Long Vương Truyền Thuyết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1382 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 791
Không Phải Sự Cố

❊ ❊ ❊

Lúc này đã cho thấy tác dụng của Chiến Hồn Sư Hệ Cường Công. Từng điểm tinh quang từ trên người Diệp Tinh Lan bắn ra, một đạo kiếm quang chói mắt bộc phát, Nhân Kiếm Hợp Nhất. Nàng một tay kéo Từ Lạp Trí, thân hình lăn theo chiều ngang, nhưng vẫn lơ lửng trong toa xe. Toa xe quay tròn trực tiếp bị cắt bởi kiếm quang phóng ra từ người nàng. Nàng mang theo Từ Lạp Trí phóng người lên.

Những người khác cũng đã có phản ứng. Nhạc Chính Vũ mở ra hai cánh sau lưng. Trong khi cơ thể bị ném ra ngoài, đôi cánh đã bảo vệ bản thân hắn. Cùng lúc đó, Thần Thánh Chi Quang bắn ra, hóa thành hào quang bao phủ hắn ở bên trong.

Bên kia, thân thể Nguyên Ân Dạ Huy bành trướng, hai tay mở ra, phân biệt ôm Tạ Giải và Hứa Tiểu Ngôn vào thân thể đã hoá thành Thái Thản Cự Viên của mình, dùng thân thể khổng lồ bảo về hai người bọn họ. Bằng vào lực lượng cường đại, tuy rằng có va chạm trong toa xe nhưng theo Diệp Tinh Lan cắt mở cửa toa xe, nàng cũng nhanh chóng bắn ra ngoài.

Thảm nhất lại chính là Đường Vũ Lân. Bởi vì hắn đang ngủ say nên không có một chút phòng bị nào. Dù thân xe chấn động lần thứ nhất cũng không làm hắn tỉnh lại. Thân xe bị quăng ngang, Đường Vũ Lân trực tiếp bị ném lên, đập mạnh vào thân xe.

Cho tới lúc này hắn mới mở mắt ra, đúng lúc nhìn thấy đồng bạn lần lượt bay ra ngoài.

Thân thể Đường Vũ Lân không khống chế được mà lăn lộn trong xe, hắn thò tay ra nắm lấy vách xe với đôi mắt buồn ngủ.

Lân phiến màu vàng hiện lên, Đường Vũ Lân lắc đầu, nỗ lực làm cho mình thanh tỉnh lại. Sau đó hai tay cứng rắn xé mở toa xe, thân thể dù bị quăng ra ngoài nhưng di chuyển dễ hơn nhiều.

Thân thể bị ném bay lên không trung, hắn đã có thể nhìn rõ ràng cục diện trước mắt.

Cả chiếc Hồn Đạo đoàn tàu đã chệch đường ray và bị ném lên không trung. Các toa xe liên tiếp đứt gãy, bay tán loạn. Đáng sợ hơn là, nhiều người bị văng ra từ các khe hở.

Những người đó không phải là hồn sư, càng không có năng lực ứng biến như nhóm Đường Vũ Lân. Phàm bị văng ra ngoài, một khi phát sinh va chạm thì hầu như đều đổ máu, vô cùng thê thảm.

Đường Vũ Lân nhất thời không nói nên lời, vì sao? Vì sao? Vì sao mỗi lần mình ngồi Hồn Đạo đoàn tàu đều gặp phải tình huống kỳ lạ như vậy. Có phải trong lịch sử các Hồn Đạo đoàn tàu liên bang gặp chuyện không may đều có liên quan đến mình hay không? Chính mình đơn giản là sao chổi của Hồn Đạo đoàn tàu, hơn nữa sao chổi này còn rất lợi hại.

Thân thể cuộn tròn trên không trung, trước khi rơi xuống đất thì Đường Vũ Lân toàn thân phát lực, một quyền oanh kích trên mặt đất, mượn lực phản chấn cường đại hoá giải lực ném mình lên không trung, sau đó lăn xuống mặt đất.

Với khả năng phòng ngự của hắn thì đương nhiên không bị thương nhưng một người vừa mới tỉnh lại từ giấc ngủ say thì cảm thụ không được tốt lắm.

Nhưng lúc này Đường Vũ Lân không dám lãnh đạm, lập tức tìm kiếm các đồng bạn.

