Tất cả trong khoảnh khắc khi nàng lắc đầu đều trở thành mây khói. Tất cả tất cả, ở thời khắc này giống như một lưỡi dao sắc bén từ trên trời giáng xuống, trảm thiên đoạn địa.
Hơn ba năm chạy trốn, hơn một nghìn ngày đêm chia xa, trong lòng hắn chỉ có nàng.
Mà khi hắn trở về, khi hắn nhìn thấy nàng ở đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân, nàng thậm chí không vì hắn mà lộ mặt.
Tất cả đều hoá thành đắng chát, hoá thành đau nhức kịch liệt khó có thể hình dung tràn ngập trong lòng.
"Ca ..." Bên cạnh truyền đến tiếng gọi của Na Nhi, Đường Vũ Lân có chút cứng ngắc quay đầu nhìn nàng, cười cười.
Na Nhi ngây dại, nàng chưa bao giờ thấy ca ca cười như vậy, cứng ngắc mà lúng túng, còn mang theo tuyệt vọng cùng cô đơn. Nàng đột nhiên thấy lòng mình đau, đau quá, đau đớn không thể tả. Nàng theo bản năng nắm chặt tay hắn.
Mang theo mũ rộng vành, mang theo khăn che mặt, nàng đứng ở phía xa nhìn hắn, hắn không nhìn thấy trong mắt nàng đã đẫm lệ, hắn không nhìn thấy lông mi của nàng run rẩy.
Nàng cỡ nào muốn xốc lên khăn che mặt của mình, nhưng nàng biết rất rõ, mình nên ngừng lại.
....
Trên xe ô tô, khi bọn họ nói chuyện chí hướng, có rộng lớn như Tạ Giải, có bình thường như Hứa Tiểu Ngôn, có an nhàn như Từ Lạp Trí.
Cũng có ...
"Gả cho ngươi."
Một câu nói đùa lại khiến tâm tình nàng rõ ràng sa sút nhiều, hắn lần đầu tiên thấy nàng cô đơn như vậy, giống như mùa thu ảm đạm.
Trên người nàng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chí hướng của nàng có lẽ thật sự rất nặng, rất rất nặng. Nặng đến mức dù bị tất cả chất vấn, phản đối, nhưng nàng vẫn phải gánh vác.
Nàng không muốn tổn thương những đồng bạn này, cho nên nàng lựa chọn không nói, còn hơn là lừa dối.
"Mỗi người đều có bí mật, vậy ngươi đừng nói là được."
"Còn ngươi, chí hướng của ngươi là gì?"
"Tòng quân, ta muốn đi tòng quân."
Hắn phải trở nên mạnh mẽ, khi đó mới có thể tìm được cha mẹ và Na Nhi. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ và mỉm cười lơ đãng.
Nàng tựa hồ đã nhận ra ánh mắt của hắn, vừa rồi, từng cảnh tượng từ quá khứ và tương lai hiện lên trước mắt nàng.
Đêm hôm đó, mái tóc nàng tung bay trong gió, đôi mắt không còn là màu đen, mà chuyển sang màu tím. Trong lòng bàn tay, từng đoàn hào quang nhảy lên, một vòng tím sậm cuối cùng nhảy lên, chớt loé rồi biến mất.
Nàng đẹp như bầu trời trong đêm trăng, đáy mắt sâu thẳm.
Nhân sinh chính là một hành trình, với những hành khách và cảnh vật trên đường đi.
Sẽ có một ngày nào đó nàng phải xuống xe, nhưng nàng sẽ để lại trong lòng hắn những kỷ niệm đẹp đẽ nhất.
Nguyện rằng sẽ mãi ở trong lòng ngươi, nguyện rằng trong khung cảnh đó, nàng sẽ không bao giờ biến mất.
....
Hải Thần Duyên bên Hải Thần Hồ, khâu thứ tư đã kết thúc, Tam Sinh Hữu Duyên đã hoàn thành.
Nhưng trong lòng hắn, vốn tưởng rằng duyên định tam sinh lại chỉ đổi lấy một cái lắc đầu.
Không nói lời cự tuyệt lại khiến hắn tâm tựa tro tàn. Giờ khắc này, hắn thậm chí muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, tìm một chỗ giấu mình đi.
"Được rồi, nếu nữ sinh số 17 không nguyện ý lựa chọn, chúng ta cũng không miễn cưỡng. Nhưng bởi vì còn một khâu cuối cùng, cho nên ngươi tạm thời không thể rời đi, mời các nữ sinh trở về vị trí cũ. Lựa chọn của các ngươi đã được ghi chép lại, tiếp theo là khâu cuối cùng ở đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân, Bách Niên Hảo Hợp."
"Dựa theo quy định, ở khâu Bách Niên Hảo Hợp này, quyền lựa chọn sẽ đảo ngược lại, các nam sinh sẽ đưa ra lựa chọn cuối cùng. Nếu như lựa chọn nữ sinh vừa chọn ngươi thì chúng ta sẽ gửi lời chúc phúc tốt đẹp nhất, chúc mừng các ngươi kết đôi thành công. Ở khâu này, các Hải Thần Tiên Tử sẽ có 30 giây nói lời ngươi muốn nói với các nam sinh mà các ngươi chọn trúng. Đặc biệt là các nữ sinh cùng chọn một nam sinh, các ngươi cần phải nỗ lực để đả động đến nam sinh các ngươi yêu mến. Nếu như nam sinh chọn nữ sinh đã không chọn ngươi, như vậy, các ngươi có một phút để thổ lộ. Nhưng ta phải nhắc nhở các ngươi, nếu ngươi chọn nữ sinh đã không chọn ngươi thì tỷ lệ thất bại sẽ vô cùng cao. Tỷ lệ này ở các khoá trước đã vượt quá 80%."
