Long Vương Truyền Thuyết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1363 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 766
Cổ Nguyệt, Ta Yêu Nàng

❊ ❊ ❊

Bá Vương Long chậm rãi nằm sấp, đưa bọn họ trở về mặt nước. Trên người Cổ Nguyệt loé lên ngân quang, sau đó liền mang Đường Vũ Lân biến mất. Lần truyền tống rất xa, thậm chí không thấy được thân ảnh bọn họ trên bờ.

Hải Thần Duyên trên Hải Thần Hồ, không hề nghi ngờ, đây sẽ trở thành một chuyện tốt được nói say sưa trên đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân.

Trên mặt Hải Thần Hồ vẫn còn hào quang sáng chói, nhưng theo hai người rời đi lại có vẻ hơi ảm đạm. Giống như là, nhân vật chính đã rời đi rồi.

Cho tới bây giờ Đường Vũ Lân cũng không biết Cổ Nguyệt sẽ trở nên nóng bỏng như thế, tựa hồ như làm hắn tan chảy.

Nàng vậy mà chủ động hôn hắn, một nụ hôn mang theo vị hơi mặn. Đôi môi nàng nóng ấm và ngọt ngào, còn có tình cảm bùng nổ khó tả.

Tình cảm trong lòng Đường Vũ Lân không phải đè nén nhiều năm sao? Hắn ôm chặt lấy nàng, dường như muốn dung nhập nàng vào trong cơ thể mình.

Hắn không biết đây là chỗ nào, chỉ biết xung quanh đều là cây cối, mà trong ngực hắn chính là nữ nhân quan trọng nhất trong đời hắn.

Một cái hôn này thật dài, cũng thật lâu. Hai người đều rất ngây thơ, ngây thơ đến không biết nên tiếp tục như thế nào. Hắn chỉ ôm chặt lấy lưng và hông nàng, còn nàng tức thì ôm chặt cổ hắn.

Thật lâu, thật lâu ...

Cho đến khi hai người đều có chút không thở nổi, cho đến khi đôi môi hai người có chút sưng đỏ, bọn họ mới ôm chặt lấy nhau, thở hổn hển.

"Nếu ta không nói yêu chàng, chàng thật sự sẽ tự sát sao?" Cổ Nguyệt có chút thở hổn hển nói.

"Tại sao phải tự sát? Ta chỉ muốn dùng Kim Long Trảo gãi đầu thôi." Đường Vũ Lân cười khẽ.

Cổ Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn, hắn lại thuận thế hôn nhẹ lên môi nàng.

"Lừa đảo!" Cổ Nguyệt giận dữ nói.

Đường Vũ Lân mỉm cười nói: "Nếu như có thể lừa được tâm nàng, vậy ta tình nguyện cả đời đều làm lừa đảo. Cổ Nguyệt, ta yêu nàng."

Cổ Nguyệt cứng người lại, sau khi xúc động trong lòng hoàn toàn bộc phát, nàng mới bình tĩnh lại, lý trí lần nữa chiếm thế thượng phong. Nàng vùi đầu vào vai hắn, trên mặt đẹp toát ra vẻ đắng chát, "Chàng không nên làm như vậy, biết không? Chàng đang tự nhóm lửa thiêu mình. Ta không thể ở cùng với chàng, chúng ta không phải người cùng đường, cuối cùng chúng ta cũng không thể ở bên nhau."

Đường Vũ Lân lãnh đạm nói: "Nếu chuyện này đã định kết thúc, vậy tại sao lại có quá khứ? Đã có quá khứ thì tất cả đều đã định sẵn. Đây là vận mệnh của chúng ta, dù có bao nhiêu khó khăn, dù phải đối mặt với cái gì ta cũng sẽ ở bên cạnh nàng, cùng nàng đối mặt."

"Chàng không hiểu." Cổ Nguyệt đau đớn nhắm hai mắt lại.

"Ta hiểu!" Đường Vũ Lân kiên định nói.

Hắn không hỏi Cổ Nguyệt lo lắng điều gì, bởi vì hắn biết rõ, nếu nàng muốn nói thì đã sớm nói rồi. Nếu nàng không muốn nói với hắn, dù đó là gì thì hắn đều nguyện ý cùng nàng đối mặt.

