Long Vương Truyền Thuyết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1382 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 715
Long Vân Nhuận Thể

❊ ❊ ❊

Lúc này cảm giác chướng bụng trong cơ thể đã hoàn toàn biến mất, hắn theo bản năng đi ra ngoài, đi về phía những đám mây kia, lần nữa phóng xuất ra Hoàng Kim Long Thể.

Lân phiến vàng kim bao trùm thân thể, mười mấy đám long vân bỗng nhúc nhích, cảm giác thân thiết truyền đến. Nhưng cũng chỉ thân thiết thôi, không còn từ trên trời giáng xuống như lần trước nữa.

Hấp thu một lần long vân thì không thể hấp thu nữa, hẳn là như vậy.

Đường Vũ Lân đã có thêm một ít phán đoán.

Sau đó, hắn liền đi ra xa hơn, quả nhiên, khi hắn chưa đi xa, những long vân chưa bị hắn hấp thu cảm nhận được khí tức huyết mạch của hắn liền giáng xuống, lần lượt tràn vào trong cơ thể hắn.

Lập tức, cảm giác lần trước lại xuất hiện, nhưng so với lần trước thì cường độ đã giảm xuống.

Đường Vũ Lân thử đi về phía trước. lần này phải hấp thu nhiều hơn một phần ba lần trước hắn mới có cảm giác chướng bụng.

Giống lần trước, hắn lui về, khoanh chân ngồi xuống, tiến vào minh tưởng.

Được những nguyên tố này thấm vào thì tốt như thế nào Đường Vũ Lân cũng không rõ, nhưng hắn biết, sau này, cảm ứng với nguyên tố của hắn sẽ trở nên mạnh mẽ, Tinh Thần Lực cũng như vậy. Cường độ thân thể vì nó cũng tăng lên, dù sao cũng là chuyện tốt.

Rất nhanh, hắn liền tiến nhập trạng thái minh tưởng sâu.

Cứ như vậy, Đường Vũ Lân vừa tỉnh lại hấp thu long vân, sau khi hấp thu đủ thì ngồi xuống minh tưởng.

Sau mỗi lần minh tưởng, Đường Vũ Lân phải hấp thu càng nhiều long vân hơn, mà long vân trên không trung cũng dần tràn ngập màu vàng kim. Những đoá long vân được hắn hấp thu qua thì không thể hấp thu lại.

Khi hấp thu năng lượng từ long vân lần thứ chín, Đường Vũ Lân rõ ràng cảm nhận được thân thể mình đã đạt đến một trạng thái kỳ diệu.

Sau một lần được mình hấp thu, năng lượng nguyên tố từ long vân sẽ trực tiếp được cơ thể hấp thu. Nghĩa là, quá trình hấp thu không chỉ dừng lại ở trạng thái minh tưởng.

Khi Đường Vũ Lân phóng thích Hoàng Kim Long Thể, lân phiến vàng kim cũng xuất hiện biến hoá. Biến hoá này không đặc biệt rõ ràng, nhưng Đường Vũ Lân vẫn cảm nhận được. Lân phiến nguyên bản vốn đầy đặn, một góc cạnh đều có khí tức sắc bén. Nhưng sau khi hấp thu những năng lượng này, lân phiến dường như được tráng một lần men, bây giờ càng trở thêm sáng bóng, mơ hồ còn có một tầng hào quang trong suốt, tựa như có thêm một tầng phòng hộ bên ngoài lân phiến.

Đường Vũ Lân liên tục đột phá hai tầng phong ấn thứ năm, thứ sáu nên thân thể thừa nhận quá lớn mà có gánh nặng, bây giờ đã giảm xuống nhiều. Trong cơ thể có nhiều vết thương nhỏ, hiện tại đã bị những năng lượng nguyên tố chữa lành, hơn nữa là chữa lành hoàn toàn, ngay cả chút ám thương khi bị Long Dược đả thương nặng cũng đã biến mất. Huyết mạch chi lực trở nên cường thịnh và ngưng thực hơn, cảm giác giống như đột phá tầng phong ấn thứ năm lúc trước.

