanh niên đẹp trai; dễ cảm. Đấy, chỉ có thế.
- Denisov có hay la cà ở các quán cà phê, có thích đàn bà không? Ông cho tôi biết vấn đề đó.
- Thường thì bọn họ ăn trưa ở khách sạn, câu lạc bộ sĩ quan. Tôi chưa thấy họ uống rượu bao giờ; chỉ có một hôm tôi chở anh ta đến cửa hàng mua mấy chai rượu nho. Hôm qua Denisov hỏi tôi Leipzig cách đây xa lắm không. Theo tôi biết thì chủ nhật tới anh ta sẽ đi tham quan thành phố đó.
- Anh ta sẽ đi bằng xe của anh chứ?
- Không. Thường những chuyến đi như thế người ta dùng ô tô buýt.
- Anh có cách nào chụp được một tấm ảnh của Denisov không?
- Tôi cũng võ vẽ nghề ảnh đôi chút Có máy nhưng nghiệp dư thôi.
- Mấy giờ anh đi làm?
- Các cơ quan quân quản của Liên Xô ở đây bắt đầu làm việc từ chín giờ. Nhưng vì phải sửa sang chuẩn bị mọi thứ nên bao giờ tôi cũng đến trạm điều vận lúc tám giờ.
- Thế thì sáng mai, bảy rưỡi tôi sẽ chờ anh ở góc phố cạnh cửa hàng quân đội. Theo tôi biết, chỗ đó gần trạm điều vận của anh. Ở đấy, tôi sẽ giao cho anh một chiếc máy ảnh loại nhỏ. Với chiếc máy ảnh ấy, anh sẽ dễ dàng bí mật chụp ảnh Denisov và những người cùng đi với hắn. Cái đó rất cần cho chúng ta. Anh cố gắng làm sao để được thường xuyên lái cho “các đồng chí đó”, đặc biệt là Denisov.
- Nhưng cái đó đâu có thuộc vào tôi.
- Thì tôi đã bảo anh tìm cách mà lại. Anh hãy cố làm thật tốt, người ta tín nhiệm thì rồi người ta sẽ thích cho anh lái. Phải cố gắng ghi nhớ những gì anh thấy. Rất tiếc là anh không biết tiếng Nga. Nếu từ giờ đến chủ nhật, anh không chụp được ảnh Denisov thì có thể anh phải theo họ đến Leipzig. Nhưng thôi, cái đó ta bàn sau. Đây, năm trăm mark, anh cầm lấy, sau tôi sẽ đưa thêm.
- Cảm ơn anh, Liutse! - Kenler sung sướng nói - Tôi sẽ làm tất cả mọi việc.
- Thôi chào anh. Không cần tiễn. Tôi sẽ tự tìm được đường.
“Với “Dulken” thế là đâu vào đấy - Liutse vừa rảo bước trên đường phố vừa nghĩ. - Và nếu chủ nhật tới, Denisov đến Leipzig tham quan thì mình phải thuyết phục Lotta đi theo để làm quen với hắn. Chỉ cần làm quen thôi, còn sau đó… Mà “Dulken” cũng khá đấy, hắn là một tay biết sẵn sàng làm việc. Nghĩa là tạm thời mọi cái đều ổn. Nhưng dù sao, một mình kể cũng vất vả. Theo kế hoạch, hôm nay Paun sẽ phải đến. Hắn sẽ gánh đỡ cho mình một phần. Mình phải xem có thể hắn đã đến và đang chờ mình”.
Quán cà phê đầy người. Khazer ngồi quay lưng về phía cửa ra vào nhưng qua chiếc gương lớn trên tường, hắn nhìn rõ Liutse đang ngồi một mình bên chiếc bàn tròn ở góc quán.
- Cho tôi một chai Martin và mang lại chiếc bàn tròn đằng kia - Khazer gọi người phục vụ lại, nói rồi lững thững đi về phía Liutse.
- Mars, có gì mà phải buồn thế, hay là anh không muốn tôi đến đây? Thế mà tôi, một thằng ngốc, đã vội vàng đến gặp anh như một chàng trai đến gặp người yêu.
- Paun, anh làm gì mà ầm lên thế? Anh nên nhớ rằng đây là…
- Anh bỏ cái kiểu dạy đời ấy đi. Tôi đến đây sớm hơn và đã quan sát cẩn thận.
Người phục vụ mang lại một chai Martin, hai chiếc cốc pha lê và một chai rượu nho.
- Tôi đã thuê một phòng ở ngay trong quán này - Khazer nói - Hay là chúng mình lên phòng?
