Long Vương Truyền Thuyết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1382 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 767
Cổ Nguyệt Na

❊ ❊ ❊

Na Nhi than nhẹ một tiếng, "Năm đó khi chúng ta đánh cược, ta kiên quyết lựa chọn như vậy là vì ta biết rõ, ngươi chỉ muốn tìm cớ gϊếŧ hắn đi mà không muốn tâm linh xuất hiện sơ hở. Ta không thể không đáp ứng ngươi, bởi vì nếu ta không đáp ứng, khi đó dù tâm linh có sơ hở, ngươi cũng sẽ không chút do dự gϊếŧ hắn."

"Bây giờ ngươi có hối hận hay không?" Na Nhi hỏi.

Cổ Nguyệt có chút ngẩn người, "Hối hận? Ta không biết." Nàng thật sự không biết mình có hối hận hay không.

Na Nhi nói: "Nếu ngươi không muốn phát sinh những chuyện này thì lúc trước không nên ra lệnh hoà nhập vào thế giới loài người. Sự thật chứng minh, cách làm của ngươi rất đúng, chỉ có hiểu rõ nhân loại mới có thể tìm được phương thức huỷ diệt bọn họ. Nhưng mà thực tế chúng ta đều phát hiện ra, nhân loại không phải cái gì cũng sai, ít nhất nhân loại có tình cảm phong phú, đó là thứ chúng ta không có, cho nên mới có ta. Khi còn nhỏ, vì có thể khiến mình thật sự giống một nhân loại, ngươi không thể không phong ấn chính mình. Chỉ như vậy ngươi mới có thể hoà nhập vào xã hội loài người được, mà một phần linh hồn thuộc về nhân loại đã được sinh ra."

"Lúc ngươi phát hiện, tình cảm con người không thể kiểm soát được thì muốn cưỡng ép loại bỏ ta cũng không có khả năng, bởi vì như vậy sẽ làm tổn thương ngươi rất nhiều. Mà tất cả những chuyện này đều liên quan đến ca ca ta, bởi vì ca ca đã mang lại cho ta ấm áp và tình yêu, để ta hiểu được cái gì là tình cảm nhân loại."

"Rơi vào đường cùng, ngươi đã tách ta ra khỏi thân thể, hình thành một cá nhân độc lập. Nhưng dù thế nào ta cũng là một phần của ngươi, chúng ta cuối cùng vẫn là nhất thể. Cho nên ta và ngươi đánh cược, cược ca ca ta sẽ thích ngươi hay không, có vì ngươi mà từ bỏ ta hay không. Nếu ngươi thắng thì chứng minh tình cảm nhân loại là giả dối, ta tất nhiên sẽ dung hợp với ngươi. Nếu ngươi thua, lúc ấy ngươi nói là, ngươi thua thì sẽ để ta vĩnh viễn trở thành một cá nhân độc lập, đúng không? Đáng tiếc, dù sao ta cũng có trí tuệ của ngươi, còn có tình cảm nhân loại, sau vài năm ta liền hiểu, đó là chuyện không thể nào. Ta chiếm ba 3 phần thực lực của ngươi, nếu cuối cùng ta tách ra thì ngươi cũng không còn là ngươi rồi. Do đó, ngươi không thể nào tha cho ta, chỉ là sau khi dung hợp ngươi sẽ là mang theo khuyết điểm nhỏ nhặt mà thôi. Bởi vậy, nếu ngươi thua, ngươi nhất định sẽ gϊếŧ ca ca ta, cưỡng ép dung hợp với ta. Ta nói đúng không?"

Cổ Nguyệt nhìn Na Nhi, nghe nàng chậm rãi nói, khuôn mặt thoáng tái nhợt.

"Cổ Nguyệt, ngươi biết không? Sở dĩ ta đồng ý đánh cược với ngươi cũng bởi vì ngươi không biết tình cảm của nhân loại. Theo ngươi, tình cảm giữa ta và ca ca là loại kia, nhưng thực tế ngươi sai rồi. Chúng ta là tình thân, có lẽ ta đối với hắn không hoàn toàn đúng, nhưng hắn đối với ta là như vậy. Mà hắn đối với ngươi, không phải tình thân, mà là tình yêu."