Cổ Nguyệt bắt lấy bờ vai hắn, có chút không muốn rời khỏi vòng tay ấy.

"Vũ Lân." Nàng nghiêm túc nhìn hắn.

Đường Vũ Lân mỉm cười nói: "Có gì muốn nói thì cứ nói đi. Ta tin nàng hiểu tâm ý của ta, hơn nữa nàng cũng nên biết, ta luôn là một người phi thường cố chấp."

Khoé miệng Cổ Nguyệt có chút đắng chát: "Nếu có một ngày, chàng phát hiện ta và chàng không thể không là địch nhân, chàng sẽ làm gì?"

Đường Vũ Lân nói: "Nếu như ngày đó đến, nàng và ta không thể không là địch nhân, vậy nàng gϊếŧ ta đi, để ta sống trong lòng nàng. Như vậy chúng ta sẽ không tách rời nữa." Hắn nói rất bình tĩnh, không phải dỗ ngon dỗ ngọt, nhưng lại khiến Cổ Nguyệt không khống chế được mà chảy nước mắt.

Đường Vũ Lân đưa tay lau nước mắt trên mặt nàng, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt kiều nhan, "Cuối cùng là xảy ra chuyện gì? Nói cho ta biết, để ta cùng nàng đối mặt."

Cổ Nguyệt lại dùng sức lắc đầu, "Không, ta không thể nói. Nếu quả thật có một ngày như vậy, có lẽ ta thật sự sẽ gϊếŧ chàng. Chàng chẳng lẽ không sợ hay sao? Chẳng lẽ chàng không vì người nhà mà suy nghĩ sao? Để ta đi, chỉ cần ta không ở bên cạnh, ít nhất ta có thể khống chế tất cả, mà nếu ta ở bên cạnh chàng, vậy sớm muộn gì chàng cũng vì ta mà mất mạng."

Đường Vũ Lân nở nụ cười, "Cuối cùng cũng chỉ là vì ta không đủ lớn mạnh. Cổ Nguyệt, nàng yên tâm, ta sẽ cố gắng trở nên cường đại và bảo vệ nàng thật tốt. Nói cho ta biết, rốt cuộc là ai uy hiếp nàng? Bọn họ là ai? Chúng ta đang ở học viện Sử Lai Khắc đó. Chẳng lẽ trên đại lục còn có sự tình học viện không đối phó được sao?"

Cổ Nguyệt dùng sức lắc đầu, "Không, không phải, chàng không hiểu, chàng không hiểu."

Thấy tâm tình nàng đột nhiên trở nên kích động, Đường Vũ Lân vội vàng ôm nàng vào trong lòng mình, "Được, vậy không nói. Chờ đến lúc nàng muốn nói thì hãy cho ta biết. Thực xin lỗi, Cổ Nguyệt, ta thật sự rất thích nàng, nàng biết không? Không được rời khỏi ta, dù khó khăn như thế nào ta cũng sẽ ở bên cạnh nàng."

Cổ Nguyệt không nói thêm gì, nàng biết rõ, dù nàng nói gì cũng không thể ảnh hưởng đến quyết tâm của người trước mắt này.

Nhưng nàng phải làm gì bây giờ? Nàng thật sự muốn ở bên hắn một thời gian sao?

Hiện tại bọn họ đã không giống quá khứ nữa, bọn họ đã trưởng thành, đã là người trưởng thành rồi, không còn là tình cảm mông lung như lúc còn nhỏ nữa.

Sau đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân, nếu tiếp tục ở bên nhau, nàng biết mình sẽ không tự chủ được mà càng lún càng sâu.

Hai người cứ như vậy ôm chặt lấy nhau.

"Đi thôi, đi về chỗ của ta." Cổ Nguyệt nói khẽ.

"Được. Đúng lúc ta cũng không có nhà để về." Đường Vũ Lân vừa trở về, xác thực là không có chỗ ở.

Ngân quang lập lòe, nàng không muốn rời khỏi vòng tay hắn nên chỉ có thể dùng truyền tống mang theo hắn rời đi.

