Cổ Nguyệt vừa mới đánh tới Hồn Đạo thông tin nói nàng muốn đi, mà giờ khắc này, từ trong tay Vân Minh, Đường Vũ Lân lại nhận được một phong thư như vậy. Cảm giác hạnh phúc trong chớp mắt không còn lại chút gì, giống như đầu bị tạc một chậu nước lạnh vậy.
Hai cô gái quan trọng nhất đời hắn vậy mà đều rời đi.
"Đều là tại ngươi, là ngươi khiến Na Nhi thương tâm mà rời đi. Nếu không tìm được Na Nhi, hừ!" Vân Minh hừ lạnh một tiếng, cả Hải Thần Đảo tựa hồ cũng run rẩy theo.
Đường Vũ Lân mãnh liệt tát mình một bàn tay, "ba~" một cái giòn tan. Đêm qua hắn đúng là vì Cổ Nguyệt mà không để ý đến muội muội, giờ khắc này, làm sao có thể không đau lòng.
Nhưng sau cái tát này, mặc dù để lại dấu vết đỏ bừng, nhưng đôi mắt hắn cũng nhanh chóng bình tĩnh lại.
"Ngài hảo, ngài là lão sư của Na Nhi, vậy ngài chính là Hải Thần Các Các chủ rồi. Đường Vũ Lân bái kiến Các chủ." Hắn lập tức hành lễ với Vân Minh.
Vân Minh vung tay lên, "Na Nhi sẽ đi đâu? Ngươi có thể nghĩ ra không?"
Đường Vũ Lân cười khổ nói: "Ta không nghĩ ra, đã hơn ba năm ta không về đây, dù sao cũng không nghĩ ra được. Không chỉ có Na Nhi rời đi, Cổ Nguyệt vừa mới đánh Hồn Đạo thông tin nói nàng cũng rời đi. Ta không biết các nàng rời đi có liên quan đến nhau không, nhưng hiện tại ta cảm thấy chúng ta nên đi tìm càng sớm càng tốt, tìm ở nơi các nàng có thể đến. Trên Hải Thần Đảo Na Nhi có bằng hữu hay không?"
Vân Minh thấy hắn nhanh như vậy đã tỉnh táo lại, không có hoảng loạn nên sắc mặt cũng dịu xuống vài phần, "Không có. Na Nhi bình thường ru rú ở trong nhà, ngoại trừ ở cùng vợ chồng chúng ta thì hầu như không có ra ngoài, cũng không tới gần ai. Nếu không, với tuổi của nàng, làm sao tu luyện nhanh như vậy?"
Đường Vũ Lân nói: "Hai nàng rời đi có lẽ có một ít liên quan. Về Cổ Nguyệt, ta muốn hỏi đồng bạn một chút, chính là những người khác trong Sử Lai Khắc Thất Quái, có lẽ bọn họ sẽ biết gì đó. Bởi vì lúc trước khi ở học viện, ta vẫn luôn ở Ngoại Viện, Nội Viện ta chưa quen thuộc. Có lẽ bọn họ sẽ biết. Hơn nữa Cổ Nguyệt là người của Truyền Linh Tháp, nói không chừng nàng sẽ đi tổng bộ Truyền Linh Tháp, ta muốn trực tiếp đến bên đó, đồng thời để đồng bạn của ta tìm kiếm."
Biểu cảm của Vân Minh đột nhiên có chút cổ quái, "Sử Lai Khắc Thất Quái, ngươi có biết hay không? Cổ Nguyệt vốn chỉ làm đội trưởng thay cho ngươi, bởi vì nàng là người của Truyền Linh Tháp cho nên không thể trở thành Sử Lai Khắc Thất Quái. Nàng luôn tin rằng ngươi sẽ quay lại, cho nên giúp ngươi tạm thay vị trí này."
Đường Vũ Lân ngẩn ngơ, "Ta không biết. Nàng ..."
Vân Minh trầm giọng nói: "Không nói những chuyện này, vậy theo như ngươi nói đi, trước tiên ngươi đi đến Truyền Linh Tháp một chuyến. Ta cũng sẽ điều động người đi tìm kiếm, chỉ cần các nàng không rời khỏi thành Sử Lai Khắc thì nhất định có thể tìm được. Tốt nhất là có thể tìm được, nếu không ta sẽ không tha cho ngươi."
"Vâng." Đường Vũ Lân bất chấp Vân Minh tức giận, tuy rằng miễn cưỡng làm cho mình tỉnh táo, nhưng sao có thể không nóng lòng đây?
Chạy như bay ra ngoài, vừa chạy hắn vừa bấm Hồn Đạo thông tin cho đồng bạn. May mắn dãy số Hồn Đạo thông tin của mọi người không có đổi.
Tạ Giải: "Cái gì, Cổ Nguyệt rời đi? Lão Đại, tình huống như thế nào. A, được, chúng ta tìm trong học viện, ngươi cứ đi Truyền Linh Tháp đi. Ngươi nói không sai, nàng có khả năng đi Truyền Linh Tháp nhất. Bình thường mỗi tháng nàng đều đến đó vài lần. Lần trước khi chúng ta đi Thăng Linh Đài tăng lên hồn hoàn thì giống như nghe người của Truyền Linh Tháp xưng hô vô cùng tôn kính với nàng, địa vị của nàng ở Truyền Linh Tháp hẳn là không thấp."
Nguyên Ân Dạ Huy: "Ân, nhanh đi đi. Từ sau khi ngươi mất tích, tâm tình Cổ Nguyệt luôn không ổn. Trong học viện cứ giao cho chúng ta."
Nhạc Chính Vũ: "Ta đi tìm ở những nơi chúng ta thường xuyên ăn cơm xem."