"Tình yêu và tình thân là hoàn toàn khác nhau, cho nên tới bây giờ hắn không có từ bỏ ta, cũng không phản bội ta, mặc dù hắn chọn ngươi. Bởi vậy, ta thua rồi nhưng ngươi cũng không đạt được kết quả như mong muốn. Cho nên cuối cùng là ai thua thật sự rất khó nói."

Cổ Nguyệt nhìn nàng thật sâu, "Ngươi cho rằng ta thật sự không biết những thứ này sao?"

Na Nhi nở nụ cười, "Ngươi đương nhiên biết rõ, thông minh như ngươi làm sao lại không nhìn ra chứ? Khi ngươi cố gắng xa lánh ca ca ta thì ngươi đã cảm giác được tình cảm của mình bị ảnh hưởng rồi. Đáng tiếc, tình yêu là thay đổi một cách vô tri vô giác, khi ngươi nhận ra có điều không ổn thì đã muộn. Bởi vì hắn đã tiến vào trong lòng ngươi. Cho nên ngươi đã thử gạt bỏ, thử kiềm chế. Nhưng thời gian càng dài, hắn lại càng mọc rễ nảy mầm trong lòng ngươi."

"Cổ Nguyệt, ngươi có nhận ra, dù là Hồn Thú hay Thần Thú, bản chất của chúng ta đều quá đơn thuần. Mà khi chúng ta tiếp xúc với tình cảm con người thì dù năng lượng cường đại đến cỡ nào, Tinh Thần Lực mênh mông ra sao cũng không cách nào ngăn cản được tình cảm kia công kích. Nó vô hình vô chất, nhưng lại chân thật tồn tại."

Cổ Nguyệt chua xót nói: "Ngươi cho rằng ta sẽ không ra tay với hắn sao? Ngươi thật sự nghĩ như vậy?"

Na Nhi than nhẹ một tiếng, "Ít nhất chuyện này sẽ khiến hắn sống lâu hơn. Chỉ cần có đủ thời gian, khi hắn có đủ thực lực, chỉ cần ngươi không cách nào ra tay với hắn, ta tin tưởng tương lai không có ai có thể gϊếŧ hắn. Cổ Nguyệt, nhìn thẳng vào tình cảm của mình, hận thù sẽ chỉ khiến ngươi mù quáng."

Cổ Nguyệt đột nhiên tức giận nói: "Ngươi bây giờ chân chính là nhân loại."

Na Nhi nở nụ cười, "Ta vốn chính là nhân loại. Ta vẫn luôn cho là vậy. Vì vậy, ta không muốn hủy diệt nhân loại, ta muốn thấy mọi người chung sống hoà bình. Ta yêu ca ca ta, ta cũng yêu cha mẹ của chúng ta, ta thích thế giới con người, tình cảm con người. Ngươi thắng, thế nhưng ngươi cũng thua. Ta thật sự rất hy vọng tương lai ngươi có một kết quả tốt, không, là các ngươi có một kết quả tốt."

Hô hấp của Cổ Nguyệt có chút dồn dập, "Ngươi thật sự cho là ta không cách nào nhẫn tâm gϊếŧ hắn sao?"

Na Nhi lắc đầu, "Ngươi đương nhiên không thể. Ngươi vốn là không thể. Ngay cả không có ta, ngươi cũng không thể. Nếu không, ngươi sẽ chờ tới bây giờ sao? Từ lúc nào một người quyết đoán như ngươi lại do dự? Lần thứ nhất ngươi do dự có lẽ ngươi còn cơ hội, nhưng sau ba lần do dự thì ngươi không thể ra tay với hắn nữa. Điểm này ta rõ ràng, trong lòng ngươi cũng rõ ràng. Sau khi dung hợp với ta, ngươi chính là ta, ta chính là ngươi, ngươi sẽ bị ảnh hưởng càng lớn thay vì hạ quyết tâm. Thương hắn thật tốt a, ca ca ta thật sự rất rất ưu tú, rất rất ưu tú. Tuy rằng chúng ta không biết huyết mạch Kim Long Vương trong người hắn từ đâu mà có, nhưng không thể không thừa nhận, trong thế giới con người, có thể xứng đôi với chúng ta cũng chỉ có hắn."

Gương mặt Cổ Nguyệt tràn đầy chán nản, "Quyết định sai lầm nhất của ta chính là đánh cược với ngươi, hoặc là nói, ta căn bản không nên tách ngươi ra. Ít nhất ta vẫn có thể thay đổi ngươi một cách vô tri vô giác."

