Bây giờ ta phải kể cho các cháu nghe về một nhiệm vụ khác của vị thủ lĩnh đàn voi: chú ta phải tránh một loại hiểm họa khác có thể ập đến với đàn từ thế giới bên ngoài.
Ta rất tiếc phải nói rằng các đàn voi đôi khi cũng đánh nhau, hệt như các quốc gia loài người vậy. Than ôi, mặc dù voi thường là loài vật rất khôn ngoan, nhưng đôi khi chúng cũng dại dột chẳng kém gì con người! Hai đàn voi có thể tìm thấy cùng một bãi kiếm ăn, nơi có vô số cây cối để ăn lá và một dòng suối tiện lợi để uống nước. Thế là hai đàn có thể bắt đầu đánh nhau vì bãi kiếm ăn mới đó—hệt như hai quốc gia đôi khi tranh giành một vùng đất mới.
Trong loài voi, đàn nào tìm thấy bãi kiếm ăn trước thường sẽ giữ được nó; nhưng một đàn khác có thể đến đó vào khoảng thời gian tương tự, và lớn tiếng nhận là mình đã tìm ra trước—rồi đánh nhau với đàn kia để tranh giành bãi kiếm ăn mới mẻ ấy. Hoặc cũng có thể xảy ra trường hợp đàn thứ hai thực sự đến sau, nhưng lại mạnh hơn đàn thứ nhất, vì trong đàn có nhiều voi đực lực lưỡng hơn. Khi ấy, đàn thứ hai có thể tìm cách đuổi đàn kia đi, dù chính đàn kia mới là kẻ thực sự tìm thấy bãi kiếm ăn đó trước tiên.