Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy thiên địa nguyên lực xung quanh dũng động, nồng đậm hơn chỗ ở của mình trên Hải Thần Đảo không biết bao nhiêu lần, nhất là sinh mệnh khí tức nồng đậm kia khiến hắn không nhịn được mà thở sâu, lập tức cảm giác được hồn lực chảy xuôi, toàn thân vô cùng thoải mái. Nhất là võ hồn Lam Ngân Hoàng của hắn mơ hồ truyền đến cảm giác hưng phấn.
Vân Minh nói với Đường Vũ Lân: "Nơi này chính là Hải Thần Các, Hải Thần Các dựa vào gốc đại thụ này kiến tạo mà thành, hai vạn năm qua nó vẫn luôn che chở cho Sử Lai Khắc, mỗi khi Sử Lai Khắc gặp phải nguy cơ thì nó luôn thủ hộ chúng ta. Mà mỗi khi có nhân tài ưu tú xuất hiện, nó luôn mang lại cho chúng ta trí tuệ, vì chúng ta mà chỉ rõ phương hướng. Người ngươi nhìn thấy trước đó là Kim lão, chính là linh hồn của Hoàng Kim Thụ, cho dù là chúng ta cũng khó có thể nhìn thấy, ngài ấy chính là thủ hộ giả chính thức của Sử Lai Khắc. Chúng ta không biết Kim lão làm gì với ngươi, nhưng có thể cảm nhận được năng lượng trong Hoàng Kim Thụ đã giảm mạnh 30%. Mà hiện tượng thực vật trên Hải Thần Đảo tất cả đều biến thành kim sắc này là lần đầu tiên xuất hiện từ trước tới nay."
Nói đến đây, Vân Minh dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Ta có thể nói cho ngươi biết, lúc trước khi nhân vật linh hồn của Sử Lai Khắc Thất Quái đời thứ nhất, Thiên Thủ Đấu La Đường Tam sau khi tu luyện thành Thần, trước khi rời khỏi Đấu La Đại Lục tiến về Thần giới thì đã kiến tạo Hải Thần Đảo, cũng chính ngài ấy tự tay di chuyển Hoàng Kim Thụ đến đây. Hiện tại ngươi đã hiểu vì sao chúng ta lại cho rằng, trên người ngươi chảy xuôi huyết mạch của ngài ấy a."
Đường Vũ Lân trợn mắt há mồm nghe Vân Minh giảng thuật, ngay cả hắn cũng không khỏi nghi hoặc, chẳng lẽ võ hồn của mình thực sự có quan hệ với tổ tiên Đường Môn Đường Tam sao? Nhưng là, tổ tiên Đường Tam tung hoành 2 vạn năm trước a, điều này sao có thể?
Trần Thế ha ha cười một tiếng, nói: "Dù không phải huyết mạch của tổ tiên thì cũng là chuyện tốt. Kim lão ra tay, đối với Vũ Lân tự nhiên sẽ có trợ giúp rất lớn."
"Chuyện tốt?" Vân Minh liếc Trần Thế một cái, "Đối với tiểu tử này đương nhiên là chuyện tốt. Nhưng ngươi có biết, 30% năng lượng trong Hoàng Kim Cổ Thụ cần tích luỹ bao nhiêu năm không? Ba nghìn năm, trọn vẹn ba nghìn năm. Mà 30% năng lượng này càng có thể ngăn cản một lần tai nạn mang tính huỷ diệt với học viện Sử Lai Khắc. Bởi vậy, đối với học viện mà nói, đó là tổn thất to lớn, không thể tính toán đơn giản."
"Ách ..." Đường Vũ Lân nhìn biểu lộ hết sức nghiêm túc của Vân Minh, vẻ mặt cười khổ, "Nhưng ta cũng không biết trả lại nó như thế nào a."
Vân Minh nói: "Ngươi phóng thích võ hồn Lam Ngân Hoàng cho chúng ta nhìn một chút."
"Vâng."
Đường Vũ Lân không dám chậm trễ, vội vàng thúc giục hồn lực dẫn động võ hồn Lam Ngân Hoàng của mình.
Từng đám cây dây leo màu vàng lam vừa thô vừa to ùn ùn mà ra, từng vòng hồn hoàn cũng bay lên từ dưới chân. Ba tím một đen, bốn hồn hoàn đầu tiên bay lên.
