Long Dược dùng ánh mắt phức tạp nhìn Đường Vũ Lân ở bên cạnh mình, hắn cũng không nghĩ tới vậy mà ở thời điểm này lại nhìn thấy hắn. Nếu nói hiện tại người hắn không muốn nhìn thấy nhất là ai, không hề nghi ngờ, chính là người bên cạnh này rồi.
Ít nhất là không nhìn thấy hắn ở đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân. Nhất là khi Long Dược nhìn thấy bộ dạng cao hứng bừng bừng vui mừng khôn xiết của Đái Vân Nhi, vẻ mặt hắn không khỏi âm u thêm vài phần.
Đường Vũ Lân gật nhẹ đầu với Long Dược, "Long huynh, đã lâu không gặp. Không nghĩ tới lần nữa gặp mặt lại là tình cảnh như thế này. Hoan nghênh các ngươi tới học viện Sử Lai Khắc."
Long Dược chỉ hướng hắn gật đầu, cũng không có mở miệng.
"Đường Vũ Lân?" Đường Âm Mộng thì thầm một câu này, sau một khắc, nàng đột nhiên la thất thanh nói: "Ngươi chính là Đường Vũ Lân?"
Lúc này, cho dù các đệ tử Nội Viện chưa từng gặp Đường Vũ Lân cũng nhớ ra hắn là ai.
"Hắn chính là Đường Vũ Lân?" Tất cả ánh mắt hầu như đều tập trung trên người hắn. Đối với rất nhiều người, hắn tựa như là một truyền kỳ. Một học viên Ngoại Viện mất tích lại được học viện Sử Lai Khắc trực tiếp công nhận là học viên Nội Viện. Tình huống này là trước đây chưa từng có.
Mà băng hình thu lại cảnh hắn dẫn theo đồng đội thi đấu ở Giải thi đấu cao cấp Hồn Sư thanh niên tinh anh toàn đại lục ở Tinh La Đế Quốc là tài liệu mà các đệ tử Nội Viện nói chuyện say sưa.
Hắn vậy mà đã trở về, sau hơn ba năm, hắn vậy mà đã trở về, hơn nữa còn trực tiếp tham gia đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân.
Trước hôm nay, mọi người chỉ chú ý đến thực lực hắn thể hiện ra, là hắn dẫn theo đồng bạn lấy yếu thắng mạnh. Nhưng hôm nay, ở nơi này, mọi người lại không thể tránh khỏi chú ý tới tướng mạo của hắn, đó là dung mạo anh tuấn tới cực hạn.
Nếu nói quá soái thì thật đơn giản. So với ba năm trước, hiện tại hắn đã giống người trưởng thành, dáng người đã hoàn toàn trưởng thành, lưng dài vai rộng eo thon, một đầu tóc đen rối tung ở sau ót, toàn thân đều tràn đầy hương vị ánh mặt trời.
Hắn nhìn về phía các đồng bạn của mình, gật đầu với từng người bọn họ. Nhìn một đám Sử Lai Khắc Thất Quái đã là nhân vật phong vân trong Nội Viện, vậy mà khi nhìn thấy hắn lại chớp mắt biến thành hài tử. Nhất là hai người Tạ Giải, Hứa Tiểu Ngôn không giỏi che giấu cảm xúc của mình, bộ dạng kia thật giống hận không thể lập tức bổ nhào qua cùng hắn tâm sự. Đây là mị lực lớn như thế nào?
"Tốt, thỉnh mọi người vì nam sinh số 51, cũng là học đệ Đường Vũ Lân của chúng ta lưu đèn." Lam Mộc Tử tiếp tục đại hội tương thân, đồng thời đụng một cái bạn gái đang nhìn trợn mắt há mồm ở bên cạnh.
Đường Âm Mộng lúc này mới khôi phục lại, nhẹ giọng cười nói: "Tiểu gia hỏa này thật là đẹp trai a! Nếu trẻ hơn mười mấy tuổi, ở đại hội tương thân khoá chúng ta, nói không chừng ta cũng muốn lưu đèn cho hắn."
"Ta ghen tỵ!" Lam Mộc Tử hung dữ thấp giọng nói bên tai nàng.