- Ở đây cũng tốt lắm rồi. Tôi tin là sẽ không có ai quấy rầy chúng ta. Tôi chờ anh mãi. Thôi, ta bàn công việc, về phần tôi, hiện giờ tôi đã tìm được chỗ làm và chỗ che chở khá tốt, khi cần tôi có thể giúp anh nữa. Hiện nay tôi có hai người giúp việc, cả hai là người của Stak. Người thứ nhất là “Dulken”. Qua lần gặp gỡ đầu tiên, hắn đã để lại cho tôi nhiều ấn tượng tốt. Người thứ hai là một cô gái. Người này không tốt lắm nhưng tôi hy vọng dưới bàn tay của tôi thì rồi đâu sẽ vào đấy. Nhiệm vụ của tôi, anh đã biết, bởi thế tôi chỉ báo cáo vắn tắt. Tôi đã chú ý một thanh niên làm việc ở phòng thiết kế. Nếu không có gì thay đổi, chủ nhật tới tôi sẽ làm quen vói hắn. Tôi sẽ cố tìm hiểu xem hắn là ai, làm gì và sau đó sẽ tìm cách mua chuộc. Ngoài ra, tôi cũng đã tìm ra người kỹ sư người Nga kia. Cái đó xảy ra thật bất ngờ. Tôi đã nói về anh ta với anh trước kia.
- Hượm đã, Mars - Khazer ngắt lời - Theo chỗ tôi biết thì người mà Stak phái đến để tìm cách lọt vào phòng thiết kế đã bị bắt.
- Tiếc thật! Thế mà tôi cứ hy vọng là thế nào cũng sẽ gặp hắn ở đây. Nhưng biết đâu thế lại có lợi cho ta cũng nên. Anh biết đấy, từ trước đến giờ, tôi không bao giờ tin những người không phải tự tôi huấn luyện.
- Đúng thế. Bây giờ anh cho tôi biết, sắp tới tôi phải làm gì?
- Nếu kế hoạch mua chuộc người thanh niên kia của tôi thất bại, hoặc vì một lý do nào đó không thích hợp, thì anh có nhiệm vụ phải đột nhập phòng thiết kế. Nói đúng hơn là chúng ta sẽ cùng nhau làm việc đó.
- Vâng.
- Hiện giờ tôi rất bận, chủ nhật tới, Denisov sẽ đi tham quan Leipzig. Rất tiếc là hắn ta không đi một mình mà đi với đoàn. Tôi có ý định sẽ cho Lotta đi theo để làm quen. Cô ta là người của Stak và là chủ nhà của tôi. Hôm nay, trước lúc đến đây, tôi đã gặp “Dulken” và giao nhiệm vụ cho hắn phải chụp ảnh Denisov. Nếu “Dulken” chụp được ảnh trước chủ nhật thì anh sẽ cùng với Lotta đi Leipzig. Ở đấy, Lotta sẽ tìm cách làm quen với Denisov trong khi đi tham quan.
- Nhưng xe của tôi lại mang biển đăng ký Tây Đức và quá lịch sự nữa.
- Tôi sẽ tìm cho anh một chiếc khác. Anh biết rõ Enburg chứ?
- Không rõ lắm - Khazer trả lời.
- Thế thì ngay từ ngày mai, anh phải làm quen với thành phố, cái đó không thừa đâu. Sau chiến tranh, thành phố có nhiều thay đổi. Chúng ta phải biết thành thạo các đường phố. Tôi sẽ đưa địa chỉ cái mục tiêu chính của chúng ta cho anh. Cố gắng quan sát thật kỹ. Cũng có thể còn có những chỗ tôi bỏ sót.
- Lúc nào chúng ta lại gặp nhau?
- Chiều mai, nhưng không phải ở đây, để tránh mọi sự nghi ngờ. Tốt nhất là ở khách sạn ga, đông người, hơn nữa đến chỗ tôi cũng gần. Tôi sẽ kể cho anh những gì tôi đã làm được và sau đó, chúng ta sẽ bàn kế hoạch hành động cho thời gian tới.
- Anh nói đúng, cần phải vạch kế hoạch cho thời gian tới. “Ông chủ” của anh hiện nay cùng với bọn Anh, Pháp và thậm chí cả bọn Mỹ nữa, chỉ là tạm thời. Chúng nghĩ đến chúng, còn ta, ta phải nghĩ đến ta. Trước lúc đến đây, “sếp” yêu cầu tôi nhắc anh điều đó và gửi lời chúc anh thành công.
- Cảm ơn anh, Paun! - Liutse nói, vẻ trầm ngâm - Đúng thế, và không thể nào khác.