Long Vương Truyền Thuyết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1382 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 731
Khách Không Mời Mà Đến

❊ ❊ ❊

Luận dung mạo, Cổ Nguyệt kém xa Na Nhi, hoặc là nói căn bản không cùng cấp độ so sánh. Nhưng không biết vì sao, hai người đứng chung một chỗ, Na Nhi lại không thể lấn át Cổ Nguyệt dù chỉ nửa phân.

"Hắn lúc nào mới có thể trở về? Đã lâu như vậy rồi?" Na Nhi lạnh lùng nói.

"Ta không biết." Cổ Nguyệt lắc đầu.

Na Nhi đột nhiên cả giận nói: "Ngươi không biết? Ngươi đã nói như thế nào? Ngươi nói hắn không có việc gì, nói hắn nhất định sẽ trở lại. Nhưng vì sao đã hơn ba năm trôi qua, hắn bây giờ vẫn chưa trở về? Có phải ngươi đã hại hắn hay không?"

Cổ Nguyệt quay đầu nhìn Na Nhi, "Nếu như ta hại hắn, chẳng lẽ ngươi sẽ không cảm giác được sao? Ta không có. Ta cũng không biết vì sao hắn bây giờ vẫn chưa trở lại, nhưng ta có thể khẳng định, hắn còn sống. Có lẽ hắn ở bên kia làm phò mã rồi."

Nghe được hai chữ "phò mã", Na Nhi đột nhiên trầm mặc. Quay người lại, nàng nhìn về phía Hải Thần Đảo.

"Sẽ không đâu, ca ca ta không phải người như vậy. Hắn không dễ dàng thích một người như vậy đâu, nhất định là có chuyện gì đó chậm trễ." Na Nhi kiên định nói.

Cổ Nguyệt đột nhiên nói: "Nếu như hắn đã trở về, đánh cuộc của chúng ta có tiếp tục hay không?"

Na Nhi ngạo nghễ nói: "Đương nhiên. Ta không tin ngươi có thể thắng ta."

Cổ Nguyệt không có lên tiếng, biểu hiện trên mặt cũng không có bất kỳ biến hóa nào, "Nhưng ta không thể tiếp tục chờ đợi, có quá nhiều chuyện cần ta đi xử lý. Ngươi có thể ở chỗ này vung tay chưởng quầy, nhưng ta thì không được. Ngươi nên biết ta gánh vác cái gì, ngươi không muốn gánh chịu, nhưng ta nhất định phải gánh chịu. Cho nên, tối đa ba tháng nữa, ta sẽ rời đi. Lúc đầu ta đáp ứng hắn, sẽ cùng hắn tiến vào Nội Viện, nhưng hắn chưa trở về, hắn không có làm được, mà ta phải đi."

Thân thể Na Nhi có chút chấn động, ánh mắt đột nhiên trở nên nhu hòa hơn, "Ngươi ..."

Cổ Nguyệt trên mặt lại nở nụ cười, nhưng là nụ cười có chút thê lương, "Muốn khích lệ ta mà lại không muốn nói? Hay nói không nên lời? Cuối cùng, chúng ta vẫn giống nhau. Ngươi chỉ đang trốn tránh thôi, chứ không phải không biết chúng ta phải làm như vậy."

Na Nhi nói: "Nếu ca ca ta trở về thì sao? Hắn trở về, ngươi còn đi sao?"

"Đi!" Cổ Nguyệt không chút do dự nói, "Ta không thể để mọi người chờ thêm nữa, thời gian không đợi ta, rất nhiều chuyện đều phải bắt tay làm rồi. Truyền Linh Tháp bên kia đã sớm hy vọng ta đi tới nhậm chức."

Na Nhi thở sâu, "Vậy được rồi. Ngươi phải đi thì đi thôi, ta sẽ ở đây chờ hắn, chờ hắn trở về. Ngươi nói hắn không có chuyện gì, vậy hắn nhất định sẽ trở lại. Ta có tin tưởng."

