Hơn ba năm không thấy, Na Nhi vậy mà cũng đã là Nhị tự Đấu Khải Sư rồi, mà chính mình ngay cả Nhất tự Đấu Khải Sư cũng còn chưa đạt được.
Na Nhi tự nhiên cười một tiếng, đưa tay kéo Đường Vũ Lân, hai cánh sau lưng đập rung, mang theo hắn bay lên trời.
Một cỗ hồn lực nhu hoà ôm trọn thân thể hai người, Đường Vũ Lân mơ hồ có thể cảm nhận được hồn lực của Na Nhi cực kỳ hùng hậu, vượt xa bản thân mình. Thân hình lập loè, hai người đã đến trên Hải Thần Đảo. Hai cánh thu liễm, nàng cùng Đường Vũ Lân rơi xuống đất.
Đấu Khải hoá thành từng điểm hào quang lần nữa hoà nhập vào trong cơ thể Na Nhi.
"Na Nhi, ngươi cũng đã là Nhị tự Đấu Khải Sư rồi. Tính theo tháng, ngươi cũng vừa mới 16 tuổi a. Trời ạ! Ngươi nhất định là Nhị tự Đấu Khải Sư trẻ nhất đại lục, phá kỷ lục rồi." Đường Vũ Lân một mặt khiếp sợ nhìn Na Nhi.
Tuy rằng hắn cùng đồng bạn có thiên phú rất tốt, lại phi thường nỗ lực. Nhưng hắn hoàn toàn có thể khẳng định, trong thời gian ngắn như vậy đồng bạn của mình không có người nào đạt đến trình độ Nhị tự Đấu Khải Sư.
Thiên phú của Na Nhi quả thực là nghịch thiên a! Dù là Long Dược khi trở thành Nhị tự Đấu Khải Sư cũng phải hai mươi tuổi. Từ hồn lực chấn động trên người Na Nhi có thể thấy, dù không có tu vi Lục Hoàn Hồn Đế thì cũng không chênh lệch bao nhiêu. Muội muội của mình vậy mà đã cường đại như vậy sao?
Đường Vũ Lân tuy rằng còn không đến mức tự ti, nhưng giật mình tương đối lớn.
Na Nhi hì hì cười một tiếng, "Những thứ này không trọng yếu, quan trọng là ... Ngươi đã trở về a!" Vừa nói, nàng vừa kéo hắn chạy vào Hải Thần Đảo.
Nơi này Na Nhi đã quá quen thuộc, chạy hai ba vòng liền mang Đường Vũ Lân tới một căn nhà gỗ nhỏ ở giữa sườn núi.
Nhà gỗ không lớn, bên ngoài có chút bụi bặm nhưng lại phi thường sạch sẽ ngăn nắp. Không khí trên Hải Thần Đảo tuyệt đối là tinh khiết nhất trong những nơi Đường Vũ Lân đã đi qua, cho dù trong rừng rậm cũng không thể bằng.
Trong nhà gỗ có bàn ghế, tủ quần áo, còn có một cái giường. Giường nằm có một màu xanh lá cây sẫm, cũng không biết làm bằng vật liệu gì.
"Na Nhi, ngươi bình thường đều ở đây sao?" Đường Vũ Lân hỏi.
Na Nhi nhẹ gật đầu, "Đúng vậy. Ta ở chỗ này, ta rất thích chỗ này."
Nàng giúp Đường Vũ Lân ngồi xuống ghế, lại rót cho hắn chén nước. Khi nàng đặt chén nước vào tay hắn thì vành mắt nhịn không được lại đỏ.
"Ca ca, ngươi có biết mấy năm nay ta nhớ ngươi thế nào không? Ngươi có nhớ ta hay không? Sao muộn như vậy mới trở về?"
Nhìn đôi mắt đỏ ửng của Na Nhi, Đường Vũ Lân cũng không khỏi đau lòng, than nhẹ một tiếng, nói: "Vốn ta có thể trở về sớm, nhưng gặp một việc ta nhất định phải làm. Làm xong việc đó ta mất thời gian ba năm a, cho nên mới về trễ. Mỗi khi mệt mỏi ta đều nhớ ngươi, nhớ mọi người thì lại có thêm động lực. Tuy rằng chậm mất ba năm, nhưng ta không hối hận. Đại trượng phu có việc phải làm, có việc không nên làm. Hoàn thành xong việc kia, trong lòng ta vô cùng thoải mái. Trên đường trở về thì cảm thấy tu luyện hồn lực so với trước trôi chảy hơn rất nhiều, tâm tĩnh như nước. Hành trình mấy tháng này ta đã tăng lên hai cấp, đây là chuyện trước kia ta cũng không dám nghĩ đến."
Đúng vậy, hành trình mấy tháng, hồn lực của hắn khi vừa rời Long cốc là cấp 44 đã tăng lên hai cấp, đạt tới cấp 46. Quan trọng hơn là, kỳ kinh bát mạch cũng đã được hắn quán thông thêm hai mạch. Bốn kỳ kinh bát mạch khác rõ ràng cứng cỏi hơn trước kia không biết bao nhiêu lần, hiện tại Đường Vũ Lân phi thường tin tưởng có thể tiếp tục trùng quan, đạt đến trình độ càng mạnh hơn.
"Ca, ngươi nhất định chịu rất nhiều khổ cực a." Na Nhi kéo tay Đường Vũ Lân.
Đường Vũ Lân cười cười, "Coi như không tồi. Chỉ là đôi khi có chút cô đơn lạnh lẽo, chỗ đó chỉ có một mình ta." Tới bây giờ hắn chưa từng sợ khổ và mệt mỏi, từ khi còn nhỏ đã luyện tập được rồi. Hơn ba năm đó, dày vò lớn nhất là cô đơn lạnh lẽo. Nếu như không phải có thể cùng Long cốt trò chuyện, Đường Vũ Lân thực hoài nghi mình sẽ phát điên mất.
