"Long Dược, còn nhớ rõ ngày đó ngươi đối xử với ta thế nào không? Nếu hôm nay ta đánh chết vị Công Chúa Điện Hạ này, không biết ngươi sẽ gánh chịu bao nhiêu trách nhiệm. Ha ha, ha ha ha ha."
"Ngươi dám!" Long Dược gầm lên, trong mắt đã tràn đầy kinh sợ.
Đường Vũ Lân cười ha ha một tiếng, "Ta không dám? Lúc trước khi ngươi giẫm ta sao không nghĩ đến những điều này? Ta là người đã chết một lần, có cái gì không dám? Ta muốn ngươi hối hận suốt đời, trả thù ngươi."
Vừa nói, Kim Long Trảo bỗng nhiên phát sáng lên.
"Không thể!"
Trên đài hội nghị, Hoàng Đế Đái Thiên Linh đứng lên trước tiên, trên mặt đầy kinh ngạc. Viện trưởng Ân Từ lóe thân lên xông vào sân thi đấu, bốn trọng tài trong sân cũng đồng thời phóng về phía Đường Vũ Lân. Nhưng cũng không ai dám tiếp cận quá nhanh. Dù tu vi bọn họ mạnh nhưng ở khoảng cách này cũng không ngăn cản được Đường Vũ Lân đánh chết Đái Vân Nhi.
Đường Vũ Lân đột nhiên nở nụ cười. Nụ cười của hắn phi thường sáng lạn, Kim Long Trảo tay phải để xuống, nhún vai, "Cảm tạ các vị phối hợp, thi đấu chấm dứt, bốn so với một."
Vừa nói, hắn vừa nâng tay phải lên, đi xung quanh sân đấu vẫy vẫy tay.
Long Dược ngây dại, hắn vốn đã nhắm mắt lại không dám nhìn, mà khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của Đái Vân Nhi cũng ngây dại. Viện trưởng Ân Từ vừa vào sân cùng bốn trọng tài cũng ngây dại.
Cái này, đây là tình huống như thế nào?
Bị lừa rồi!
Ân Từ trong lòng thầm kêu một tiếng không tốt.
Tất cả mọi người bị bộ dáng hung ác tràn ngập sát khí của Đường Vũ Lân hù doạ. Đái Vân Nhi là công chúa của đế quốc, là hòn ngọc quý được yêu thương nhất trên tay Đái Thiên Linh. Hơn nữa tất cả mọi người đều nhớ rõ ngày đó Đường Vũ Lân bị Long Dược giẫm thảm cỡ nào, suy bụng ta ra bụng người, nếu mình bị đánh thành như vậy thì sẽ làm như thế nào đây?
Cho nên, khi Đường Vũ Lân nói muốn gϊếŧ Công Chúa Điện Hạ thì hầu như tất cả mọi người đều tin là thật, bởi vì đây là cách trả thù tốt nhất. Đây là thi đấu, hơn nữa là thi đấu sinh tử. Nếu hắn thực sự muốn hạ sát thủ, sau đó cũng không có ai nói được điều gì.
Đám trọng tài nhảy vào trên thi đấu còn có thể hiểu, dù sao bọn họ cũng phải duy trì so tài, nhưng Ân Từ là người ngoài lại nhảy vào sân thi đấu, không hề nghi ngờ là đã phá hủy trận đấu này. Long Dược mặc dù không nhận thua, nhưng trận đấu đã xong rồi.
Cổ Nguyệt buông Đái Vân Nhi ra. Đái Vân Nhi miệng lớn thở dốc.
Đường Vũ Lân mỉm cười, nho nhã lễ độ nói: "Thật xấu hổ, Công Chúa Điện Hạ, không hù đến ngài a? Ta làm sao có thể thật sự lạt thủ tồi hoa? Đây không phải là chuyện một thân sĩ sẽ làm. Thật xin lỗi." Nói xong, hắn quay người cùng Cổ Nguyệt đi xuống sân đấu.
"Đường ---- Vũ ---- Lân ----" Long Dược cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi gào thét.
Nụ cười trên mặt Đường Vũ Lân thu liễm, lạnh lùng nhìn hắn, nói: "Thi đấu đoàn đội gặp." Nói xong câu đó, hắn nhẹ nhàng xuống đài.
Viện trưởng Ân Từ từ trên trời giáng xuống, rơi vào sân đấu, trong lòng thầm than một tiếng, thật sự là quan tâm quá hoá loạn!