Nhưng ngay sau đó, một cảnh tượng kỳ dị xuất hiện. Sau lưng Đường Vũ Lân, một hư ảnh màu vàng lam chậm rãi hiện lên, chính là Lam Ngân Hoàng lúc trước đã từng xuất hiện khi võ hồn của hắn biến dị.
Sau đó, bên cạnh Lam Ngân Hoàng sáng lên một hư ảnh, đó là một cây đại thụ toàn thân một màu kim sắc rực rỡ, giống như là một Hoàng Kim Thụ bản thu nhỏ.
Lúc hai hư ảnh này xuất hiện thì Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy hồn lực trong cơ thể mình điên cuồng dũng động, tất cả Lam Ngân Hoàng phóng xuất ra đều run lên, màu sắc cũng bắt đầu xuất hiện biến hoá. Nguyên bản vốn là màu vàng lam lại biến thành màu lam và màu vàng luân chuyển lập lòe.
Hai đại hư ảnh chậm rãi tới gần, sau đó dần dung hợp vào nhau, từng đám cây Lam Ngân Hoàng giao hoà với nhánh cây Hoàng Kim Thụ. Màu lam và màu vàng dung hợp sinh ra một màu lục kim sắc kỳ dị, sinh mệnh khí tức nồng đậm bộc phát ra sau đó, dù xung quanh đều là Phong Hào Đấu La cũng có thể cảm nhận được sinh mệnh năng lượng nồng đậm đang phát tán kia rót vào cơ thể bọn họ.
Cảm thụ sâu sắc nhất chính là Quang Ám Đấu La. Trong tất cả Phong Hào Đấu La ở đây, nàng là người nhiều tuổi nhất, cũng giống như nàng đã nói, thời gian của nàng không còn nhiều lắm. Nhưng giờ khắc này, nàng lại cảm giác được sinh mệnh bản nguyên đang dần khô héo của nàng lần nữa được rót vào sức sống, sinh mệnh chấn động bắt đầu tăng cường chậm chạp, tuy rằng không nhiều cũng không nhanh, nhưng đó là sinh mệnh bản nguyên tăng lên, mà không phải là sinh mệnh lực tăng lên trong chớp mắt. Hai điều này khác nhau ở chỗ, phía trước tăng lên là vĩnh cửu, mà phía sau chỉ là tăng lên trong chốc lát rồi mất đi.
Hai huyễn ảnh rốt cuộc đã hoàn toàn dung hợp, một màn kỳ dị lại xuất hiện, Lam Ngân Hoàng cùng Hoàng Kim Thụ đều biến mất, thay vào đó là một thân ảnh lục kim sắc. Thân ảnh này có chút mơ hồ, nhưng nhìn qua giống Đường Vũ Lân như đúc. Nó lơ lửng phía sau Đường Vũ Lân, hình thành một quang luân đường kính mười mét, hai tay mở ra hai bên, có cảm giác như muốn ôm toàn bộ thế giới.
Đây là ...
"Hồn kỹ biến dị? Hay là võ hồn biến dị?" Cho dù là Hải Thần Các Các chủ thì Vân Minh cũng không hoàn toàn đoán được một màn trước mắt này là có ý gì.
Đúng lúc này, thân ảnh lục kim sắc sau lưng Đường Vũ Lân rung thân lên, đột nhiên hóa thành một quang hoàn lục kim sắc từ trên trời giáng xuống, treo trên người Đường Vũ Lân, hạ xuống phía sau quang hoàn màu đen, trở thành hồn hoàn thứ năm của hắn.
Quang ảnh biến mất, Lam Ngân Hoàng của Đường Vũ Lân cũng an tĩnh lại. Bọn chúng lần nữa trở lại màu vàng lam, nhìn qua không khác gì lúc trước. Chỉ là, trên người Đường Vũ Lân lại nhiều hơn một hồn hoàn lục kim sắc, trong đó tràn ngập sinh mệnh khí tức.
Vân Minh cùng với các Phong Hào Đấu La đều mở to mắt nhìn, Quang Ám Đấu La kinh ngạc nói: "Mười năm tuổi thọ, sinh mệnh lực kia rót vào ít nhất tăng lên cho ta mười năm tuổi thọ."
Nàng đã như thế, các Phong Hào Đấu La khác đương nhiên cũng như thế.