Nhưng hắn cuối cùng vẫn kiên trì đến cùng, lúc này tinh thần đã thông suốt, còn có mình và huyết mạch dung hợp, thậm chí các tầng phong ấn Kim Long Vương hô ứng lẫn nhau, Đường Vũ Lân đều cảm nhận được. Ý niệm trong đầu thông suốt nói thì tựa hồ không có gì, nhưng sau khi tu vi tăng lên cảnh giới nhất định thì chuyện này có ý nghĩa không bình thường.
"Na Nhi, ngươi thì sao? Ta thấy ngươi đã là Nhị tự Đấu Khải Sư rồi, có phải tu vi cũng đột phá Lục Hoàn hay không?"
Lúc Đường Vũ Lân thấy Na Nhi nhẹ nhàng gật đầu thì trong lòng vẫn không khỏi rung động, dù rằng đã sớm đoán được một chút.
Mười sáu tuổi, Lục Hoàn Hồn Đế! Không nói tới sau này, chỉ sợ trước đây chưa từng có ai. Huống chi nàng còn phải chế tác Đấu Khải, đây cũng cần nhiều thời gian cùng tinh lực a! Tình huống của Na Nhi đã không thể đơn giản dùng từ thiên phú dị bẩm để hình dung.
Đường Vũ Lân giơ ngón cái với Na Nhi, "Đồng bạn của ta thì sao? Mọi người hiện tại như thế nào?"
Na Nhi nói: "Theo ta biết ngươi không trở về làm tâm tình bọn họ vẫn luôn rất sa sút. Nhưng sau khi trở thành Sử Lai Khắc Thất Quái, bọn họ hiện tại chính là đối tượng được vạn chúng chú mục. Bọn họ đều rất nỗ lực tu luyện. Khoảng một năm trước, tu vi của mọi người đều đột phá Ngũ Hoàn rồi, trước đó bọn họ cũng là Nhất tự Đấu Khải Sư rồi. Về phần hiện tại ta cũng không rõ ràng."
Tất cả mọi người là Ngũ Hoàn Hồn Vương, hơn nữa đều là Nhất tự Đấu Khải Sư sao? Mình không cùng mọi người trở về, nhất định là ảnh hưởng đến việc bọn họ tiếp tục chế tác Nhị tự Đấu Khải. Dù sao, rèn Hữu Linh Hợp Kim để chế tác Nhị tự Đấu Khải tương đối khó khăn.
Đường Vũ Lân đưa tay sờ sờ đầu Na Nhi, "Na Nhi, ta sau khi trở về còn chưa đi báo cáo với học viện. Ta đi trước tìm lão sư, chuẩn bị báo cáo một chút. Chúng ta sẽ tán gẫu sau."
Na Nhi chặn lại nói: "Chuẩn bị báo cáo cái gì. Tuy rằng ngươi lúc trước không trở về, nhưng vì cống hiến mà ngươi làm ra, học viện đã phê chuẩn cho ngươi cùng bọn họ gia nhập Nội Viện rồi. Nói cách khác, chỉ cần ngươi trở về thì chính là đệ tử Nội Viện. Ta cảm thấy, ngươi nên đi tìm Xích Long Đấu La Trần Thế gia gia, lão nhân gia nhất định sẽ giúp ngươi đối phó với tất cả. Còn có, hôm nay là một ngày trọng đại của học viện a, ta đoán chừng các bằng hữu của ngươi hiện tại cũng đang bận chuyện này. Lúc này ngươi xuất hiện nhất định sẽ ảnh hưởng đến bọn họ, không bằng cho bọn họ một kinh hỉ a."
Đường Vũ Lân sửng sốt, "Chuyện trọng đại gì?"
Na Nhi cười có chút thần bí, nói: "Đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân a!"
Đường Vũ Lân ngẩn ngơ, "Đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân? Chính là đại hội tương thân kia sao?"
Có liên quan đến đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân, hắn đương nhiên đã nghe nói qua, chỉ là không đặc biệt rõ ràng quy tắc trong đó. Lúc này nghe Na Nhi nhắc đến, hắn mới ý thức được mình cũng đủ tuổi tham gia đại hội tương thân rồi. Nhất thời trong lòng không khỏi ngũ vị tạp trần. Thời gian trôi qua thật nhanh a! Mình cũng đã trưởng thành rồi.
Na Nhi nói mấy câu này, ánh mắt Đường Vũ Lân khẽ nhúc nhích, một nụ cười nhàn nhạt liền hiển hiện trên khuôn mặt hắn.
"Ngươi nói là, chỉ cần là đệ tử Nội Viện độc thân, mười tám tuổi trở lên liền có thể tham gia đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân sao?"
Na Nhi hì hì cười một tiếng, nói: "Đúng nha! Kỳ thật, dựa theo luật liên bang, mười sáu tuổi coi như là trưởng thành rồi. Cho nên hiện tại ta cũng đã trưởng thành. Lão sư đặc biệt phê chuẩn cho ta tham dự đại hội tương thân lần này. Nghe nói như vậy sẽ kíƈɦ ŧɦíƈɦ các học viên cạnh tranh, cũng là động lực cho mọi người tu luyện trong tương lai."
Đây là nói thật, Đường Vũ Lân cũng không biết muội muội mình bây giờ là Long Thương Nữ Thần nổi danh trong Nội Viện. Lúc học viện tuyên bố Long Thương Nữ Thần mười sáu tuổi có thể tham gia đại hội tương thân lần này, các đệ tử Nội Viện đang chấp hành nhiệm vụ đều đồng loạt trở về.
♣ ♣ ♣