May mắn, mọi người đều dễ thấy, nhất là từng điểm tinh quang trên người Diệp Tinh Lan. Đường Vũ Lân vội vàng chạy tới chỗ các đồng bạn, hắn muốn xác nhận mọi người đều an toàn.

Sử Lai Khắc Thất Quái đương nhiên không có việc gì, Đường Vũ Lân là người cuối cùng chạy tới.

Bảy người nhìn nhau, cuối cùng ánh mắt đều tập trung lên người Đường Vũ Lân, ánh mắt đã nói lên tất cả.

Đường Vũ Lân ho khan một tiếng, "Nhanh đi cứu người a."

"Chờ một chút." Diệp Tinh Lan đột nhiên trầm giọng nói, "Chuyện này rất không bình thường. Hồn Đạo đoàn tàu có độ an toàn cực cao, làm sao lại đột nhiên trật bánh. Chẳng lẽ do con người tạo ra?"

Lúc này, Hồn Đạo đoàn tàu đều đã rời khỏi đường ray, bị ném về phía cánh đồng hoang vu, mười sáu toa xe bị chia cắt thành bảy, tám phần, các tiếng la hét lần lượt vang lên.

Một cỗ Hồn Đạo đoàn tàu có thể chứa 500 người trở lên, trong một vụ tai nạn lớn thì con số thương vong hẳn không hề nhỏ.

Nghe Diệp Tinh Lan nói, Đường Vũ Lân cũng cảnh giác hơn, trầm giọng nói: "Trước tiên thu hồi võ hồn."

Hắn đã từng đối mặt với Tà Hồn Sư, mà kinh nghiệm đó thì không tốt đẹp gì. Lần này đoàn tàu chệch đường ray nếu không phải sự cố thì thật sự không hề đơn giản.

Đúng lúc này, bọn họ nhìn thấy từng đạo hào quang lặng yên sáng lên từ phía xa. Tia sáng kia không mãnh liệt, và có màu tím.

Tạ Giải thấp giọng nói: "Ta qua xem một chút. Các ngươi đều ẩn nấp đi."

Vừa nói, hắn rung thân lên. Thân thể nhanh chóng trở nên hư ảo, dường như đã tan vào không khí rồi biến mất vô tung.

Chiến Hồn Sư Hệ Mẫn Công, chính là lính trinh sát thích hợp nhất.

Đường Vũ Lân làm thủ thế, mọi người nhanh chóng tìm nơi ẩn nấp.

Cứu người là việc phải làm, nhưng nếu có địch nhân ở đây thì trước hết phải giải quyết địch nhân đã.

Không đến một phút, Tạ Giải đã quay lại, "Là do con người tạo ra. Có người đang đồ sát người bị thương. Bọn hắn có 50, 60 người, đều có Hồn Đạo Súng Xạ Tuyến, gặp người liền gϊếŧ. Lão Đại, làm sao bây giờ?"

Đường Vũ Lân nói: "Có thể nhìn rõ thực lực gì không?"

Tạ Giải nói: "Có thể khẳng định đều là hồn sư, nhưng không thấy cụ thể tu vi. Bọn họ chỉ dùng Hồn Đạo Súng Xạ Tuyến, không phóng xuất võ hồn. Nhưng xét về tốc độ thì không yếu."

"Đi! Chúng ta đi thôi." Không nói thêm gì, đối mặt với phần tử khủng bố này, làm sao có thể ngồi yên?

Đường Vũ Lân nhanh nhẹn chạy đi, những người khác cũng theo phía sau. Hai bên hắn là Diệp Tinh Lan và Nguyên Ân Dạ Huy, đi phía sau là Hứa Tiểu Ngôn và Từ Lạp Trí, cuối cùng là Nhạc Chính Vũ và Tạ Giải.

Từ Lạp Trí thì thầm vài câu hồn chú, hắn nhanh chóng tạo ra bánh bao đưa cho mọi người.

Khinh Linh Tiểu Long Bao, có thể khiến mọi người đi nhanh hơn. Ngoài ra còn có Khát Máu Bánh Bao Đậu dự trù, khi bộc phát sẽ sử dụng.

Rất nhanh, Đường Vũ Lân đã thấy được địch nhân trong lời Tạ Giải. Những người này đều mặc áo đen, trong màn đêm tựa như u linh, từng đạo xạ tuyến màu tím bắn ra từ Hồn Đạo Súng Xạ Tuyến trong tay bọn chúng, rơi vào trong toa xe.

