"Thật chờ mong, rút cuộc mười tám tuổi rồi, rút cuộc có thể tới xem đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân. Mỗi lần đều nghe các học trưởng nói vô cùng kì diệu, không biết lần này chúng ta sẽ thấy tình cảnh nào đây?"
"Đương nhiên đặc sắc rồi, nghe nói lần này Long Thương Nữ Thần cũng tới dự. Tuy rằng có thể sẽ không lựa chọn bầu bạn, nhưng nếu nàng tới thì đại hội giống như làm nền vậy, dù sao nàng cũng chính thức là nữ thần."
"Nói như ngươi đã từng nhìn thấy Long Thương Nữ Thần vậy."
"Ta dĩ nhiên đã thấy rồi, ta đã từng từ xa nhìn thấy gò má nàng, rất đẹp, đẹp vô cùng a!"
"Thật sự? Vậy lát nữa phải xem xem, nghe nói, nữ thần trong lòng tất cả các đệ tử Nội Viện đều là nàng. Hơn nữa, Long Thương Nữ Thần không chỉ xinh đẹp mà thực lực cũng vô cùng mạnh mẽ."
"A, đúng rồi, các ngươi có nghe nói không, có hai học viên trao đổi đến từ Tinh La Đại Lục cũng được đặc biệt phê chuẩn tiến vào Nội Viện học tập, bọn họ hình như hôm nay cũng tới tham gia, không biết là thật hay giả."
"Hình như là thật, ta cũng nghe nói. Có thể để các học trưởng Nội Viện luận bàn với bọn họ hay không?"
"Nghe nói trong hai người tới, nam học viên đặc biệt lợi hại, mới 23 tuổi đã là Nhị tự Đấu Khải Sư rồi."
"Mạnh như vậy?"
"Ân, còn chưa hết đâu, hình như có một bộ phận Đấu Khải đã là trình độ Tam tự Đấu Khải rồi."
"Cái này ..."
Các đệ tử Ngoại Viện đều xì xào bàn tán, thảo luận về quan hệ giữa các học viên tham dự đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân năm nay.
Chủ đề của bọn họ đều là Long Thương Nữ Thần, Long Dược, Đái Vân Nhi cùng các vị Sử Lai Khắc Thất Quái. Lần đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân này rõ ràng hấp dẫn hơn các lần trước, bởi vì có những người này tham dự.
Sắc trời đã hoàn toàn tối xuống. Điều này cũng có nghĩa là, đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân sắp bắt đầu.
Xa xa, trên mặt Hải Thần Hồ có một lâu thuyền chậm rãi đi tới. Trên lâu thuyền đèn đuốc sáng trưng. Chứng kiến lâu thuyền kia, phần đông các đệ tử Ngoại Viện đều khom mình hành lễ.
Có thể ngồi trên lâu thuyền không khỏi đều là tồn tại cao cấp nhất ở học viện Sử Lai Khắc. Bọn họ chính thức nắm trong tay thành Sử Lai Khắc, là các trưởng lão mà liên bang cũng phải tôn kính.
Trên lâu thuyền, ngồi ở vị trí trung tâm là một thanh nhiên. Hắn mặc một thân áo trắng, mang trên mặt nụ cười thản nhiên, một đầu tóc đen rối tung ở sau ót. Toàn thân đều toát ra cảm giác nước chảy mây trôi.
Ngồi bên cạnh hắn chính là viện trưởng Nội Viện vừa được bổ nhiệm, Thánh Linh Đấu La. Ngồi bên cạnh Thánh Linh Đấu La là viện trưởng Ngoại Viện, Ngân Nguyệt Đấu La Thái lão. Bên cạnh Thái lão là Song Thánh Long, Xích Long Đấu La Trần Thế, Sí Long Đấu La Phong Vô Vũ. Sắc mặt Phong Vô Vũ rõ ràng có chút không giống bình thường. Lão gia hoả điên này nhíu chặt lông mày, cúi đầu, đang không biết suy nghĩ cái gì.
Trừ bọn họ ra còn có mấy vị Phong Hào Đấu La lớn tuổi ngồi ở các vị trí khác. Nói cách khác, có thể ngồi trên lâu thuyền này đều là cường giả cấp bậc Phong Hào Đấu La, ít nhất cũng có thực lực Tam tự Đấu Khải Sư.
