Đái Vân Nhi chặn lại nói: "Hắc Nhất, chúng ta tìm được Long mộ rồi, bên trong Long mộ có một quang ảnh bảy màu cực lớn. Tam ca nói đó rất có thể là Long hồn Long Thần. Chỗ đó có uy áp quá mạnh mẽ, ta rất nhanh liền hôn mê bất tỉnh. Phía sau có chuyện gì ta cũng không biết."
Long mộ? Nghe được hai chữ này, đám Đấu Giả không khỏi sáng mắt lên, nhưng rất nhanh, ánh mắt của bọn họ liền ảm đạm. Dù thực sự có Long mộ, hiện tại cũng không có bất kỳ ý nghĩa, tiểu thế giới đã hỏng rồi.
Hắc Nhất cau mày, không có lên tiếng.
"Tam ca a? Mọi người đều đi ra, hắn ở đâu? Ta muốn hỏi một chút hắn có thu hoạch được gì không?" Đái Vân Nhi có chút nhảy nhót nói. Bọn họ thế nhưng tìm được Long mộ a! Hiện tại nàng không có kỳ vọng mình có thể thu được một khối hồn cốt Long tộc hay không, chỉ hy vọng Đường Vũ Lân có thu hoạch.
Hắc Nhất lại trầm mặc.
"Làm sao vậy?" Đái Vân Nhi nghi hoặc nhìn mọi người, nhưng rất nhanh, trên mặt nàng liền toát ra vẻ thoái mái, "Tam ca còn chưa đi ra ngoài sao? Đúng vậy, hắn ưu tú như thế, nhất định có thể kiên trì càng lâu."
Hắc Nhất thở dài một tiếng, nhẹ nhàng lắc đầu, "Bạch Thất, đã mất đi liên hệ với tiểu thế giới rồi, rất có thể nó đã tan vỡ." Đau dài không bằng đau ngắn, hắn vẫn phải nói ra chân tướng, mặc dù hắn mơ hồ cảm giác được vị Công Chúa Điện Hạ này đối với Đường Vũ Lân có cảm tình không đúng lắm.
Đái Vân Nhi sửng sốt, sau đó mãnh liệt hét lên một tiếng, "Không có khả năng."
"Không, không thể nào. Hắn ở trong Long cốc như cá gặp nước, huyết mạch chi lực của hắn có tác dụng chấn nhiếp với tuyệt đại đa số Long hồn, ở chỗ đó hắn là con cưng, không có hắn chúng ta căn bản không thể tìm được Long mộ, hắn sao có thể không nhìn ra tiểu thế giới sắp tan vỡ, sao lại không thể thoát ly. Thử lại lần nữa, chúng ta lại thử một chút có thể liên hệ với Long cốc hay không, nhất định có nhầm lẫn, nhất định là vậy."
Hắc Nhất lắc đầu, "Bạch Thất, ngươi tỉnh táo một chút. Tri thức liên quan đến tiểu thế giới ngươi cũng học qua, ngươi nên hiểu, mất đi liên hệ với tiểu thế giới có ý nghĩa gì."
"Không, sẽ không đâu, sẽ không đâu, sẽ không đâu! A!" Đái Vân Nhi thét lên chói tai, vang vọng trong toàn bộ sơn cốc.
...
Không biết qua bao lâu thời gian, Đường Vũ Lân mới từ trong hôn mê chậm rãi tỉnh lại.
Toàn thân đều đau đớn kịch liệt, thân thể giống như bị xé nát. Cảm giác này thực không thoải mái chút nào. Trí nhớ của hắn dừng lại khi mình dùng Hoàng Kim Long Thương đụng chạm Long hồn Long Thần.
Mà cũng chính trong nháy mắt đó, hắn liền hối hận. Từ trong Long hồn truyền đến năng lượng phô thiên liệt địa, hắn cũng không nghĩ tới mình có thể trực tiếp hấp thu năng lượng Long hồn Long Thần.
Lúc này, hắn chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn muốn nứt ra, nỗ lực hô hấp vài lần mới miễn cưỡng bình phục lại.