Đường Vũ Lân kinh ngạc phát hiện, tuy rằng Tinh Thần Lực của hắn đã tiến vào cấp độ Linh Uyên Cảnh, nhưng khi Cổ Nguyệt điều động hồn lực thì hắn vẫn có cảm giác Tinh Thần Lực mênh mông như hải dương. Tinh Thần Lực của nàng rốt cuộc đã đạt đến cấp độ nào?

Chỗ ở của Cổ Nguyệt không khác lắm với Na Nhi, cũng là một căn nhà gỗ nhỏ ở trên Hải Thần Đảo, không phải ở Nội Viện. Không hề nghi ngờ, đây là đãi ngộ không dành cho đệ tử Nội Viện bình thường. Bởi vì nàng là thủ lĩnh đương đại Sử Lai Khắc Thất Quái nên mới được phân tới đây.

Trên Hải Thần Đảo, thiên địa nguyên lực nồng đậm hơn bên ngoài rất nhiều. Ở chỗ này tu luyện, dù là võ hồn gì đều có hiệu quả gấp bội.

Nàng ôm hắn nằm trên giường gỗ, rúc vào trong lòng hắn. Hắn ôm nàng, giờ khắc này, trong lòng hắn không có bất kỳ ý nghĩ xấu xa nào, chỉ có tình cảm thuần khiết đang dâng trào trong lòng.

Chỉ cần có thể ôm nàng, mọi thứ dường như không còn quan trọng nữa.

Không biết từ khi nào, hô hấp của nàng đã trở nên đều đều, đặc biệt thư thái. Lông mày vốn cau có dần giãn ra, ngủ trong lòng hắn như một đứa trẻ.

Hắn nở nụ cười, sự mỏi mệt cũng dâng lên. Từ lúc trở về đến giờ, hắn còn chưa được nghỉ ngơi. Mà lúc này, sự yên tĩnh cùng người trong vòng tay khiến hắn vô cùng mãn nguyện.

Nhắm mắt lại, hắn cũng chìm vào giấc ngủ, đi vào thế giới thuộc về hắn và nàng.

Hải Thần Hồ vào sáng sớm mang vẻ đẹp thần bí, hơi nước tràn ngập, sóng nước lăn tăn.

Nàng đã đứng bên bờ rất lâu, đầu vai đã sớm bị sương làm ướt, nhưng nàng không có ý muốn phủi sạch.

Mái tóc bạc khẽ lay động trong gió, nhìn sương sớm ở phía xa, trông nàng tựa như tinh linh.

Đôi mắt to màu tím phản chiếu nước hồ, khoé miệng luôn nở nụ cười nhàn nhạt.

Một cô gái khác lặng yên bước đến, đi đến bên cạnh nàng. Tóc đen tung bay, khuôn mặt nàng rạng rỡ, trên mặt còn mang theo chút đỏ ửng.

Hai nàng đứng sóng vai, cùng ngắm nhìn mặt hồ trong vắt phía trước.

"Ngươi thắng rồi." Na Nhi nhẹ giọng nói.

"Ngươi dường như rất hy vọng ta thắng." Cổ Nguyệt cau mày.

Na Nhi khẽ cười một tiếng, "Đúng vậy, kỳ thật ta rất mong ngươi thắng, mà ta cũng sớm đoán được ngươi sẽ thắng. Bởi vì ta hiểu rất rõ tính cách của hắn. Ngươi có tin không, ta chỉ tồn tại nhất thời, ta tỏ tình với hắn cũng chỉ vì có một lý do phù hợp để rời đi thôi."

"Ngươi rời đi, hắn sẽ rất buồn." Cổ Nguyệt nói.

Na Nhi tự giễu lắc đầu, "Ta thua rồi, ta có thể không đi sao? Nhưng từ lúc bắt đầu ta đã biết, ta nhất định sẽ thua, cũng nhất định phải thua, nếu không hắn thật sự sẽ chết, ta nói có đúng không?"

Cổ Nguyệt đã trầm mặc.

♣ ♣ ♣

dù chẳng qua là làm ra một cái phục khắc bản đến thành tựu sưu tầm, đoán chừng đều có vô số người chạy theo như vịt a. Ân Từ cũng không có chuẩn bị bảo trì tại bây giờ trạng thái cùng Đường Vũ Lân chiến đấu, tại phía sau hắn, màu trắng Cự
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.