"Ồ, mọi người xem, vị ngồi giữa lâu thuyền kia là ai? Còn trẻ như vậy sao có thể ngồi trên lâu thuyền?"
"Trời ạ! Chớ nói lung tung, nói nhỏ chút. Nếu như ta đoán không sai, vị kia hẳn là đệ nhất nhân chính thức của học viện, thậm chí là đệ nhất nhân trên toàn bộ đại lục, là đương đại Hải Thần Các Các chủ, từ trăm năm trước đã uy chấn đại lục, Cực Hạn Đấu La, Tứ tự Đấu Khải Sư. Là lãnh tụ của học viện Sử Lai Khắc chúng ta."
"A? Ngươi nói là vị kia? Còn trẻ như vậy? Không thể nào? Trời ạ! Thì ra lão nhân gia người nhìn trẻ như vậy."
"Đúng vậy a! Nghe nói Thánh Linh Đấu La là thê tử của lão nhân gia."
"Đừng lão nhân gia, lão nhân gia chứ. Các chủ nhìn còn trẻ như vậy, sao có thể nói là già? Đúng rồi, các ngươi biết phong hào của Các chủ là gì không? Nhất định là vô cùng khí phách?"
"Đương nhiên biết. Phong hào của Các chủ là Kình Thiên, Kình Thiên Đấu La, võ hồn hẳn là Kình Thiên Thương. Nghe nói ngài từng một thương xé trời, uy chấn quần lâm, là đệ nhất cường giả được đại lục công nhận. Trăm năm trước ngài cũng là một đời Sử Lai Khắc Thất Quái, được vinh danh là người có khả năng nhất chạm đến Thần cấp, chính thức là cường giả Bán Thần. Nếu không phải không cảm nhận được Thần giới, chỉ sợ ngài đã sớm đột phá cực hạn, đạt đến tầng cấp kia."
Phàm là người nhận ra thân phận của vị kia thì không khỏi hưng phấn. Đừng nói là người ngoài, dù đệ tử học viện Sử Lai Khắc như bọn họ cũng rất ít có cơ hội nhìn thấy vị này.
"Minh ca, các học viên đều vì chàng đến mà hưng phấn." Thánh Linh Đấu La Nhã Lỵ thấp giọng nói với thanh niên áo trắng bên cạnh.
Thanh niên áo trắng mỉm cười, vỗ vỗ tay của nàng, "Còn không phải là vì nha đầu Na Nhi kia. Nàng vốn nói với ta không có ý định tham gia, dù sao thì nàng vẫn chưa 18 tuổi. 16 tuổi tuy rằng đã trưởng thành, nhưng theo quy tắc của học viện, phải 18 tuổi mới có thể tham gia. Nhưng không biết vì sao nàng lại nói nhất định phải tham gia. Ta hoài nghi nha đầu kia đã có người trong lòng, ta phải xem một chút ai có thể xứng với đệ tử bảo bối của ta."
Nhã Lỵ mỉm cười, "Ngươi a! Chính là quá mức sủng ái nha đầu kia rồi, ngươi bây giờ chính là một phụ thân phát hiện nữ nhi bảo bối muốn cùng tiểu tử bỏ trốn."
Thanh niên áo trắng cười ha ha một tiếng, "Đúng vậy, ta thừa nhận."
Nhã Lỵ ôn nhu nói: "Đều là ta không tốt, không thể sinh cho ngươi một đứa bé."
Thanh niên áo trắng sờ sờ tay nàng, "Chúng ta không phải đã nói rồi sao? Không nói chuyện này."
Vành mắt Nhã Lỵ hơi đỏ lên, nắm chặt tay hắn. Nam nhân này yêu nàng hết thảy, cũng là hạnh phúc lớn nhất đời này của nàng.
Thái lão một bên cạnh Nhã Lỵ bất ngờ lườm sang bên này, trong lòng thầm than. Nếu năm đó có thể đổi chỗ với nàng thì dù sống ít vài chục năm, mình cũng nguyện ý a!