Cúi đầu nhìn xuống thân thể mình, hắn lập tức bị dọa cho nhảy dựng. Hắn giật mình chứng kiến thân thể mình dường như trưởng thành hơn, làn da chằng chịt vết nứt, giống như thân thể hắn đã nứt vỡ rồi.
Những vết nứt này đã đóng vảy rồi, nhưng vì vậy mới càng thêm đáng sợ, chúng chằng chịt khắp nơi, hoá thành từng đạo vết thương. Khó trách sẽ bị thương như vậy, mình cuối cùng là bị sao a!
Đường Vũ Lân trước hết để cho mình tỉnh táo lại, sau đó nghỉ ngơi một thoáng, thử điều động năng lượng trong cơ thể mình.
Hồn lực vẫn bị áp chế như trước, nhưng huyết mạch chi lực lại điều động được. Lúc Đường Vũ Lân chứng kiến khí tức huyết mạch trong cơ thể mình tựa như sơn hô hải khiếu thì không khỏi sợ ngây người. Năng lượng huyết mạch lao nhanh trong chốc lát đã nhảy vào trong kinh mạch.
Kinh mạch của hắn, xương cốt, nội tạng đều sáng màu vàng kim, so với lúc trước thì màu đậm hơn nhiều. Huyết mạch chi lực cường thịnh lại vận chuyển, đau đớn trước đó lập tức biến mất, một cảm giác lực lượng khó nói truyền khắp toàn thân, làm Đường Vũ Lân cảm thấy từng đợt tê dại ngứa ngáy.
Sau đó hắn nhìn thấy vảy trên người mình bắt đầu tróc ra, lộ ra bên trong trắng nõn, rồi chỉ một lát sau, những phần da thịt này khôi phục lại bình thường, so với lúc trước không có gì khác nhau.
Cả người bên ngoài giống như được tráng một lớp men, vô cùng oánh nhuận, sáng bóng như ẩn như hiện.
Cái này là ...
Đường Vũ Lân chỉ vừa dùng chút lực liền từ trạng thái nằm dựng người lên một chút, hai tay khẽ chống, trở mình đứng lên.
Cảm giác lực lượng thật cường đại!
Ồ, Long hồn Long Thần đâu? Vân Nhi đâu rồi?
Đái Vân Nhi đã biến mất, Long hồn Long Thần cũng biến mất, còn lại chỉ là sơn cốc yên tĩnh. Ngay cả khí tức loài Long chấn động mãnh liệt, còn có cảm giác kêu gọi hắn cũng biến mất, không còn dấu vết nào.
Cuối cùng là có chuyện gì xảy ra?
Đường Vũ Lân trợn mắt há mồm nhìn xem bốn phía, trong lúc nhất thời, không khỏi không biết nên làm thế nào cho phải.
Hắn chỉ mơ hồ cảm giác được, trong quá trình mình hôn mê thì đã xảy ra một ít chuyện. Nhưng những chuyện này đều không tồn tại trong trí nhớ của hắn.
Sau khi hơi suy nghĩ, Đường Vũ Lân khẽ động, phóng xuất ra khí tức huyết mạch của mình. Sau đó hắn giật mình nhìn thấy có trọn vẹn bốn vòng hồn hoàn vàng kim từ dưới chân mình bay lên, vây quanh thân thể hắn.
Tứ Hoàn?
Điều này sao có thể? Mình vừa mới đột phá tầng phong ấn thứ sáu không lâu a! Mới vừa có hồn hoàn thứ ba, ở đâu ra bốn cái?
Hắn vội vàng ngưng thần nhìn phong ấn Kim Long Vương, sau đó hoảng sợ phát hiện quả nhiên thiếu mất hai tầng phong ấn, hiện tại chỉ còn lại mười tầng, tám tầng phía trước đã biến mất.
Là do Long hồn Long Thần sao? Là lực lượng của nó giúp hắn đột phá hai đạo phong ấn?
Đường Vũ Lân không khỏi có chút dở khóc dở cười, thực lực tăng lên là chuyện tốt, nhưng bây giờ hắn mới có mười lăm tuổi đã phá vỡ tám đạo phong ấn, vậy về sau phải làm sao bây giờ?
