Long Vương Truyền Thuyết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1382 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 701
Vũ Khí Mới Của Đường Vũ Lân

❊ ❊ ❊

Tô Mộc không dám khinh thường, từ lực bạo tạc phía sau hắn có thể cảm giác được lam hỏa cầu này khủng bố, vì vậy hắn trực tiếp mở ra quang hoàn nghịch chuyển, hỏa cầu trong chớp mắt bay ngược lại, bay về phía Cổ Nguyệt.

Cổ Nguyệt vẫn đứng ở đó không nhúc nhích, lúc hỏa cầu sắp đến trước mặt nàng thì thay đổi phương hướng, sau đó gia tốc lần hai, bay về phía Long Dược ở sau lưng Cổ Nguyệt.

Nhìn qua, Cổ Nguyệt và Tô Mộc giống như một tổ hợp, dùng lam hỏa cầu đi oanh kích Long Dược.

Tinh Thần Lực thật cường đại!

Tất cả mọi người đều là người sáng suốt, Tô Mộc hoảng sợ phát hiện, Tinh Thần Lực của thiếu nữ trước mặt này so với Đái Vân Nhi nói còn đáng sợ hơn. Công kích bị mình dùng quang hoàn nghịch chuyển cuốn lấy mà nàng vấn có thể dùng Tinh Thần Lực khống chế, hơn nữa bộ dáng còn rất bình tĩnh, hiển nhiên là biết trước mình có thể khống chế được, chính là tuyệt đối tự tin.

Hoa Lam Đường cùng Đái Nguyệt Viêm sau khi hoá giải xong Phong Nhận thì lao đến nhanh như chớp. Tô Mộc cũng không lưu thủ, hồn hoàn thứ năm sáng lên, quang hoàn huỷ diệt bao trùm tới Cổ Nguyệt.

Đối thủ bọn họ lúc trước không hề coi trọng so với tưởng tượng càng mạnh hơn, trước phải giải quyết nàng đã.

Ngân quang lóe lên, Cổ Nguyệt hư không tiêu thất. Lúc nàng xuất hiện lại thì đã ở giữa không trung.

Chỉ thấy chân nàng đạp một đoàn quang cầu màu xanh, lơ lửng trên không trung. Tay phải nắm vào hư không, bốn hồn hoàn trên người luân chuyển sáng lên, cũng không biết hồn hoàn nào được kích phát, một thanh Nguyên Tố Chi Trượng xuất hiện trong tay nàng. Trên đầu thanh trượng có hào quang bảy màu lấp lánh.

"Oanh ----" Lam hoả cầu bay đến chỗ Long Dược nổ tung, thân thể hắn thoáng dừng lại.

Lúc này, hắn và Đường Vũ Lân đã chính diện đối mặt. Đường Vũ Lân bay lên trời, cũng không sử dụng hai thanh cự chuỳ, mà trực tiếp phủ đầu đánh tới.

Hai đạo ngân quang sáng lên, bên cạnh Cổ Nguyệt xuất hiện hai người, chính là Nguyên Ân Dạ Huy và Diệp Tinh Lan.

Nguyên Tố Chi Trượng chỉ vào người Diệp Tinh Lan. Sau lưng Diệp Tinh Lan thanh quang đại phóng, sau đó nàng như thiểm điện bay ra ngoài. Mà Nguyên Ân Dạ Huy thì từ trên trời giáng xuống, quay về vị trí lúc trước của Cổ Nguyệt.

Nàng mới là hồn sư chủ khống sao? Hơn nữa còn có lực công kích mạnh như vậy.

Tạ Giải cùng Đằng Đằng đã đụng phải, hai thân ảnh như thiểm điện giao thoa, phát ra tiếng va chạm liên tiếp.

Bên kia, Lâm Tam đã cách Hứa Tiểu Ngôn không xa. Lúc này, chiến trường đã toàn diện triển khai. Tương đối mà nói, học viện quái vật bảo trì trận hình tương đối nguyên vẹn, tuy rằng có khoảng cách nhất định, nhưng vẫn trong phạm vi bao quát lẫn nhau.

Nhưng học viện Sử Lai Khắc thì trận hình đã tán loạn rồi. Lúc này, Nhạc Chính Vũ vẫn ở sau lưng Đường Vũ Lân, hai cánh vừa triển khai bay lên, chuẩn bị lướt qua Long Dược. Mà Hứa Tiểu Ngôn một mình đứng ở sau cùng, còn chuẩn bị đối mặt với Chiến Hồn Sư Hệ Mẫn Công mạnh nhất Phong Vương Lâm Tam.