Nhưng năm đó nhiều người yêu hắn say đắm như vậy, cuối cùng hắn chỉ chọn một mình nàng. Cho dù biết rõ thân thể nàng có chỗ thiếu hụt, hắn cũng làm việc nghĩa không hề chùn bước. Mình cũng thế, Thiên Phượng Đấu La Lãnh Dao Thù cũng thế, đều chỉ có thể đơn phương một bên.
Nhưng hắn đều chưa từng tổn thương các nàng, hắn luôn là một người phi thường quyết đoán. Hắn ngay lập tức cự tuyệt, thậm chí không có nửa điểm do dự. Mà với thân phận của hắn, dù có thêm mấy nữ nhân cũng đâu là gì? Thậm chí mấy lần Thái lão còn nghe được, Lãnh Dao Thù từng nói trước mặt hắn, dù chỉ làʍ ŧìиɦ nhân nàng cũng nguyện ý.
Lãnh Dao Thù có thân phận gì? Phó tháp chủ Truyền Linh Tháp, dưới một người, trên vạn vạn người, trong giới hồn sư có địa vị hết sức quan trọng. Dù là khi thấy Chủ tịch quốc hội liên bang cũng vẫn có bộ dạng cao cao tại thượng, đó chính là một nữ nhân kiêu ngạo.
Nhưng vì hắn, Thiên Phượng Đấu La cả đời chưa gả, mà chính mình cũng không phải như vậy sao?
Lãnh Dao Thù cùng mình suy nghĩ giống nhau. Đã gặp được người tốt nhất rồi, cho dù hơi có một chút khuyết điểm nhỏ nhặt cũng không tiếp thu được. Đúng vậy! Sau khi nhận thức hắn, trong mắt mình, trong lòng mình làm sao có thể dung nạp một người đàn ông khác đây?
Kình Thiên Đấu La Vân Minh, trên đội trời, dưới đạp đất, là một đời thiên kiêu. Trong lòng nàng, hắn thậm chí có thể so sánh với Linh Băng Đấu La Hoắc Vũ Hạo cùng người sáng lập Đường Môn, Thiên Thủ Đấu La Đường Tam.
Chắc hẳn hắn cũng không chút thua kém.
Đúng lúc này, Thái lão đột nhiên cảm thấy tay mình nóng lên, ngẩng đầu thì thấy được ánh mắt ân cần của Thánh Linh Đấu La Nhã Lỵ.
Thái lão miễn cưỡng cười một tiếng, nhẹ nhàng lắc đầu với nàng.
Đối với Thánh Linh Đấu La, nàng có ghen ghét, nhưng càng nhiều hơn là hâm mộ, thậm chí còn vui lòng phục tùng nàng. Trên thế giới này, nàng ấy là nữ nhân thiện lương nhất. Sở dĩ nàng mất đi năng lực sinh dục là vì một lần ôn dịch ở một khu nghèo khó, nàng không tiếc thiêu đốt sinh mệnh của chính mình để mở rộng phạm vi cứu chữa.
Lần đó, nàng cứu sống hơn vạn người đáng lẽ đã tử vong vì ôn dịch, nhưng bản thân nàng vì tiêu hao sinh mệnh mà gần như tử vong. Kình Thiên Đấu La tuy rằng cứu được tính mạng của nàng, nhưng không cách nào trị liệu tốt cho nàng. Nàng vốn là hồn sư hệ trị liệu cao cấp nhất, nhưng không cách nào chữa tốt thân thể mình.
Nàng rất tiêu sái nói rằng, đây là do trời cao khiển trách. Hơn vạn sinh mệnh mà trời cao muốn lấy đi lại bị mình ngăn cản, ông trời chỉ lấy đi năng lực sinh dục của nàng đã tính là khai ân rồi.
Sau khi nàng tốt hơn, hắn liền tuyên bố nàng là vợ của hắn. Mặc dù trước đó, bọn họ thậm chí ngay cả bằng hữu cũng không phải. Nhưng hắn vẫn tuyên bố vô cùng bá đạo như thế.
Khi đó hắn có vô số tình địch, nàng cũng vậy. Thế nhưng là, hắn không quan tâm. Hắn chỉ nói cho nàng biết, hắn thầm mến nàng rất lâu, rất rất lâu rồi. Lúc hắn rốt cuộc lấy hết dũng khí tỏ tình thì nàng lại bị trọng thương.
♣ ♣ ♣