Một khắc vừa rồi, dù là cường giả siêu cấp cũng phải bận tâm đến sinh mệnh của công chúa, nhất là Đường Vũ Lân vì bị chính đệ tử của mình làm trọng thương mới có cừu hận như vậy. Nếu công chúa thực sự chết, Long Dược không thể đổ trách nhiệm cho người khác.
Nhưng bị một người trẻ tuổi trêu đùa như vậy, hắn làm sao có thể không giận đây?
Khí tức Long Dược cũng trở nên trầm trọng, nhìn hướng Đường Vũ Lân rời đi, trường mâu trong tay bị bóp đến run run.
4 - 1!
Kết quả này không cách nào thay đổi, một bên phá hư quy tắc sẽ bị phán thua. Trước toàn thể dân chúng, dù Hoàng Đế Đái Thiên Linh cũng không thể cải biến kết quả này.
Trên đài hội nghị, Đường Băng Diệu cau mày, tức giận nói: "Đường Vũ Lân này, làm cái gì thế không biết? Sao lại có thể như vậy? Bệ Hạ yên tâm, sau khi trở về ta nhất định sẽ trách phạt hắn. Với tư cách là một đại biểu liên bang, sao lại có thể dùng chiến thuật này đến tiến hành thi đấu, thật sự là ... thật sự là quá đáng!"
Đái Thiên Linh liếc mắt nhìn hắn, thầm nghĩ trong lòng: "Được rồi, ngươi đừng diễn, mặt ngươi sắp không nhịn được mà cười rồi."
Trên thực tế, ngay cả Đái Thiên Linh cũng muốn cười. Tên Đường Vũ Lân này, thật đúng là ngày càng làm người ta nhìn không thấu. Lần trước hắn dốc hết toàn lực, cuối cùng suýt chết trận, bảo vệ vinh quang của Sử Lai Khắc. Mà trận đấu này, hắn tự thấy không đấu lại Long Dược nên mới sử dụng chiến thuật như thế.
Dù nói thế nào, người trẻ tuổi này đúng là rất ưu tú. Nhìn từ góc độ này, nữ nhi của mình liếc trúng hắn, đúng là có mắt nhìn. Mười lăm tuổi đã ưu tú như vậy, nếu cho hắn đủ không gian phát triển, tương lai trở thành hạng gì cũng không nói trước được, nhưng ít nhất sẽ không kém Long Dược.
Thân là Đế Vương, hắn khá rộng lượng, nữ nhi của mình không chính thức bị tổn thương, cho nên, trong lòng hắn cũng không phẫn nộ quá nhiều, ngược lại lại có một ý tưởng kỳ lại xuất hiện. Trên mặt toát lên vài phần kỳ dị, chỉ gật đầu với Đường Băng Diệu, sau đó ánh mắt quay lại sân thi đấu.
Thi đấu cá nhân cùng thi đấu hai người kết thúc, trước khi thi đấu đoàn đội thì có nửa giờ nghỉ ngơi và hồi phục. Dù sao, một số tuyển thủ tham dự thi đấu đoàn đội cuối cùng cũng có tham gia thi đấu phía trước cho nên cần thời gian nghỉ ngơi mới có thể thể hiện ra sức chiến đấu cường đại nhất.
"Đội trưởng, ngươi lại xấu rồi." Tạ Giải cười ha ha nghênh đón Đường Vũ Lân cùng Cổ Nguyệt trở về.
Đường Vũ Lân cười nói: "Ta xấu như thế nào? Đây là chiến thuật, ngươi có hiểu hay không?"
Tạ Giải cười nói: "Ta hiểu, ta thích."
Đường Vũ Lân nghiêm mặt nói: "Thi đấu cá nhân, thi đấu hai người phía trước, chúng ta chỉnh thể đã thu được thắng lợi. Nhưng trận thi đấu đoàn đội cuối cùng mới quyết định thắng bại cuối cùng."
Đoàn chiến chiếm 4 điểm, nói cách khác, học viện quái vật chỉ cần thắng trận cuối cùng này là có thể chuyển bại thành thắng, đạt được thắng lợi cuối cùng.