Nhìn tổng thể tựa hồ học viện Sử Lai Khắc chiếm thế chủ động nhất định, nhưng một khi Hứa Tiểu Ngôn bị Phong Vương Lâm Tam đánh tan thì sự thay đổi số lượng sẽ làm thay đổi thế trận.

Đối mặt với thanh phong đang bay vụt đến phía mình, Hứa Tiểu Ngôn mỉm cười, Tinh Luân Băng Trượng trong tay sáng lên.

Cũng đúng lúc này, Cổ Nguyệt ở phía xa tựa hồ thì thầm vài câu gì đó, Nguyên Tố Chi Trượng trên không vẽ thành một vòng tròn, sau đó một đoàn lam diễm hỏa cầu lớn gần gấp đôi phía trước bắn ra. Nhưng nhìn qua đoàn lam diễm hỏa cầu này phóng ra thất bại, vì nó hướng tới một nơi không người.

Hai mắt Hứa Tiểu Ngôn híp lại, Tinh Luân Băng Trượng nhẹ nhàng chỉ về phía trước, một đạo tinh quang lặng yên ở trước người của nàng bay lên.

Lúc này, Phong Vương Lâm Tam đã đến phụ cận, vừa chuẩn bị phóng ra Phong Nhận thì thấy thực lực của người này không rõ ràng là Chiến Hồn Sư Hệ Khống Chế. 

Đúng lúc này, kim quang loé lên, một vòng sáng màu vàng kim hiện lên trên mặt đất. Cảm giác nguy hiểm trong chớp mắt xuất hiện, Lâm Tam theo bản năng lắc mình, cưỡng ép cải biến khí thế của mình lao tới trước, tránh khỏi quang hoàn kia. Nhưng vì né tránh, hắn đã kéo giãn khoảng cách với Hứa Tiểu Ngôn.

Hứa Tiểu Ngôn cũng không có ý muốn di chuyển, Tinh Luân Băng Trượng trong tay lại lập loè, lần này đồng thời sáng lên là hồn hoàn thứ hai trên người nàng.

Một đạo tinh quang chớp mắt nở rộ, Lâm Tam chỉ cảm thấy hoa mắt, ngay sau đó, tinh thần hỗn loạn, do đó bước tiến của hắn cũng trở nên hỗn loạn. Tiếp theo, cảm giác nguy cơ lại xuất hiện trong lòng. Hắn không chút do dự phóng xuất Đấu Khải hộ thể.

"Oanh ----"

Khán giả chỉ thấy một cảnh tượng kỳ dị. Trong mắt bọn họ, Lâm Tam đã tiếp cận rất gần với Hứa Tiểu Ngôn, nhưng ngay khi hắn đến gần thì dưới mặt đất xuất hiện quang hoàn màu vàng kim, Lâm Tam thuận lợi né tránh. Đến đây tất cả đều bình thường.

Nhưng ngay sau đó, Lâm Tam đột nhiên giống như phát điên vậy, quay đầu bỏ chạy. Phong Nhận trong tay chuẩn bị công kích đối phương lại phóng lên không trung, hắn cơ hồ không chút do dự xông về phía một khoảng trống, mà nơi nó chính là nơi lam diễm hỏa cầu cực lớn hạ xuống.

Thời khắc nguy hiểm, Lâm Tam kịp thời phóng xuất ra Đấu Khải, nhưng chỉ ngay sau đó, thân thể của hắn đã bị lam diễm hỏa cầu thôn phệ.

Tiếng nổ bạo tạc vang lên, mang theo lực bộc phát kinh khủng. Tiếng nổ vang lên trọn vẹn ba giây, sau đó mới dần biến mất.

Từ lúc lam diễm hỏa cầu hạ xuống, Hứa Tiểu Ngôn đã chạy tới một nơi khá xa, sau đó chạy về phía tập trung chiến đấu, cũng không thèm nhìn Lâm Tam một cái.

Chuyện này ...

Đây là tình huống gì? Chẳng lẽ, lam diễm hỏa cầu kia không phải là sai lầm, mà vốn chuẩn bị oanh kích ở đó sao? Đây là dạng phối hợp gì a!

Ở tình thế trận hình tán loạn như vậy, bọn họ vẫn có thể phối hợp chính xác như thế. Đây là phương thức của học viện Sử Lai Khắc sao?