Mười năm tuổi thọ a! Đây chính là không thể dùng kim tiền đổi lại. Hơn nữa, Quang Ám Đấu La đã gần đất xa trời nên mới phán đoán lợi ích mình đạt được như vậy. Đổi lại là các Phong Hào Đấu La khác có sinh mệnh lực còn mạnh mẽ, được sinh mệnh lực nồng đậm mà tươi mát này rót vào thì sau khi điều chỉnh sẽ có chỗ tốt càng lớn hơn.
Nhưng giờ khắc này, bọn họ không có tâm tình đi cảm thụ sinh mệnh năng lượng của mình biến hoá, mà khiến bọn họ khiếp sợ chính là hồn hoàn lục kim sắc trước mặt.
Hồn hoàn bình thường có màu sắc chính là trắng, vàng, tím, đen, đỏ, đây là màu sắc hồn hoàn cơ bản nhất trong giới hồn sư, phân biệt đại biểu cho hồn hoàn mười năm, trăm năm, nghìn năm, vạn năm cùng mười vạn năm. Cho đến 1 vạn năm trước, Linh Băng Đấu La Hoắc Vũ Hạo ngang trời xuất thế, sáng tạo ra hệ thống hồn linh. Hồn linh tu vi vượt quá 10 vạn năm thì có khả năng hình thành hồn hoàn màu vàng cam, từ đó sáng tạo ra một đời hồn hoàn mới.
Nhưng hồn hoàn lục kim sắc trước mặt này tuyệt đối mới thấy lần đầu, hơn nữa các vị Phong Hào Đấu La hoàn toàn có thể khẳng định, trong lịch sử nhân loại, lục kim sắc tuyệt đối chưa từng xuất hiện qua. Như câu nói, trước không có người sau cũng không có người, Đường Vũ Lân vậy mà lại làm ra một việc như vậy.
Mà với tư cách là người sáng tạo ra hồn hoàn màu sắc mới, Linh Băng Đấu La Hoắc Vũ Hạo chính là một đại năng tung hoành nhất thế a!
"Thử một chút hồn kỹ thứ năm của ngươi." Vân Minh trầm giọng nói.
Nhìn trộm hồn kỹ của một người là chuyện phi thường kiêng kỵ trong giới hồn sư, nhưng tình huống ở đây là bất đồng, vì mọi người ở chỗ này đều là sư trưởng của Đường Vũ Lân, muốn xem hồn kỹ của hắn không có vấn đề gì.
Đường Vũ Lân vội vàng nhẹ gật đầu, ý niệm khẽ động, thúc giục hồn lực rót vào trong hồn hoàn thứ năm.
Trong chốc lát, hào quang hồn hoàn lục kim sắc tỏa sáng, Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy hồn lực trong cơ thể mình ùn ùn rót vào, cả người bị quang mang lục kim sắc trên hồn hoàn chiếu rọi thành cùng màu.
Sau đó ...
Không có sau đó nữa ...
Hồn lực Đường Vũ Lân nhanh chóng suy giảm, hầu như chỉ qua vào lần hô hấp đã tiêu hao hết, bị hồn hoàn lục kim sắc kia hấp thu không còn.
Thân thể Đường Vũ Lân loạng choạng một cái, may mắn huyết mạch chi lực đủ cường đại mới khiến hắn không ngã xuống.
"Hồn kỹ a?" Trần Thế hỏi.
Đường Vũ Lân vẻ mặt vô tội nói: "Con, con cũng không biết. Con chỉ thấy hồn lực bị hồn hoàn kia hút hết đi rồi, sau đó biến hoá gì cũng không có ..."
Vẻ mặt của mọi người lập tức trở nên cổ quái.
Tình huống này cũng mới nghe lần đầu. Dựa theo cấp bậc hồn sư, hồn kỹ tiêu hao sẽ khác nhau, thế nhưng chưa bao giờ nghe qua hồn sư không có biện pháp thúc giục hồn kỹ, hơn nữa còn hút hết hồn lực.
Vân Minh đưa tay ấn trên bờ vai Đường Vũ Lân, càng cảm thụ chính xác hơn biến hoá thân thể hắn. Không sai, tất cả hồn lực đã bị hút đi rồi, không còn lại một giọt nào.
Đổi lại là hồn sư bình thường thì chỉ sợ sẽ trực tiếp ngất xỉu, ít nhất cũng không thể duy trì đứng thẳng. Đường Vũ Lân dựa vào tố chất thân thể cường đại nên mới không bị ảnh hưởng.
♣ ♣ ♣