Long Vương Truyền Thuyết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1382 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 748
Từ Lạp Trí Gào Rú

❊ ❊ ❊

Một khi lựa chọn thì không thể thay đổi, nhất là với các nữ sinh, các nàng chỉ có một lần lựa chọn, một khi đã chọn thì phải chịu trách nhiệm, không được thay đổi nữa.

Mỗi lần đến khâu này thì bình thường đã có thể quyết định có bao nhiêu đôi tình nhân sẽ xuất hiện, cũng là khâu đào thải nhiều người nhất.

Ở đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân rất hiếm khi xuất hiện mười đôi tình lữ trở lên, mà khâu này thường sẽ có một nửa người rời khỏi, đương nhiên phần lớn đều là nam sinh không được nữ sinh chọn. Mà nếu nhiều nữ sinh chọn một nam sinh thì cạnh tranh cũng bắt đầu.

Một ống thẻ xuất hiện trong tay Lam Mộc Tử, hắn nói Đường Âm Mộng ở bên cạnh: "Âm Mộng, ngươi tới rút thăm a. Để chúng ta xem một chút người đầu tiên thổ lộ là ai. Các nam sinh xin chú ý, thời gian của các ngươi có hạn, vì vậy trong thời gian đó hãy làm chuyện trọng yếu nhất, đây là kinh nghiệm của người đi trước nhắc nhở các ngươi. Đôi khi, chứng tỏ bản thân không bằng tỏ tình chân thành, cơ hội được ăn cả ngã về không sẽ lớn hơn một chút."

Khi Lam Mộc Tử đang nói chuyện, Đường Âm Mộng đã rút ra một que trúc.

"Người đầu tiên ra sân là số 32. Xin mời nam sinh số 32."

Lá sen tách ra, lộ ra nam sinh số 32. Lá sen dưới chân hắn chậm rãi di chuyển về phía trước, mang theo thân thể hắn xuất hiện trước mặt mọi người.

Mà người đứng trên đó có thân thể nhoáng một cái, suýt nữa rớt xuống nước, không phải chính là Từ Lạp Trí sao?

Đúng vậy, nam sinh số 32 chính là Từ Lạp Trí! Mà lúc này, ánh mắt hắn có chút ngốc trệ, biểu lộ không nói nên lời. Hai tay xoắn xuýt trước người, thể hiện tinh thần không tập trung.

Vừa rồi khi nhìn thấy Đường Vũ Lân trở lại, hắn cũng giống đồng bạn, trong lòng đều tràn ngập hưng phấn. Mà giờ này khắc này, tâm tình của hắn lại hỏng bét rồi.

Bởi vì hắn thấy rõ, Diệp Tinh Lan, Nguyên Ân Dạ Huy cùng Hứa Tiểu Ngôn đều không lưu đèn cho Đường Vũ Lân, nhưng các nàng lại lưu đèn cho mình. Chính mình đoán không sai, các nàng nhất định là bởi vì thương cảm mình nên mới lưu đèn. Tuy rằng hắn cũng rất kỳ quái, vì sao nữ sinh số 17 lại không sáng đèn cho Đường Vũ Lân, nhưng giờ khắc này trong lòng hắn rất nặng nề.

Thương cảm sao? Thương cảm?

Cười tự giễu, Từ Lạp Trí đứng ở nơi đó, trên mặt dần khôi phục bình tĩnh.

"Được rồi học đệ, thời gian bắt đầu, ngươi tự giới thiệu đi." Lam Mộc Tử nói.

"Ta là Từ Lạp Trí." Từ Lạp Trí chậm rãi nói: "Ta là một hồn sư Hệ Thực Phẩm, trời sinh ăn rất nhiều, ta thích tất cả đồ ăn, võ hồn của ta là bánh bao, sau đó hình thể của ta liền biến thành như vậy, tin rằng sẽ không có người nào thích một tên mập. Nhưng nếu đã đến nơi này, giống như Lam học trưởng nói, đập nồi dìm thuyền có lẽ còn có một cơ hội, cho nên thỉnh nghe ta nói một chút."

"Khi ta còn rất nhỏ thì đã có đối tượng trong lòng. Đúng vậy, lúc còn rất nhỏ. Khi đó ta thích nàng giống như thích mỹ thực. Bởi vì ta là hồn sư Hệ Thực Phẩm, nên lúc nhỏ không tránh khỏi sẽ bị đồng học khi dễ, mỗi lần đều là nàng ở bên bảo hộ ta. Nàng giống như thần thủ hộ của ta vậy. Mỗi ngày ta nhìn nàng đều tràn đầy thán phục. Là nàng luôn bảo hộ ta, luôn trợ giúp ta, mới có ta của ngày hôm nay."

Nghe hắn nói đến đây, dù là Nhạc Chính Vũ, Tạ Giải hay Đường Vũ Lân cũng không khỏi giật mình, bởi vì cho dù là bọn họ cũng không biết trong lòng Từ Lạp Trí lại có ý nghĩ như vậy. Bọn họ sao lại không đoán ra người trong lời Từ Lạp Trí là ai chứ? Bọn họ rất rõ ràng.

Từ Lạp Trí lúc này tựa hồ đã nói trôi chảy rồi, "Thời gian dần trôi qua, chúng ta dần lớn lên, nàng càng trở nên lớn mạnh, nàng phi thường kiên định truy cầu cực hạn của hồn sư, mà mỗi ngày ta đều ở bên cạnh nhìn nàng. Khi ta còn nhỏ thì coi nàng trở thành tỷ tỷ, thành thần thủ hộ của ta, sau đó ta lại phát hiện, trong sinh mệnh của ta, quan trọng nhất không phải đồ ăn, mà là nàng."