Cổ Nguyệt cười cười, không nói gì nữa, nhẹ nhàng vung tay lên, quay người đi đến Lầu Dạy Học Chính ở Nội Viện.

Đưa mắt nhìn nàng rời đi, Na Nhi đột nhiên nở nụ cười, "Chỉ cần hắn trở về, ngươi nhất định sẽ thua ta. Kỳ thật, ngươi sớm đã thua rồi, ngươi thật sự không biết sao? Hay là, không muốn thừa nhận?"

Na Nhi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, "Ca, ngươi cuối cùng lúc nào mới trở về a! Ngươi sẽ không thực sự ở lại Tinh La Đế Quốc làm phò mã chứ."

Cửa chính học viện Sử Lai Khắc, chính xác thì, cửa chính thành Sử Lai Khắc.

Một cỗ Hồn Đạo ô tô dài mà xa hoa chậm rãi dừng lại, cửa xe bên phải đi xuống một người. Người này thân hình cao lớn, khôi vĩ hùng tráng giống như núi cao, đầu trọc, mặc trên người trang phục sang trọng, lộ ra phi thường có khí thế.

Hắn từ phía sau vượt qua, đi đến cửa xe bên trái, mở cửa xe ra.

Bắp chân thon dài bước xuống. Đó là một bắp chân trắng nõn thon dài, da thịt trắng nõn sáng óng ánh, váy dài màu trắng xuất hiện tiếp theo, một cô thiếu nữ từ trên xe bước xuống.

Đứng bên cạnh nam tử đầu trọc, toàn thân nàng đều nhỏ nhắn xinh xắn, một mái tóc dài xoăn sóng xoã sau lưng, toàn thân có loại khí chất xuất trần.

Tuyệt sắc dung nhan mang theo vài phần chờ mong, nhìn số nhà trước mắt, trong mắt hiện lên một khát vọng khó có thể hình dung.

Tên đầu trọc đi đến cửa chính thành Sử Lai Khắc, nơi này có thể tự do đi vào, nhưng xe từ bên ngoài đến thì không được phép. Bọn họ trước khi đến hiển nhiên là đã nghe ngóng.

Trừ hai người còn có hai vị mặc trang phục đặc biệt, rõ ràng là nhân viên nhà nước. Họ đi xuống từ chiếc xe phía sau, bước nhanh đến bên cạnh hai người, dẫn bọn họ tiến vào thành Sử Lai Khắc.

Đúng vậy, cho dù là xe của liên bang, nếu không được học viện Sử Lai Khắc đặc chuẩn thì cũng không cho phép tuỳ ý lái vào thành Sử Lai Khắc.

Đi vào thành Sử Lai Khắc, dù tên đầu trọc hay thiếu nữ váy trắng đều không khỏi hiếu kỳ, ánh mắt bất ngờ nhìn bốn phía.

"Long đại ca, nơi này thật phồn hoa a! Đấu La Đại Lục thật sự chơi vui hơn chúng ta bên kia." Thiếu nữ nói.

Tên đầu trọc nhẹ gật đầu, trong mắt lóe ra hào quang sáng rực, "Học viện Sử Lai Khắc chính là chỗ này. Không biết học viện đệ nhất đại lục cuối cùng thần kỳ cỡ nào."

Thiếu nữ tự nhiên cười một tiếng, "Chỉ cần hắn ở đây thì nhất định sẽ thần kỳ."

Tên đầu trọc nghiêng đầu sang chỗ khác, ánh mắt kỳ dị nhìn nàng, "Vân Nhi, hơn ba năm rồi, ngươi ..."

Thiếu nữ lắc đầu, "Long đại ca, ta đã sớm nghĩ kỹ rồi, ngươi không cần khích lệ ta. Ta biết rõ hảo ý của ngươi, ta cũng biết ngươi vẫn luôn đối với ta rất tốt. Nhưng mà, ta đã quyết thì tuyệt sẽ không đổi ý. Ba năm trước, ta có thể lấy cái chết ép buộc, cự tuyệt đính hôn. Ba năm sau, ta chỉ có thể tự quyết định vận mệnh của mình. Ngươi đã quên sao? Phụ Hoàng tức giận, đã xoá tên ta ra khỏi hoàng thất rồi. Tương lại, hậu đại của ta cũng không thể là thành viên hoàng thất nữa."