Sau đó, Đường Âm Mộng tiến đến nói nhỏ bên tai hắn, biểu cảm của Lam Mộc Tử trong chớp mắt liền cứng lại, giật mình nhìn nàng, ngay sau đó, trên mặt tràn ngập cuồng hỉ.
"Trời ạ! Cái này, đây quả thực là quá tuyệt vời. Vì cái gì hiện tại mới nói cho ta biết. Âm Mộng, ta yêu nàng." Hắn vậy mà hoàn toàn khống chế không nổi tâm tình ôm lấy Đường Âm Mộng, vành mắt đỏ lên.
Các nữ sinh đang định cho Đường Vũ Lân đèn sáng thì đột nhiên bị một màn này cản trở, mọi người cũng có chút không hiểu được. Đại hội tương thân lại bị gián đoạn rồi.
"Được rồi, được rồi, trở về rồi hãy nói." Đường Âm Mộng vội vàng thấp giọng nhắc nhở hắn.
Lam Mộc Tử lúc này mới thanh tỉnh lại, vội vàng buông nàng ra, nhưng vẻ vui mừng trên mặt chỉ tăng chứ không giảm.
"Muôn phần xin lỗi vì đã cắt ngang đại hội. Nhưng mà ta nhất định phải nói, ta bây giờ là người hạnh phúc nhất thế gian. Vừa rồi khi học đệ Đường Vũ Lân để lộ gương mặt, Âm Mộng nói với ta, nếu lùi lại vài chục năm, nói không chừng nàng sẽ lưu đèn cho Vũ Lân. Ta lập tức phẫn nộ nói cho nàng biết, ta ghen tỵ. Nhưng sau đó nàng lại nói nàng đã có bảo bảo. A! Cho nên ta mới không nhịn được, ta thật sự là quá hạnh phúc."
Vừa nói, hắn xoay mạnh người lại, hôn liên tiếp lên gương mặt thanh tú của Đường Âm Mộng. Đường Âm Mộng đã sớm đỏ bừng mặt, liền đập hắn mấy quyền, nhưng không khí ấm áp này đã lây nhiễm lên mỗi người trên Hải Thần Hồ.
Không sai, lúc Lam Mộc Tử nói với Đường Âm Mộng "Ta ghen tỵ" thì nàng trả lời hắn rằng, "Ta có thai!".
Kết quả là xuất hiện một màn đột ngột như vừa rồi.
"Tốt rồi, các Hải Thần Tiên Tử hãy nhanh tay lựa chọn có sáng đèn cho nam sinh số 51 hay không." Đường Âm Mộng đã khống chế tâm tình của mình, lập tức nói ra.
Các vị túc lão đều đang nhìn, tuy rằng là chuyện vui, nhưng vẫn làm người ta ngượng ngùng cùng lúng túng.
Một chụp đèn sáng lên. Nhưng không ai nghĩ tới là, đèn sáng đầu tiên là số 18.
Trong 31 nữ sinh, từ đầu đến cuối không có sáng đèn chỉ có hai người. Số 18 và số 11.
Số 11 là U Minh Vũ Ti Đóa. Mà số 18 là ai?
Số 17 lúc trước cũng chỉ sáng đèn một lần, là cho Từ Lạp Trí.
Mà giờ khắc này, số 18 sáng đèn tuyệt đối là người thứ nhất. Sau đó rõ ràng là số 11 Vũ Ti Đóa, còn có số 19 Đái Vân Nhi. Các nàng cơ hồ không phân biệt trước sau sáng đèn.
Ngay sau đó có một chụp đèn sáng lên, chỉ qua mấy lần hô hấp, mười mấy chụp đèn đều phát sáng.
Trừ các nữ sinh tuổi tương đối lớn và Nguyên Ân Dạ Huy, Hứa Tiểu Ngôn cùng Diệp Tinh Lan, hầu như tất cả các nữ sinh đều sáng đèn vì Đường Vũ Lân. Trọn vẹn 18 chụp đèn, còn nhiều hơn Nhạc Chính Vũ lúc trước.
