Mặt khác, thật khôn ngoan biết bao khi biết ăn năn hối cải, ngay cả khi người ta đã trót dại làm điều sai quấy! Mukna đã phạm một tội ác tởm lợm nhất—nó thực sự đã cố giết người; và rồi nó còn định chạy trốn vào trong rừng sâu để có lẽ trở thành một con voi độc ác hoang đàng. Nhưng sau đó, khi đang phải chịu phạt, nó đã hối hận về những tội lỗi của mình. Thế rồi, chuyện gì đã xảy ra?
Ta sẽ kể cho các cháu nghe. Mukna được quản chế trong vòng một năm; nghĩa là, những người quản voi theo dõi nó suốt một năm xem nó có cư xử ngoan ngoãn hay không. Và trong suốt cả năm trời đó, Mukna đã thể hiện bộ mặt ngoan ngoãn nhất của mình; nó hiền lành, dễ bảo và vâng lời, làm bất cứ việc gì mà nó được sai bảo, kể cả những công việc nặng nhọc nhất. Và nó làm những việc ấy một cách tự nguyện, như để chứng minh rằng nó đã thực sự hối cải.
Thế rồi chính các vị vương tôn công tử mà nó từng mưu sát đã cảm thấy chắc chắn rằng Mukna đã bắt đầu một cuộc đời mới, và sau này sẽ luôn luôn ngoan ngoãn. Vậy nên các vị hoàng tử đã cho nó hưởng lại sự sủng ái.
Và ngày nay Mukna khoác trên mình tấm vải dệt bằng vàng, với những chiếc vòng vàng đeo trên ngà, và nó bước đi trong một đám rước hoàng gia. Thỉnh thoảng nó chở những nhân vật cao quý trên lưng, và có lúc lại chở cả trẻ em. Và chẳng có con voi nào hiền lành và chu đáo với lũ trẻ thơ hơn nó cả. Bởi vì nó thực sự uốn cong cái đầu vòi gần sát mặt đất để chúng bước lên ngồi vào—và rồi nó nhấc bổng chúng lên lưng, một lúc ba đứa!