Cảm giác thống khổ khi đột phá tầng phong ấn thứ sáu vẫn còn mới mẻ, mà hai tầng phong ấn thứ bảy, thứ tám không biết như thế nào đã đột phá, nhưng từ chuyện da đều bị rạn nứt có thể thấy, quá trình cũng cực kỳ nguy hiểm. Hắn muốn thử liên hệ với lão Đường, lại phát hiện lão Đường không có động tĩnh nào, giống như là chưa từng tồn tại cho đến bây giờ.
Tương lai, hắn sắp sửa phải đối mặt là tầng phong ấn thứ chín, mà không biết bao lâu nữa. Đường Vũ Lân không biết, trước mắt cũng không có ai có thể cho hắn biết đáp án.
Sau khi im lặng ngắn ngủi, Đường Vũ Lân liền bình thường trở lại. Dù như thế nào chuyện cũng xảy ra rồi, cũng không thể đem lực lượng phong ấn lại a! Hắn căn bản không làm gì được.
Đi một bước xem một bước a, hối hận không bằng nỗ lực tăng lên chính mình. Vốn cho rằng hấp thu nhiều năng lượng từ Long vân cùng Long hồn như vậy thì đột phá tầng phong ấn thứ bảy sẽ dễ dàng hơn, lại không nghĩ rằng càng dồn mình đến biên giới nguy hiểm hơn.
Ý niệm khẽ động, Kim Long Trảo phóng thích, sau khi đột phá tầng phong ấn thứ tám, lân phiến Kim Long Vương trên người Đường Vũ Lân rõ ràng trở nên dày hơn, bề ngoài được phủ một lớp men chỉ nhìn thấy rõ ở khoảng cách gần, phản xạ ánh sáng, trông vô cùng kỳ dị.
Hai vuốt luân chuyển, hắn leo lên khỏi sơn cốc. Hắn không nóng lòng dùng Long châu rời khỏi nơi này. Đái Vân Nhi có lẽ không gặp nguy hiểm, nếu nàng chết thì hẳn phải có thi thể, chỉ là đã biến mất, có lẽ Long châu bị kích phát đã truyền tống nàng ra ngoài.
Hiện tại không thấy Long hồn Long Thần, hắn phải ra ngoài xem có chuyện gì xảy ra.
Leo lên phía trên Long cốc, Đường Vũ Lân vẫn chỉ thấy Long cốt mênh mông bát ngát.
Trên người bọn chúng vẫn có khí tức Long tộc cường thịnh, còn có cái kia từng khiến Đường Vũ Lân cảm thấy bi thương.
Đường Vũ Lân dùng vài ngày thời gian đi tới biên giới Long mộ, lần nữa leo lên phía trên. Hắn mơ hồ cảm giác được, trong Long cốc tựa hồ đã có một ít biến hóa, hẳn là có liên quan đến Long hồn Long Thần biến mất. Nhưng cụ thể xảy ra chuyện gì thì hắn không thể nào phán đoán.
Mình có thể đã đạt được rất nhiều, về phần hồn cốt, trước khi tới đây Đường Vũ Lân rất có hứng thú, nhưng hiện tại hắn tuyệt không muốn.
Nên rời đi a?
Dựa theo tình huống này, mình hẳn không còn thu hoạch được gì nữa, đã đến lúc rời đi rồi. Nhưng khi Đường Vũ Lân vừa tiến vào Long mộ thì trong lòng hắn giống như bị một tảng đá đè chặt vậy.
Là huyết mạch Kim Long Vương thành tựu chính mình, nếu giống như truyền thuyết, Kim Long Vương là một nửa Long Thần thì từ ý nào đó, mình cũng có thể xem là một phần tử Long tộc rồi.
Nhìn thấy phần lớn Long tộc phơi thây ngoài hoang dã như thế này, trong lòng hắn thật sự không thoải mái. Mỗi khi chiến đấu gặp phải hồn sư có võ hồn Long tộc, huyết mạch Kim Long Vương đều là mấu chốt giúp hắn giành chiến thắng. Chính nhờ vào nó mà hắn mới có thể từng bước đi đến ngày hôm nay. Nếu không, hắn thậm chí không biết mình có tự tin tu luyện hay không.
♣ ♣ ♣