Luận tướng mạo, Nhạc Chính Vũ đã phi thường anh tuấn, càng tràn đầy khí tức thần thánh. Nhưng mà so với Đường Vũ Lân thì tướng mạo hay khí chất đều thua kém một bậc.
Về tướng mạo thì không có biện pháp, nhưng về khí chất, trên người Nhạc Chính Vũ tràn đầy khí tức thần thánh cùng quang minh, còn khí tức trên người Đường Vũ Lân lại tràn đầy sinh mệnh lực cùng cảm giác thần bí đặc thù.
"Oa a, mười tám chụp đèn, hoàn toàn có thể tưởng tượng được, khâu tiếp theo sẽ va chạm phi thường kịch liệt." Lam Mộc Tử kinh ngạc nhìn các nữ sinh, không thể nghi ngờ, sau khi Đường Vũ Lân lộ mặt lại sáng tạo ra một kỷ lục mới. Cho dù các nữ sinh không nhận ra hắn cũng rất có hứng thú với hắn.
Trong lòng Lam Mộc Tử không khỏi thầm cảm thán, Đường Vũ Lân trước mặt giống như Vũ Trường Không lần đó, lớn lên đẹp trai liền là có ưu thế a! Không, hắn thậm chí còn vượt qua Vũ Trường Không, bởi vì tướng mạo và khí chất của hắn còn hơn vài phần. Hình như hắn còn là đệ tử của Vũ Trường Không. Cái bối phận này thật là có chút loạn.
Đường Vũ Lân không nghĩ tới có nhiều người sáng đèn vì hắn như vậy, ánh mắt hắn rơi vào trên người nữ sinh số 17. Đèn của nàng không sáng. Đúng vậy, trong 18 chụp đèn không có của số 17.
Lông mày cau lại, Đường Vũ Lân không có lên tiếng, nhưng hắn cũng không rõ ràng, phán đoán của mình có phải đã sai rồi hay không.
Lam Mộc Tử nói: "Tốt, tất cả mọi người đã chọn xong. Các nam sinh không có đèn sáng, thật xin lỗi, mời các ngươi rời sân. Chúng ta lập tức bắt đầu khâu thứ ba."
"Trải qua Tinh Tinh Tương Tích cùng Vừa Gặp Đã Thương, như vậy tiếp theo chúng ta sẽ đến một khâu phi thường trọng yếu ở đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân. Sau khâu này, cục diện sẽ trở nên rõ ràng hơn, các vị học đệ học muội cũng sẽ hiểu thêm về tâm nguyện của nhau. Cho nên khâu tiếp theo chính là Nhị Kiến Chung Tình!"
"Lần này xin các nữ sinh chú ý, không thể tuỳ tiện lựa chọn như khâu thứ hai vừa rồi. Chỉ cần các ngươi lựa chọn thì sẽ chịu trách nhiệm vì lựa chọn đó. Mỗi vị nam sinh có một phút giới thiệu, sau khi giới thiệu liền tới chỗ ta báo số của Hải Thần Tiên Tử trong lòng các ngươi. Sau khi tất cả nam sinh giới thiệu xong, đến lượt các nữ sinh tiến hành lựa chọn. Lần lựa chọn này đại biểu cho lựa chọn cuối cùng của các ngươi, mỗi nữ sinh chỉ được chọn một lần, hơn nữa không thể đổi ý. Sau khi lựa chọn chúng ta sẽ bắt đầu khâu thứ tư."
"Các nam sinh chú ý, sau khi các ngươi giới thiệu bản thân thì có thể thi triển năng lực cường đại nhất của mình, cũng có thể giới thiệu tu vi của bản thân, ... chỉ cần các ngươi cảm thấy phần giới thiệu của mình có thể hấp dẫn nữ sinh trong lòng mình là được. Lần này chúng ta sẽ không theo thứ tự, mà rút thăm quyết định ai trước ai sau, để cho công bằng."
Bầu không khí tựa hồ thoáng cái đã trở nên khẩn trương, nếu hai khâu trước mang tính thăm dò thì khâu thứ ba Nhị Kiến Chung Tình liền hoá thực chất.
♣ ♣ ♣