Bây giờ ta sẽ kể cho các cháu nghe một câu chuyện có thật khác. Câu chuyện này sẽ cho các cháu thấy hổ vốn là một người chồng và người cha như thế nào trong đời sống hàng ngày.
Gần một khu rừng rậm có một con sông. Tại một khúc đặc biệt trên sông có một cái bến uốn lượn. Đây là một nơi câu cá rất tuyệt, vì dưới nước có rất nhiều cá.
Vào một buổi chiều nọ, có hai người đàn ông ra đây câu cá bằng cần câu. Vì có một khu rừng cách đó chừng một dặm, nên họ mang theo súng phòng hờ trường hợp có thú dữ từ trong rừng mò ra tấn công.
Một lúc sau, một người câu được cá. Chắc hẳn đó là một con cá lớn, vì nó giật dây câu cực kỳ mạnh mẽ. Người vừa câu được cá phải chạy dọc theo bờ sông để dìu con cá, trong khi người bạn cứ đứng hò hét mách nước xem phải làm thế nào. Cứ thế, cả hai người bận rộn tới mức quên bẵng đi mọi chuyện xung quanh.
Bỗng nhiên họ nhìn thấy một tia chớp vàng loé lên. Nó lao thẳng từ trong bụi cây ra phía người vừa câu được cá. Đó chính là một con hổ!
Con hổ chắc hẳn đã rình rập hai người đàn ông từ trong rừng một cách lặng lẽ; và cứ thế nó bò tới sát bụi cây trong lúc hai người đang mải mê tìm cách kéo cá lên.
Hổ ta lao vù tới và chồm một cái, vồ lấy người đang câu cá. Nó ngoạm chặt lấy anh ta rồi nhảy thót lại vào trong bụi cây, trước khi người bạn kịp vồ lấy súng và ngắm bắn để cứu bạn mình.
Bây giờ các cháu hãy nhớ lại điều ta từng nói nhé: hổ thường ngậm một người trong miệng y như mèo ngậm chuột vậy; nghĩa là nó ngoạm vào đúng khúc giữa cơ thể người đó, ngay vùng thắt lưng.
May mắn là anh chàng nọ đang đeo một chiếc nịt bụng bằng vải dày; thế nên nanh hổ không cắn tổn thương anh quá nặng, vì hàm răng sắc nhọn vô tình ngập trúng lớp vải dày cộm ấy. Dù vậy, anh vẫn bị choáng váng bởi cú chồm bất ngờ của con hổ. Và con hổ cứ đinh ninh rằng nó đã giết chết gã đàn ông ngay tại chỗ rồi. Điều đó cực kỳ may mắn cho anh chàng — lát nữa các cháu sẽ hiểu vì sao.
Anh ta tỉnh lại trong lúc vẫn đang bị hổ ngậm đi. Anh nhận ra ngay mình đang nằm trong cái miệng rộng ngoác của một con hổ. Đó có lẽ là hiểm cảnh khủng khiếp nhất mà một con người từng trải qua. Rất hiếm ai rơi vào tận trong hàm hổ giữa chốn rừng thiêng nước độc — mà lại có thể thoát thân.
Anh chàng biết rõ điều đó, nên vô cùng sợ hãi. Nhưng sự sống mới trân quý làm sao, thế nên ta không bao giờ được phép tuyệt vọng. Dù đang ở trong tình huống nguy hiểm tột cùng, các cháu cũng chớ nên buông xuôi hy vọng. Các cháu phải tìm mọi cách để thoát thân.
Thế là anh ta bắt đầu vắt óc suy nghĩ, ngay cả khi đang bị con hổ ngoạm chạy đi. Anh liền quyết định ngay lập tức. Anh phải vờ như mình đã chết. Thế là anh cứ nằm im re, không cựa quậy hay phát ra dù chỉ là một tiếng động nhỏ. Ngay cả thế thì anh vẫn chẳng thấy có chút hy vọng nào để trốn thoát, vì con hổ sẽ sớm bắt đầu ăn thịt anh thôi! Nhưng anh quyết không chịu đầu hàng tuyệt vọng.
Con hổ tha người đàn ông về cái hang của nó trong rừng sâu. Cái hang thực chất chỉ là một hốc đất dưới gốc một cội cây lớn. Con hổ quăng phịch anh chàng xuống hốc đất. Anh thầm nghĩ đời mình thế là chấm hết. Anh chẳng thể nào trốn thoát ngay trước mắt con hổ được. Và anh cứ đinh ninh con hổ sẽ xơi tái mình ngay lập tức. Dù thực ra anh vẫn còn sống nhăn, nhưng con hổ chắc chắn vẫn sẽ ăn thịt anh như thường.
Nhưng ngạc nhiên làm sao, con hổ lại không hề ăn thịt anh ngay. Thay vào đó, nó đảo mắt nhìn quanh, phát ra tiếng gừ gừ rồi gầm lên một tiếng. Điều đó có nghĩa là gì chứ? Anh chàng hoàn toàn chịu thua.