Nếu Đường Vũ Lân ở chỗ này sẽ nhận ra ngay, thiếu nữ váy trắng chính là vị công chúa điêu ngoa của Tinh La Đế Quốc, Đái Vân Nhi. Mà ở bên cạnh nàng rõ ràng là trụ cột của học viện quái vật, được xưng là đệ nhất thiên tài trong trăm ngàn năm qua, Long Vương Long Dược.

Long Dược bất đắc dĩ nói: "Vân Nhi, bệ hạ chỉ là nhất thời nóng giận mà thôi. Hơn nữa, Tứ ca ngươi đã lén nói cho ta biết, dù bệ hạ không chịu tha thứ cho ngươi, tương lai khi hắn kế vị thì chuyện thứ nhất chính là đặc xá cho ngươi."

Đái Vân Nhi cười nói: "Ta sao lại không biết a! Phụ hoàng ngoài mặt tức giận chỉ là để cho người ngoài xem thôi. Hắn không thể không làm vậy để bảo vệ tôn nghiêm của Hoàng thất, nhưng thực tế, cũng là cho ta tự do. Về phần tương lai con của ta có phải Hoàng thất hay không, chuyện này không quan trọng. Nói không chừng, ta sẽ lưu lại Đấu La Đại Lục đó nha."

Ánh mắt Long Dược lạnh lẽo, theo bản năng nắm thành nắm đấm, hiện tại hắn chỉ muốn hung hăng đánh cho người kia một trận.

"Đi thôi, tới học viện Sử Lai Khắc! Lần này không nhìn thấy hắn, ta tuyệt sẽ không rời đi."

Ký túc xá Nội Viện học viện Sử Lai Khắc.

Tạ Giải có chút mất hồn ngồi trong phòng mình, ánh mắt có chút ngốc trệ. Mấy ngày nay, hắn vẫn luôn như vậy, bình thường khắc khổ tu luyện đều tạm dừng lại.

Sau khi tiến vào Nội Viện, đãi ngộ tự nhiên cách biệt một trời một vực với Ngoại Viện. Mỗi người đều có gian phòng của riêng mình, ngay cả thức ăn cũng có tiêu chuẩn cao không biết bao nhiêu lần, hơn nữa là do học viện cung cấp miễn phí.

Có thể nói, từ Ngoại Viện đến Nội Viện, đơn giản chính là từ địa ngục đến thiên đường. Ở chỗ này, thiết bị phụ trợ tu luyện đều là tốt nhất, lực lượng lão sư cũng mạnh nhất.

Vũ Trường Không không có cùng bọn họ vào Nội Viện, mà ở lại Ngoại Viện tiếp tục dạy bảo lớp một năm hai. Bất quá hắn từng nói, sau khi dạy xong thì sẽ không làm lão sư nữa, lưu lại trong Nội Viện tu luyện cùng nghiên cứu Đấu Khải.

"Phanh phanh phanh!" Tiếng đập cửa vang lên.

Tạ Giải bị dọa cho nhảy dựng, nhưng lập tức kịp phản ứng, vội vàng đứng dậy mở cửa.

Người đến là Nhạc Chính Vũ. Hắn trực tiếp đẩy Tạ Giải đứng trước cửa ra rồi đi vào.

♣ ♣ ♣

dù chẳng qua là làm ra một cái phục khắc bản đến thành tựu sưu tầm, đoán chừng đều có vô số người chạy theo như vịt a. Ân Từ cũng không có chuẩn bị bảo trì tại bây giờ trạng thái cùng Đường Vũ Lân chiến đấu, tại phía sau hắn, màu trắng Cự
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.