Tuy rằng tính vậy, nhưng học viện Sử Lai Khắc thua 4 - 5 cũng đủ để tự hào. Nhưng Đường Vũ Lân không muốn thua, các đội viên học viện Sử Lai Khắc cũng không muốn thua. Bọn họ cố gắng lâu như vậy, đây là cơ hội cuối cùng rồi.
"Ngươi tới an bài chiến thuật đi, đội trưởng." Nguyên Ân Dạ Huy trầm giọng nói. Bình thường nàng rất ít gọi Đường Vũ Lân là đội trưởng, trong lòng nàng chung quy vẫn có chút không phục. Nhưng hôm nay, nàng rất bằng lòng mà gọi hắn là đội trưởng.
Đường Vũ Lân trầm giọng nói: "Long Dược phi thường khó đối phó, chúng ta phải liều một lần. Ta cùng Cổ Nguyệt hẳn là có thể ngăn được hắn một thời gian. Trong quá trình này, ta muốn các ngươi đánh tan đoàn đội đối phương. Đái Nguyệt Viêm vừa rồi bị thương không nhẹ, sức chiến đấu hạ xuống nhiều. Tô Mộc cũng vậy. Tinh Lan, tình huống của ngươi thế nào rồi?"
Diệp Tinh Lan trầm giọng nói: "Ta không sao."
Đường Vũ Lân nói: "Tốt lắm, lúc nữa khi chiến đấu, ta cần các ngươi dùng hết khả năng đánh tan những người khác trong thời gian ngắn nhất. Cuối cùng chúng ta sẽ toàn lực ứng phó với Long Dược. Phía trước giao hắn cho ta cùng Cổ Nguyệt. Lạp Trí, ngươi ở lại khu vực chờ."
Toàn bộ tám người, Từ Lạp Trí với tư cách là hồn sư Hệ Thực Phẩm, thi đấu trước đó đã có trợ giúp không nhỏ cho đồng bạn. Dù hắn không lên chiến trường cũng như vậy.
Từ Lạp Trí nhẹ gật đầu, thấp giọng nói: "Ta làm bánh bao cho mọi người mang theo a?"
Đường Vũ Lân lại lắc đầu, "Không mang theo, mọi người ăn trước, ăn nhiều một chút Khôi Phục Bánh Bao Thịt để phục hồi thực lực. Thi đấu chúng ta phải thắng đường đường chính chính, trong trận đấu không ăn bánh bao."
Mọi người cùng gật đầu. Đường Vũ Lân trở về, làm chiến ý trong lòng mỗi người đều tăng tới cực hạn. Đối với trận chiến tiếp theo này, bọn hắn chưa bao giờ tin tưởng như bây giờ.
Đường Vũ Lân cởi ra vòng tay trữ vật đưa cho Nguyên Ân Dạ Huy.
"Lão Đại, ngươi có chuyện gì? Nàng chỉ có thể là người của ta." Tạ Giải lập tức bị dọa cho nhảy dựng, vội vàng ngăn lại trước người Nguyên Ân Dạ Huy.
Đường Vũ Lân liếc mắt, Nguyên Ân Dạ Huy nhấc tay, ném hắn sang một bên, "Ngươi cút ra xa một chút."
Nàng tiếp nhận vòng tay mà Đường Vũ Lân đưa tới, đeo lên cổ tay mình, sau đó gật đầu với Đường Vũ Lân.
Tạ Giải bi phẫn mà nói: "Đội trưởng, ngươi sao có thể như vậy? Ngươi đây là ăn trong nồi nhìn trong chậu đấy. Ngươi có thể để cho huynh đệ sống không?"
Đường Vũ Lân chỉ chỉ đầu của mình, "Chỉ số thông minh của ngươi đâu?"
"Phụt ..." Hứa Tiểu Ngôn ở bên cạnh nhịn không được cười ra tiếng, "Đần chết đi được. Đội trưởng là đưa cho Nguyên Ân vũ khí."
Tạ Giải sửng sốt, hắn cũng không phải người ngu, chỉ là quan tâm quá hoá loạn thôi. Nghe vậy hắn lập tức hiểu được, "Là đôi búa kia sao?"
Đường Vũ Lân tức giận: "Vậy ngươi nghĩ sao?"
"Khục khục, đội trưởng, ta sai rồi. Ta còn tưởng rằng ..."
Nguyên Ân Dạ Huy đỏ mặt, nắm lấy cổ Tạ Giải, ném hắn sang một bên. Đôi khi thật muốn đánh chết người này.
♣ ♣ ♣