Rồi con hổ tiện tay gạt mấy nhúm cát bên mép hốc rắc lên người anh. Anh chàng chợt hiểu ra: con hổ đang tìm cách giấu hoặc cất trữ thức ăn — hệt như bản tính của một số loài thú hoang dã vậy.
Nhưng may mắn là con hổ chỉ rắc một lớp cát lỏng lẻo lên người anh, vừa đủ để phủ kín; nó không vùi lấp hẳn, bằng không thì anh đã ngạt thở chết mất rồi. Sau đó, con hổ liền cắm cổ chạy biến vào trong rừng.
Anh chàng cảm thấy vô cùng khó hiểu không biết con hổ định làm gì. Nhưng các cháu cứ yên tâm là anh chẳng dại gì mà đứng lại để giải đố đâu. Thay vào đó, anh chồm dậy khỏi hốc đất. Đây chính là cơ hội nghìn năm có một để trốn chạy!
Nhưng anh lại sợ không dám chạy đi quá xa; vì con hổ có thể quay lại bất cứ lúc nào và tóm lấy anh lần nữa. Thế nên anh chàng bèn trèo vót lên cái cây ngay phía trên cái hang. Anh trèo lên tận ngọn cây cao nhất có thể, rồi nấp kín giữa những chùm lá rậm rạp.
Một lúc sau, anh nghe thấy tiếng động phát ra từ phía dưới cách đó không xa. Anh cúi xuống nhìn và thấy con hổ đang quay trở lại. Nhưng đi cùng nó lúc này còn có một con hổ cái và hai con hổ con.
Bấy giờ thì anh đã hiểu ra mọi chuyện. Lúc con hổ tha bữa tối về nhà, nó phát hiện ra vợ con mình đã đi vắng cả. Thế là nó đành chờ đợi một lúc; và vì mãi vẫn chẳng thấy họ về, nó bèn ngó nghiêng tìm kiếm xung quanh, rồi cất tiếng gầm gọi gia đình mau về ăn tối. Đó chính là tiếng gừ và tiếng gầm mà anh đã nghe thấy lúc trước.
Vì gia đình vẫn chưa chịu về, con hổ đành giấu tạm bữa tối đi cho an toàn, rồi mới tất tả đi đón vợ con về ăn bữa tối.
Nhưng khi nó quay lại đón thì bữa tối đã chạy mất tiêu rồi! Thế là cả gia đình nhà hổ được một phen tru tréo, gào khóc thảm thiết vì tiếc nuối bữa tối bị mất!
"Tôi đâm ra thấy thương hại chúng nó làm sao," anh chàng trèo cây kể lại sau đó. "Chúng cứ gào thét, gầm gừ và khóc lóc thảm thiết suốt một hồi lâu. Chỉ có điều, vì tôi chính là kẻ nhẽ ra phải làm bữa tối cho nhà hổ, nên tôi chẳng buồn lắm khi thấy bữa tối ấy đã trốn mất tăm!"
Trong khi đó, người bạn đi câu cùng anh đã ba chân bốn cẳng chạy về ngôi làng gần nhất. Dân làng tụ tập lại một bầy trâu đực, rồi bắt đầu lần theo dấu chân con hổ để lại trên mặt đất. Cứ thế, dân làng lùa đàn trâu đực đến tận hang hổ.
Đàn trâu đực chẳng mấy chốc đã đuổi phăng gia đình hổ đi chỗ khác. Dân làng cứ đinh ninh đến nơi sẽ chỉ nhìn thấy đống xương hoặc cái xác bị ăn dở của anh bạn kia. Dù sao thì họ vẫn cứ đến để xác minh cho bằng được số phận của anh.
Thế nên họ mới vui mừng xiết bao khi nghe thấy một tiếng hô vang lên, ngay khi gia đình hổ vừa bị đuổi chạy toán loạn! Tiếng hét phát ra từ ngọn cây. Đó chính là anh chàng đã bị hổ tha đi hồi nãy. Các cháu có thể đoán chắc là anh mừng rỡ vô cùng khi được trèo xuống và theo dân làng trở về nhà.
Này các cháu yêu quý của ta, ta kể cho các cháu nghe câu chuyện này — và đây là một câu chuyện có thật — vì hai lý do. Thứ nhất, nó cho các cháu thấy rằng không bao giờ được phép buông xuôi hy vọng, ngay cả trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất. Nếu một con người có thể thoát khỏi tận trong hàm hổ giữa chốn rừng sâu, thì anh ta cũng có thể vượt qua được những hiểm nguy khác nữa.
Điều thứ hai ta muốn các cháu rút ra bài học là, dẫu người ta vẫn hay đồn đại hổ là loài ác độc, nhưng thực ra nó lại là một người chồng tốt và một người cha mẫu mực, ngay cả trong đời sống thường ngày. Khi kiếm được bữa tối và tha về nhà, nó phát hiện ra vợ con đang vắng nhà. Đáng lẽ ra nó có thể tự mình đánh chén bữa tối ấy luôn. Thế nhưng, nó lại nhẫn nại chờ vợ con quay về, rồi cất tiếng gọi, rồi đi đón họ về — mà không hề ăn lẹm đi dù chỉ một miếng. Mấy ai là đàn ông mà làm được như thế hỡi các cháu?