Hắc y nhân đều mang theo mũ giáp che lại khuôn mặt.

Khi nhóm Đường Vũ Lân chạy tới thì đã có người phát hiện ra bọn họ. Ba, năm tên hắc y nhân ở gần lập tức quay súng và bắn vào bọn họ.

Đường Vũ Lân sải bước ra, Kim Lân phụ thể. Cùng lúc đó, từng đám cây Lam Ngân Hoàng lao ra, tạo thành một bình chướng trước mặt hắn.

Hồn Đạo xạ tuyến rơi vào Lam Ngân Hoàng chỉ có thể phát ra từng vầng sáng. Mũi chân Đường Vũ Lân chĩa xuống đất, người như đạn pháo mà bắn lên.

Người ở trên không trung, hai tay hắn bắt ra ngoài. Hai cỗ lực hút lớn bộc phát, giống như hai vòng xoáy, kéo hai tên hắc y nhân về phía hắn.

Đôi Kim Long Trảo thò ra, đồng thời chụp vào hai người.

Hai tên hắc y nhân phản ứng rất nhanh, lập tức phóng xuất ra võ hồn của mình, một tên là 3 hồn hoàn màu vàng, một tên là 1 trắng 2 vàng, rõ ràng đều là Hồn Tôn.

Tên bên trái là hồn sư Thú Võ Hồn, thân thể bỗng trở nên cường tráng hơn, trên đỉnh đầu còn mọc ra hai cái Ngưu Giác, mượn lực hút từ Kim Long Trảo, hắn cúi đầu đánh tới Đường Vũ Lân.

Còn tên kia có võ hồn là một thanh đại đao. Hắn không chút do dự vứt bỏ Hồn Đạo Súng Xạ Tuyến trong tay, vung đại đao bổ về phía Đường Vũ Lân.

"Phốc!" Kim Long Trảo tay trái đập bay hồn sư võ hồn Ngưu, lực lượng kinh khủng khiến thân thể hắn tan rã trên không trung.

Kim Long Trảo tay phải bắt lấy đại đao, đại đao trong chớp mắt tan vỡ. Võ hồn cùng hồn sư tâm linh tương thông, tên hồn sư kia lập tức kêu lên một tiếng. Kim Long Trảo tay phải nắm thành quyền, trực tiếp đánh vào lồng ngực hắn.

Người cong về phía sau, sau đó bắn ra như đạn pháo, trên không trung tuôn ra một tầng huyết vụ.

Đường Vũ Lân căm hận nhất đúng là những phần tử khủng bố tàn nhẫn này, ra tay không chút lưu tình. Sau khi nhanh chóng giải quyết hai người, hắn lập tức lao về đám hắc y nhân ở phía xa.

Bên người hắn, Nguyên Ân Dạ Huy và Diệp Tinh Lan cũng đã triển khai công kích. Tinh Thần Kiếm vẽ lên từng đường kiếm, các điểm tinh quang bắn ra từ thanh kiếm trong tay nàng. Những tên hắc y nhân kia chỉ là Hồn Tôn, chúng sao có thể đỡ được công kích của nàng. Nàng không bạo lực như Đường Vũ Lân, nhưng cơ hồ là một kiếm một tên.

Nguyên Ân Dạ Huy phóng xuất ra võ hồn Đọa Lạc Thiên Sứ, trong bóng tối Đọa Lạc Thiên Sứ chiến đấu có lợi hơn. Ám Hắc Ma Kiếm chém ra từng đạo tử mang, cũng nhanh chóng giải quyết xong địch nhân.

Bốn người phía sau căn bản không có cơ hội xuất thủ, Đường Vũ Lân, Diệp Tinh Lan cùng Nguyên Ân Dạ Huy tốc độ quá nhanh, vừa đối mặt đã gϊếŧ chết năm, sáu tên hắc y nhân.

♣ ♣ ♣

dù chẳng qua là làm ra một cái phục khắc bản đến thành tựu sưu tầm, đoán chừng đều có vô số người chạy theo như vịt a. Ân Từ cũng không có chuẩn bị bảo trì tại bây giờ trạng thái cùng Đường Vũ Lân chiến đấu, tại phía sau hắn, màu trắng Cự
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.