Cảm giác này làm Đường Vũ Lân vui mừng quá đỗi, bởi vì như vậy, uy hiếp mà phong ấn Kim Long Vương mang lại sẽ tạm thời thấp xuống, cũng không cần phải gấp gáp đi tìm thiên tài địa bảo để đột phá phong ấn thứ bảy.

Lần này hắn đã quyết định, tận khả năng kéo dài thời gian đột phá tầng phong ấn thứ bảy, tích luỹ nhiều hơn.

Đột phá tầng phong ấn thứ sáu thật sự quá nguy hiểm, thân thể hắn suýt nữa đã tan vỡ, cảm giác sợ hãi này vẫn còn mới mẻ.

Điều này cũng làm hắn khắc sâu hàm nghĩa con dao hai lưỡi theo lời lão Đường nói lúc trước.

Thu hoạch chuyến đi lần này rất lớn, chỉ là không biết hiện tại ở bên ngoài để mất bao lâu thời gian. Trước tiên tận khả năng hấp thu nhiều hơn thiên địa nguyên lực, cái này còn tốt hơn thiên tài địa bảo a!

Khi Đường Vũ Lân đi về hướng long vân ở xa hơn thì đột nhiên nghe được một tiếng thét.

"A!" Tiếng thét chói tai có chút quen thuộc. Đường Vũ Lân nhíu mày, nhìn về phương tiếng thét truyền tới.

Lúc này hắn đang ở khu vực biên giới bình nguyên, từ trong rừng cây cạnh đó có một thân ảnh lao ra, chật vật chạy tới chỗ hắn bên này.

Cước bộ của nàng lảo đảo, y phục trên người nhiều chỗ tổn hại, trên mặt vẫn mang mặt nạ. Từ thân hình có thể thấy, đây không phải là Bạch Thất sao?

Bộ dạng lúc này của Bạch Thất có chút thảm, y phục bị tổn hại mà để lộ da thịt trắng nõn. Nàng rõ ràng rất hoảng sợ, sau khi chạy vài bước thì không cẩn thận té ngã trên đất.

Một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên, một quang ảnh từ trong rừng cây chui ra, lao thẳng tới chỗ Bạch Thất.

Kia là một đầu Địa Long hai chân chống đất, sau lưng không có cánh. Nhưng kỳ dị là, đầu Địa Long này không phải thực thể mà là hình thái năng lượng, có màu gỉ sét.

Đường Vũ Lân vẫn luôn hấp thu long vân, đây là lần đầu tiên nhìn thấy sinh vật trong tiểu thế giới, không khỏi cảm thấy hiếu kỳ.

Thân hình lóe lên, hắn liền chạy nhanh về phía Bạch Thất. Mũi chân chạm đất, lực lượng bắn ra, trên mặt đất nổ thành một cái hố, trong nháy mắt tiếp theo, hắn đã vọt tới chỗ Bạch Thất, ngăn lại trước người nàng.

Đầu Địa Long kia nhìn qua không có công kích mạnh mẽ gì, chân trước ngắn và nhỏ, nhưng móng vuốt sắc bén. Nó cúi đầu, cái đầu cực lớn va chạm với người Đường Vũ Lân.

Đường Vũ Lân hừ lạnh một tiếng, cũng không tránh không né, nắm tay phải đánh ra.

"Phanh!" Đầu Địa Long va chạm với quả đấm của hắn, lập tức phát ra một tiếng rêи ɾỉ. Năng lượng hoá thành thân thể trực tiếp phá toái, hóa thành từng đạo lưu quang bay loạn.

Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy cơ thể nóng lên, đầu Địa Long kia sau khi vỡ vụn thì năng lượng lại tràn vào cơ thể mình. Bất quá cũng chỉ nóng lên liền thôi, cũng không có biến hoá gì lớn, không có hiệu quả bằng hấp thu long vân.

"Ngươi, ngươi hấp thu nó?" Bạch Thất lúc này đã bò lên, tự nhiên cũng nhận ra gia hoả trước mặt này là người vứt bỏ mình.

"Ta giống như vừa cứu được ngươi." Đường Vũ Lân thản nhiên nói.

Bạch Thất hai tay chống nạnh, "Ai cần ngươi cứu hả? Ta đang giả yếu, muốn tìm cơ hội dùng Tinh Thần Lực đánh tan hạch tâm của nó. Năng lượng của đầu Thiết Đầu Long này có trợ giúp tăng cường thể chất, ngươi phải bồi thường cho ta!"