"Đồng thời còn một điểm nữa tin rằng các ngươi cũng đã biết. Ở khâu cuối cùng này, một cặp kết đôi thành công có khả năng sẽ gặp phải cướp cô dâu. Ở khâu cướp cô dâu này, các ngươi có thể cùng nhau đối mặt, chỉ cần có thể thuận lợi leo lên bờ Hải Thần Hồ thì tính là các ngươi thành công."
"Tốt, mời mọi người chuẩn bị sẵn sàng, Bách Niên Hảo Hợp, lập tức bắt đầu."
"Chúng ta vẫn dựa theo rút thăm như trước. Người đầu tiên là Tạ Giải. A, thật nhanh, không nghĩ tới sẽ rút trúng ngươi rồi. Xem ra, chúng ta có thể sớm chúc mừng, bất quá ngươi phải chuẩn bị cho màn cướp dâu a."
Tạ Giải vốn hung dữ nhìn thoáng qua mọi người bên cạnh, một nam sinh ở gần đó nhịn không được nói: "Yên tâm đi huynh đệ, không ai đoạt với ngươi đâu. Có dũng khí ở cùng một chỗ với Thái Thản Cự Viên, đoán chừng cũng chỉ có ngươi đi. Nhanh lên a."
Tạ Giải tức giận trừng mắt liếc hắn một cái, sau đó mới rạo rực thúc giục lá sen của mình đi ra, đi tới phía trước các nam sinh.
"Ta chọn Nguyên Ân Dạ Huy." Trước khi lá sen kịp dừng lại thì hắn đã không nhịn được hô lên.
"Này này, còn chưa tới ngươi chọn đâu." Lam Mộc Tử nhịn không được cười nói.
Tạ Giải ưỡn ngực, tự tin nói: "Dù như thế nào ta cũng chọn nàng, không có lựa chọn nào khác."
Lá sen dưới chân Nguyên Ân Dạ Huy đi ra, "Chọn trúng gia hoả mất mặt này ta cũng không biết có đúng không nữa, hiện tại ta muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này."
Tạ Giải ha ha cười một tiếng, "Về sau ta sẽ là người của nàng." Mũi chân điểm nhẹ trên lá sen, hắn lao nhanh tới chỗ Nguyên Ân Dạ Huy.
Nguyên Ân Dạ Huy thật muốn dùng một tay chụp lấy hắn, nhưng trong chớp mắt khi hắn dắt tay nàng, nàng đã biết rõ về sau mình sẽ không bao giờ đối đãi với hắn như trước đây.
Qua nhiều năm như vậy, hắn vẫn luôn không từ bỏ, luôn nỗ lực vì nàng, nàng sao lại không để ý chứ? Nàng không tiếp nhận hắn cũng không có nghĩa là nàng không chú ý đến hắn.
Hắn có rất nhiều khuyết điểm, nhưng thắng ở chung tình. Cho tới bây giờ, hắn đều không có làm gì với lời bày tỏ của các nữ sinh khác, mỗi ngày đều thuỷ chung ở bên người nàng.
Có lẽ hắn không biết, hắn làm nàng cảm động cũng không phải vì lời tỏ tình chân thành kia, cũng không phải vì nàng mà khắc khổ tu luyện. Mà là khi còn ở ký túc xá công độc sinh, mỗi sáng sớm hắn đều quét dọn trước phòng nàng, lén nàng mà để lại một chậu nước sạch.
Nàng thích nhìn bộ dáng lúc hắn làm việc, khi đó hắn trầm tĩnh mà nghiêm túc, hơn nữa trong ánh mắt còn mang theo vẻ ôn nhu.
Có lẽ chính hắn ngày ấy đã xâm nhập trái tim nàng.
Trong lòng nàng đã sớm chọn hắn, chỉ là nàng sợ hãi, nàng sợ hắn chỉ nhất thời xúc động.
Hơn một nghìn ngày đêm khảo nghiệm, đã chứng minh sự cố chấp của hắn. Cuối cùng mây tan trăng tỏ, rốt cuộc đã ôm được mỹ nhân về.
"Được, ta tuyên bố, đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân năm nay, cặp đầu tiên kết đôi thành công, Nguyên Ân Dạ Huy và Tạ Giải. Chúc mừng các ngươi. Các ngươi sẽ được Hải Thần che chờ, được học viện chúc mừng. Chúc các ngươi duyên định tam sinh, Bách Niên Hảo Hợp."
Từng điểm hào quang từ trên bờ Hải Thần Hồ bắn lên, trên không trung nở rộ thành pháo hoa huyễn lệ.
Dưới màn pháo hoa kia, nụ cười lanh lợi trên mặt Tạ Giải hoàn toàn biến mất, hắn nắm hai tay Nguyên Ân Dạ Huy, nói khẽ: "Nguyên Ân, ta sẽ đối với nàng thật tốt, nhất định. Ta sẽ dùng sinh mệnh của ta bảo hộ nàng, vì nàng, ta nguyện ý buông tha cho toàn bộ thế giới. Ta thích nàng, thực sự rất thích nàng, một đời này ta chỉ yêu một mình nàng."
Nguyên Ân Dạ Huy ngơ ngác nhìn hắn, bộ dạng rất nghiêm túc của hắn khiến nàng run rẩy, nàng có chút thẹn thùng thoáng cúi đầu, "Ân."
Tạ Giải cũng không khống chế được tình cảm của mình nữa, mãnh liệt mở hai tay ra ôm nàng vào trong ngực. Lần này, không có đẩy ra, chỉ có đôi tay vòng quanh qua hông hắn.
♣ ♣ ♣