Hứa Tiểu Ngôn: "Ta sẽ tìm những nơi chúng ta tu luyện."
Diệp Tinh Lan nói: "Ta tìm kiếm trong phạm vi Nội Viện, Lạp Trí đi cùng ta."
Đồng bạn đều bận rộn, còn Đường Vũ Lân chạy như bay ra khỏi học viện Sử Lai Khắc, bắt một chiếc taxi, đi tới tổng bộ Truyền Linh Tháp.
Sau khi hắn rời đi không lâu, toàn bộ học viện Sử Lai Khắc cũng bắt đầu hành động. Tất cả thành Sử Lai Khắc, các đầu mối giao thông then chốt đều nhận được thông tri, hơn nữa có được ảnh của Cổ Nguyệt và Na Nhi, toàn lực tìm kiếm tung tích của các nàng.
Kình Thiên Đấu La Vân Minh là nhân vật bậc nào, hắn muốn tìm một người thì trong chớp mắt có thể điều động một lực lượng cực lớn.
Trên thực tế, hắn căn bản không tìm kiếm Na Nhi trong học viện, với tu vi của hắn, chỉ cần khuếch tán Tinh Thần Lực thì có thể bao trùm toàn bộ học viện, thậm chí là thành Sử Lai Khắc.
Nhưng hắn không tìm được tung tích của Na Nhi, thậm chí là khí tức của nàng cũng không thấy. Na Nhi giống như đã bốc hơi vậy.
Không có!
Không có!
Không có!
Bên Truyền Linh Tháp, Đường Vũ Lân không có bất kỳ thông tin hữu dụng nào. Đầu tiên, hắn vốn không tìm thấy. Thứ hai, hắn không phải là người của Truyền Linh Tháp, không được tra tư liệu của nhân viên cấp cao. Sau đó, học viện tự mình liên hệ với Truyền Linh Tháp thì thu được thông tin, đã nửa tháng Cổ Nguyệt không quay lại Truyền Linh Tháp rồi, nên nàng không có ở đó.
Ba ngày tiếp theo, Đường Vũ Lân cùng đồng bạn tìm khắp nơi trong thành Sử Lai Khắc, lại không có bất kỳ manh mối nào.
Cổ Nguyệt không thấy, Na Nhi không thấy, tất cả phương thức liên lạc đều không liên hệ được với các nàng.
Nhân sinh thay đổi quá bất ngờ, sau ba ngày không ăn không ngủ tìm kiếm, Đường Vũ Lân rốt cuộc quay trở lại học viện Sử Lai Khắc.
Hắn không vào Nội Viện, mà trở lại ký túc xá công độc sinh không một bóng người. Nơi này không có tân sinh, tất cả vẫn giống hệt như trước khi bọn họ tiến về Tinh La Đại Lục.
Ngồi trên bậc thang trước cửa ký túc xá, Đường Vũ Lân ngơ ngác nhìn về phía trước. Cặp mắt to sáng ngời của hắn lúc này tràn đầy tơ máu.
Tại sao lại phải rời đi? Vì sao?
Hai người vừa mới ở bên nhau, nàng vừa mới thừa nhận yêu mình, vậy mà cứ như vậy rời đi. Lúc này Đường Vũ Lân mới chính thức nhận ra, nàng gặp phải phiền toái lớn đến cỡ nào. Thậm chí trong lòng nàng, phiền toái này chỉ sợ học viện Sử Lai Khắc cũng không ngăn cản được. Nếu không vì sao nàng phải đi?
Đối với Na Nhi, Đường Vũ Lân trong lòng đầy áy náy. Hắn thấy thật có lỗi vì hôm đó không đi làm bạn với Na Nhi, an ủi lòng của nàng.
Nỗi thống khổ nhân đôi khiến Đường Vũ Lân đau như quặn thắt lại, nếu là người khác thì chỉ sợ đã sớm gục ngã. Nếu không có nhiều lần ma luyện thân thể, tinh thần và ý chí, chỉ sợ hắn cũng không chịu nổi.
Sáu tuổi năm đó, Na Nhi rời đi.
Năm mười sáu tuổi, Na Nhi lại lần nữa rời đi.
Na Nhi ở đâu? Cổ Nguyệt ở đâu? Các nàng vì sao đều muốn đi? Có chuyện gì mọi người không thể cùng đối mặt sao?
Vì sao đều muốn rời khỏi ta?
Đường Vũ Lân đột nhiên cảm thấy thời gian mình ở Long cốc thật yên tĩnh. Mỗi ngày đều không ngừng bận rộn, nhưng ít nhất trong lòng cũng yên tĩnh. Dù mỗi ngày đều rất nhớ các nàng, nhưng ít ra sẽ không thống khổ như bây giờ.
"Vũ Lân." Một thanh âm ôn nhu vang lên bên người. Đường Vũ Lân ngẩng đầu nhìn thì thấy đứng bên cạnh mình là Đái Vân Nhi. Sau lưng nàng còn có hai người, chính là Long Dược và Hứa Mễ Nhi.
"Ta đã nghe chuyện, tuy rằng không biết vì sao nàng rời đi, nhưng các ngươi yêu nhau thì sẽ tìm thấy thôi. Hoặc là một ngày nào đó, nàng sẽ trở lại." Đái Vân Nhi an ủi nói.
Đường Vũ Lân chỉ lắc đầu.
Hứa Mễ Nhi bước đến trước mặt hắn, "Đứng lên đi, đừng trông như kẻ bất lực vậy. Ta hỏi ngươi, nàng có thích ngươi không?"
Đường Vũ Lân không chút do dự gật đầu, đối với chuyện này, hắn không chút nghi ngờ.
♣ ♣ ♣