Nói đến đây, hắn dừng lại một chút, sau đó dùng chất giọng phi thường nghiêm túc nói: "Nếu như nói trên thế gian này có một người để ta vì người đó mà giảm béo thì người đó chỉ có nàng."

Lời vừa nói ra, các nữ sinh phía đối diện đều thay đổi ánh mắt. Một câu chất phác này, được nói ra từ một hồn sư Hệ Thực Phẩm với thể trọng vượt quá hai trăm cân, tuyệt đối thắng được vô số lời tâm tình.

Nói đến đây, Từ Lạp Trí dừng lại một chút.

Lam Mộc Tử nhìn một chút thời gian, vừa muốn mở miệng nhắc nhở hắn hết giờ rồi thì lại bị Đường Âm Mộng kéo tay. Trong mơ hồ, đôi mắt Đường Âm Mộng đã ngấn lệ.

Sau khi Từ Lạp Trí trầm mặc một lúc, than nhẹ một tiếng rồi nói: "Ta biết rõ, ta không xứng với nàng. Từ lúc mới bắt đầu ta đã biết. Từ khi ta hiểu chuyện, ta đã từng cho rằng mình thích nàng rất có thể là vì từ nhỏ đã thiếu tình thương của mẹ. Thế nhưng là, theo thời gian từng ngày trôi qua, ta rút cuộc phát hiện đó cũng không phải là khát khao tình thương của mẹ. Ta có thể chắc chắn khẳng định rằng ta thích nàng, chính là tình cảm của một nam nhân với một nữ nhân, chính là tình cảm yêu thích đó."

"Nàng đẹp như vậy, còn ta thì mập thế này. Nhưng ta thật thích nàng. Cho nên ta lúc nào cũng ở bên cạnh nàng, nàng ở đâu thì ta ở đó, cho tới bây giờ ta cũng không nghĩ tới sẽ có ngày rời khỏi nàng."

"Hôm nay, ở chỗ này, có lẽ là một lần duy nhất trong đời ta có dũng khí nói ra lời trong lòng. Mọi người có lẽ không biết điều này cần bao nhiêu dũng khí. Nhưng các ngươi phải biết rằng, vì nàng có thể ta sẽ không bao giờ mạo hiểm, nhưng ta rốt cuộc vẫn phải nói ra, bởi vì ta không muốn phần tình cảm này bị chôn giấu trong lòng cả đời."

"Ta chưa từng nghĩ tới mình có thể thành công, chưa từng nghĩ tới nàng sẽ thích ta. Dù sao, chênh lệch giữa chúng ta thực sự quá lớn. Nhưng ta nhất định phải nói cho nàng biết, trên thế giới này, ta chỉ thích một mình nàng, về sau cũng chỉ có một mình nàng. Ta chỉ hy vọng lời nói hôm nay sẽ không khiến nàng khó xử, cho nên, ta sẽ không nói ra tên của nàng."

"Nói ra rồi trong lòng thật thoải mái. Về sau, tất cả đều như cũ a."

Nói đến đây, Từ Lạp Trí tựa hồ thả lỏng toàn thân, nhìn thật sâu một nữ sinh bên kia, "Ta không cần thương cảm, ta chỉ muốn ở bên cạnh ngươi, xin đừng cướp đoạt tư cách này của ta. Dù một ngày nào đó ngươi tìm được người mình yêu, cũng thỉnh cho phép ta nhìn ngươi từ phía xa."

Hắn thở thật sâu, dường như toàn thân đều bành trướng một vòng, sau đó dùng hết khí lực toàn thân, hướng về phía nữ sinh hét lên, "Ta ---- yêu ---- nàng."

Nói xong, hắn nhảy lên, chính là muốn nhảy xuống mặt Hải Thần Hồ.

Không hề nghi ngờ, hắn biết mình không có bất kỳ cơ hội nào, sau khi thổ lộ lòng mình thì hắn không hy vọng tạo ra bất kỳ khốn nhiễu nào với nàng, cho nên hắn chọn rời đi.

Đúng lúc này, một đạo lam quang đột nhiên sáng lên, trên không trung quấn lấy thân hình to mập của hắn. Đó là một dây leo màu làm, dây leo nhẹ nhàng run lên, cưỡng ép kéo lại Từ Lạp Trí đã tiếp xúc với mặt hồ, sau đó dây leo thẳng tắp, chỉ như vậy nó mới cứng rắn chèo chống thân thể Từ Lạp Trí, không để hắn hạ xuống.

"Làm sao ngươi biết chính mình sẽ không thành công? Trước khi có kết quả, ngươi không thể rời đi."

Lúc này Từ Lạp Trí xoay người, nhìn Đường Vũ Lân dùng dây leo màu lam chống đỡ thân thể mình, khuôn mặt mập mạp của hắn đã sớm rơi lệ đầy mặt.

"Đội trưởng!"

Dây leo chậm rãi thu về, nhẹ nhàng đặt hắn lên lá sen.

♣ ♣ ♣

dù chẳng qua là làm ra một cái phục khắc bản đến thành tựu sưu tầm, đoán chừng đều có vô số người chạy theo như vịt a. Ân Từ cũng không có chuẩn bị bảo trì tại bây giờ trạng thái cùng Đường Vũ Lân chiến đấu, tại phía sau hắn, màu trắng Cự
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.