Một màn này Long Dược cũng nhìn thấy, trong lòng hắn cũng rất khiếp sợ. Hắn mơ hồ cảm giác được, mọi người học viện Sử Lai Khắc khi phối hợp đoàn chiến thì lực chiến đấu càng cường đại hơn, hơn nữa là cường đại hơn nhiều.

Va chạm giữa Long Dược cùng Đường Vũ Lân cũng đã bắt đầu, trường mâu vung lên, vụt tới chỗ Đường Vũ Lân. Đường Vũ Lân cũng không tránh, Kim Long Trảo đánh lên trường mâu, bắn ra hai luồng kim quang, mà chính hắn mượn lực bắn lên, rõ ràng không muốn chính diện cứng đối cứng. Ở trên không trung một đạo kim quang phóng lớn, ngay sau đó, Long Dược liền nhìn thấy, trong tay Đường Vũ Lân có một thanh trường thương màu vàng kim.

Trường thương dài gần năm thước, toàn thân màu vàng kim sáng lạn, trên trường thương mơ hồ có đường vân hình rồng. Mũi thương sắc bén, lại có cảm giác gần như trong suốt.

Không biết vì sao, khi trường thương xuất hiện, Long Dược chỉ cảm thấy trái tim mình đột nhiên kịch liệt co rút lại, dường như hắn thấy được một đồ vật cực kỳ đáng sợ. Sau đó nhịp tim tăng tốc, thoáng cái làm lực lượng của hắn giảm xuống vài phần.

Huyết mạch của hắn vì chuôi trường thương này mà trở nên mạnh hơn?

...

"Vù vù vù ... , vù vù vù ..." Đường Vũ Lân không ngừng phát ra tiếng thở dốc.

Hắn rút cuộc đã cảm nhận được hương vị tử vong, sau khi cực hạn thống khổ bắt đầu trở nên lạnh như băng, hắn liền nhìn thấy một thế giới màu đen. Thế giới kia vô cùng bình lặng, tựa hồ chỉ cần đi đến đó thì không phải lo lắng điều gì nữa.

Hắn từng bước đi đến thế giới kia, ngày càng gần hư vô hắc ám bên kia.

Đúng lúc này, trong tai hắn truyền đến một tiếng gào to.

"Trở về!"

Ngay sau đó, một đạo kim mang xuất hiện, rồi đau nhức kịch liệt lại hành hạ toàn thân. Đường Vũ Lân có thể nhìn thấy tình huống trong cơ thể mình rồi. Xương cốt, kinh mạch bị phá hư lúc trước đã hoàn toàn khép lại, màu vàng nhạt trong cơ thể đã nhiều hơn một tầng óng ánh, giống như bề ngoài xương cốt, kinh mạch được bôi lên một lớp thuỷ tinh, nhìn qua vô cùng đẹp mắt.

Huyết mạch chi lực càng thêm dày đặc, cũng tương tự sáng bóng lấp lánh. Hai kỳ kinh bát mạch đã đả thông càng trở nên cứng cỏi, cũng thông thoáng hơn nhiều.

Lực lượng chưa từng có truyền khắp toàn thân, thống khổ giống như thuỷ triều đang rút xuống.

Thành công rồi? Mình thành công rồi!

Trong đầu Đường Vũ Lân còn vang thanh âm uy nghiêm kia, có vẻ là lão Đường, nhưng dường như cũng không hoàn toàn đúng. Hắn không biết đây là cảm giác gì, nhưng thanh âm kia khiến hắn đặc biệt an tâm, cũng đặc biệt có cảm giác an toàn.

"Hô ..." Lần nữa thở dài, chậm rãi điều động hồn lực, huyết mạch chi lực trong cơ thể.

Đúng lúc này, Đường Vũ Lân đột nhiên cảm giác được trên người mình dường như có thêm thứ gì đó, theo bản năng mở hai mắt ra.

Và rồi, hắn thấy trước mặt mình là một mảnh vàng kim. Hắn mơ hồ thấy mình đang ở trong một gian phòng tắm, và nơi này không có người.

Sau đó, một điểm kim quang bắn ra từ mi tâm, phiêu động giữa không trung.

♣ ♣ ♣

dù chẳng qua là làm ra một cái phục khắc bản đến thành tựu sưu tầm, đoán chừng đều có vô số người chạy theo như vịt a. Ân Từ cũng không có chuẩn bị bảo trì tại bây giờ trạng thái cùng Đường Vũ Lân chiến đấu, tại phía sau hắn, màu trắng Cự
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.