Đường Vũ Lân im lặng một hồi, cũng không đáp lời mà xoay người rời đi. Không thể nói chuyện với người không biết đạo lý.

"Này, ngươi đừng đi!" Bạch Thất kéo ống tay hắn lại.

Đường Vũ Lân sửng sốt, "Có chuyện gì?"

Bạch Thất ngẩng đầu nhìn hắn, thanh âm trở nên thấp hơn, "Ta mệt mỏi quá, ta ..." Mới nói tới đây, thân thể nàng liền gục xuống.

Đường Vũ Lân theo bản năng kéo cánh tay nàng, đỡ nàng để nàng không ngã xuống. Hắn không khỏi bật cười, đã mệt mỏi như vậy mà còn bắt mình bồi thường. Đây chính là bệnh công chúa mãn tính a!

Bạch Thất hẳn không phải là lần thứ nhất gặp được Long hồn, thân thể phi thường mỏi mệt, ngay cả huyết mạch cũng chấn động rất yếu ớt.

Đường Vũ Lân ôm lấy nàng, đi đến dưới một cây đại thụ. Bạch Thất rất nhẹ, nhưng thân thể lại phi thường mềm mại, tuy rằng y phục trên người tổn hại nhiều chỗ, có không ít nơi dính bụi nhưng vẫn tản ra mùi thơm nhàn nhạt.

Đường Vũ Lân lấy ra một bộ quần áo của mình, đắp lên cho nàng. Cũng không thể mặc kệ nàng như vậy mà bỏ đi, cho nên hắn đợi nàng tỉnh lại.

Hơn nữa hắn rất có hứng thú với Long hồn, tuy rằng Bạch Thất chỉ nói một câu, nhưng hắn lập tức hiểu được, Long hồn kia dù cách thức khác nhau nhưng có hiệu quả kỳ diệu giống nhau. Chỉ là Long hồn có tính công kích nhất định, mà long vân thì không có.

Cả hai khác nhau cho nên hấp thu cũng khác nhau. Nhưng từ cảm giác có thể thấy, năng lượng ẩn chứa trong Long hồn không mạnh, nhưng cũng không giống long vân xuyên qua người mình, mà là trực tiếp bị hấp thu.

Tăng cường thể chất sao? Có lẽ là vì bản thân mình có thể chất quá mạnh mẽ nên mới không có cảm giác rõ ràng.

Bạch Thất ngủ rất sâu, mãi tới khi trời tối xuống nàng vẫn chưa tỉnh lại.

Đường Vũ Lân đi tìm nhánh cây, nhóm lửa.

Hắn tìm một nhánh cây xuyên qua khối thịt bò lớn, ở bên cạnh còn có mấy miếng bánh. Đồ ăn hắn mang theo đủ nhiều, hơn nữa khi hấp thu long vân, thiên địa nguyên lực là đồ ăn tốt nhất, cho nên hắn không cần ăn nhiều.

Trừ thịt cùng bánh nướng, hắn còn lấy ra một ít rau quả đóng hộp, lấy một chậu nhỏ làm món súp rau quả.

Trình độ nấu nướng của Đường Vũ Lân không cao, nhưng vẫn làm được các bước cơ bản.

Một lát sau, một nồi súp rau quả, bánh nướng vàng óng ánh, còn có một khối thịt bò nướng rất thơm.

Đường Vũ Lân đang chuẩn bị ra tay thì đột nhiên bên cạnh xuất hiện một nữ tử như gió lốc "vèo" một thoáng đã một tay cầm bánh nướng, một tay cầm thịt bò, cũng không sợ nóng mà quay người bỏ chạy sang một bên, đồng thời cắn một miếng. Sau đó có chút đắc ý nhìn Đường Vũ Lân.

♣ ♣ ♣

dù chẳng qua là làm ra một cái phục khắc bản đến thành tựu sưu tầm, đoán chừng đều có vô số người chạy theo như vịt a. Ân Từ cũng không có chuẩn bị bảo trì tại bây giờ trạng thái cùng Đường Vũ Lân chiến đấu, tại phía sau hắn, màu trắng Cự
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.