"Ngươi thua, ta cũng thua. Ngươi nói không sai, ta không làm được, ta không thể gϊếŧ hắn. Cho nên ta chỉ có thể rời đi, để thời gian và khoảng cách làm phai nhạt tình yêu say đắm của chúng ta. Có lẽ chỉ như vậy sẽ có một ngày trong lơ đãng ta có thể gϊếŧ hắn. Hoặc là hắn phát triển đủ nhanh đến mức có một ngày gϊếŧ ta. Ngươi biết rõ mâu thuẫn giữa chúng ta không thể hoà giải, đây là mâu thuẫn giữa con người và hồn thú, cũng là mâu thuẫn giữa Thần Cách cùng Thần Thú. Dù hắn hay ta đều không thể hoá giải mâu thuẫn này."

Na Nhi đã trầm mặc, nàng rút cuộc có chút kinh hoảng, "Nhưng ta rời đi, ngươi cũng rời đi, hắn nhất định sẽ rất đau khổ."

Thân thể Cổ Nguyệt run lên, "Còn tốt hơn là ở bên hắn, người của ta sẽ không khống chế được mà gϊếŧ hắn. Ta bây giờ còn lâu mới thoát khỏi phong ấn. Hạch tâm đã thức tỉnh, nhưng ngươi cũng biết thuộc hạ của chúng ta cường đại cỡ nào, thậm chí có người đáng lẽ đã sớm có thể trở thành Thần Thú. Bây giờ ta hoàn toàn không thể áp chế bọn họ, cho nên, ta nhất định phải đi."

Na Nhi khẽ cắn môi dưới, "Có lẽ ngươi đúng. Cổ Nguyệt, ngươi thật sự thay đổi rồi. Ngươi đã biết suy nghĩ cho người khác, nhất là vì hắn. Ta hiểu ngươi rời đi là cho hắn không gian phát triển. Ngươi hy vọng tương lai có một ngày hắn có thể cường đại đến mức ngươi cũng không thể gϊếŧ hắn. Nhưng ngươi cũng biết đó là chuyện không thể. Thần giới không còn tồn tại, hắn vĩnh viễn không thể đạt được đến cảnh giới của ngươi."

Cổ Nguyệt nở nụ cười, "Ngươi hiểu, nhưng ngươi cũng không hiểu. Ngươi không biết hiện tại trong lòng ta, hắn có địa vị như thế nào. Ngươi cũng không hiểu hiện tại ta rốt cuộc có bao nhiêu phần là nhân loại. Ngươi nói không sai, ta đã hối hận, ta hối hận vì sao lúc trước lại ra lệnh hoà nhập vào thế giới loài người. Ta muốn thực hiện sứ mệnh của mình, nhưng ta cũng không muốn làm tổn thương những người ta không muốn tổn thương. Cho nên mâu thuẫn như vậy hãy để ta một mình đối mặt. Ta cũng không biết nên làm như thế nào, nhưng chung quy vẫn phải tiến về phía trước. Trở về đi Na Nhi. Từ hôm nay ta không còn là Cổ Nguyệt, tên của ta rốt cuộc cũng hoàn chỉnh. Chỉ là hắn không biết, ta là Cổ Nguyệt Na!"

Từng điểm lưu quang lóng lánh, thân thể Cổ Nguyệt đột nhiên trở nên trong suốt, màu trắng bạc trong suốt. Lục mang tinh dưới chân bay lên một kết giới vô hình, bao phủ các nàng ở bên trong.

Nếu có người ở phụ cận sẽ nhìn thấy, trong thế giới màu trắng bạc kia không có chút năng lượng nào tràn ra ngoài.

Thân thể Na Nhi cũng trở nên trong suốt, màu trắng bạc trong suốt. Nàng bước từng bước về phía Cổ Nguyệt, cũng đã rơi lệ đầy mặt.

"Ta có chút không nỡ bỏ tất cả, không nỡ bỏ người bên cạnh, không nỡ bỏ lão sư, không nỡ bỏ ca ca!"

♣ ♣ ♣

dù chẳng qua là làm ra một cái phục khắc bản đến thành tựu sưu tầm, đoán chừng đều có vô số người chạy theo như vịt a. Ân Từ cũng không có chuẩn bị bảo trì tại bây giờ trạng thái cùng Đường Vũ Lân chiến đấu, tại phía sau hắn, màu trắng Cự
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.