Bên nữ sinh không có động tĩnh gì, gương mặt béo của Từ Lạp Trí khẽ nhăn một cái, ánh mắt không khỏi hiện lên vẻ cô đơn.
Nếu là ở các học viện hồn sư khác, hồn sư Hệ Thực Phẩm có thể tu luyện tới trình độ Nhất tự Đấu Khải Sư như hắn tuyệt đối là tiêu điểm được vạn chúng chú mục. Nhưng nơi này là học viện Sử Lai Khắc, là nơi tập trung hầu hết các quái vật thiên tài trên toàn bộ đại lục. Một gã hồn sư Hệ Thực Phẩm, hơn nữa bề ngoài không có gì xuất sắc thì muốn được các nữ sinh chú ý thật sự là quá khó khăn.
Đúng lúc này, một chiếc đèn đột nhiên phát sáng.
Từ Lạp Trí có chút ngạc nhiên nhìn về phía đèn sáng, mà chủ nhân của chiếc đèn đó chính là Diệp Tinh Lan đang mặc đồng phục đệ tử Nội Viện.
Diệp Tinh Lan vốn rất đẹp, nhưng nàng không chú ý đến cách ăn mặc của mình, mỗi ngày đều đắm chìm trong khắc khổ tu luyện, mỗi ngày đều đắm chìm vào nghiên cứu kiếm pháp. Cho nên trong Sử Lai Khắc Thất Quái, nàng không hấp dẫn như Hứa Tiểu Ngôn cùng Nguyên Ân Dạ Huy.
Chứng kiến ngọn đèn này, Từ Lạp Trí chỉ cảm thấy một cỗ nhiệt huyết bay thẳng lên ót.
Cùng lúc đó, ba chụp đèn cũng sáng lên, đến từ Nguyên Ân Dạ Huy, Hứa Tiểu Ngôn, cùng với nữ sinh số 17 chưa lộ mặt.
Nam sinh số 51 đứng ở hàng thứ nhất cơ hồ ngay lập tức chú ý lên người nữ sinh số 17, trong ánh mắt dường như nhiều hơn cái gì đó.
Nhưng kích động trong mắt Từ Lạp Trí lại vì ba chụp đèn này mà trở nên ảm đạm, bởi vì hắn đột nhiên ý thức được, đèn sáng đều là đồng bạn của mình, như vậy có nghĩa là các nàng rất có thể là vì thương cảm. Thương cảm ta sao? Khoé miệng Từ Lạp Trí toát ra một tia đắng chát.
"Tốt, có bốn vị Hải Thần Tiên Tử lưu đèn cho nam sinh số 32 của chúng ta, chúng ta tiếp tục ..."
Các nam sinh luôn phiên trước sau, mỗi người đều có kết quả không giống nhau. Các học viên có tướng mạo xuất chúng, thực lực mạnh thì tỷ lệ chọn trúng tự nhiên sẽ cao hơn.
Rút cuộc, đếm ngược vị trí thứ hai từ dưới lên, đã đến lượt Long Vương Long Dược đến từ Tinh La Đế Quốc.
"Mời mọi người sáng đèn vì nam sinh số 50." Lam Mộc Tử ánh mắt chứa thâm ý nhìn thoáng qua thân hình khôi vĩ của Long Dược.
Không có bất kỳ động tĩnh gì, tất cả nữ sinh đều đứng ở nơi đó, không có ý muốn sáng đèn, vẻ mặt của mọi người lộ ra hết sức bình tĩnh.
Long Dược tuy rằng không có tóc, nhưng tướng mạo cũng tuyệt đối không xấu, thân hình to lớn cao ngạo, thực lực cường đại, tuổi gần 23 đã đạt đến tu vi Thất Hoàn, đây không phải là cấp độ không có người nào đạt đến, nhưng tuyệt đối có thể nói là cực kỳ kinh người. Ít nhất ở học viện Sử Lai Khắc trước mắt, không có người nào đồng tuổi lại có tu vi như hắn.
Nhưng dù hắn ưu tú như vậy cũng không có nữ sinh nào lưu đèn cho hắn.
"Ta muốn nhắc nhở lại mọi người, nếu không có người nào lưu đèn cho hắn thì hắn sẽ bị loại bỏ, không thể tiếp tục tham dự đại hội tương thân năm nay. Thỉnh các vị Hải Thần Tiên Tử thận trọng cân nhắc, đáp án của các ngươi sẽ quyết định hắn đi hay ở lại."
Đường Âm Mộng lần nữa nhắc nhở, nhưng không hề nghi ngờ, không có bất kỳ một nữ sinh nào nguyện ý sáng đèn vì hắn, nguyên nhân rất đơn giản, hắn đền từ Tinh La Đế Quốc, là học sinh trao đổi.
Học viện Sử Lai Khắc không bài ngoại, nhưng trong Nội Viện lại lưu truyền băng thu hình lúc trước Đường Vũ Lân dẫn đầu đồng bạn đại chiến học viện quái vật ở Tinh La Đế Quốc. Trận chiến ấy được tôn sùng là kinh điển, đồng thời cũng là nguyên nhân trọng yếu khiến đồng bạn của Đường Vũ Lân trở thành Sử Lai Khắc Thất Quái.
Long Dược để lại cho các học viên Nội Viện ấn tượng rất sâu, thậm chí trong lòng các nữ sinh, hắn chính là một nhân vật phản diện điển hình.
"Đồng thời, ta muốn nhắc nhở các vị Hải Thần Tiên Tử, trong các ngươi có mấy người từ đầu đến cuối đều không sáng đèn đó. Nếu tiếp tục như vậy có nghĩa là các ngươi không có đối tượng trong lòng, sau khi kết thúc khâu này thì phải rời khỏi đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân năm nay. Cho nên, mời mọi người lựa chọn thận trọng."
Đúng lúc này, một ngọn đèn sáng lên, lông mày có chút nhíu chặt của Long Dược lập tức dãn ra, khoé miệng cũng nở nụ cười. Ngọn đèn ấy rốt cuộc đã sáng lên rồi.
Ngọn đèn làm nổi bật lên vẻ hào phóng của Công Chúa Điện Hạ Đái Vân Nhi, giáo dục cung đình khiến nàng nhìn giống một quý tộc, thiếu đi vẻ lanh lợi ngày xưa, lộ ra dịu dàng cùng ấm áp, và dung mạo thanh lệ.
Hai mắt nhìn nhau, Đái Vân Nhi mỉm cười với Long Dược. Long Dược cũng cười, giờ khắc này, lưng hắn tựa hồ đã đứng thẳng lên vài phần, mọi người ở bên cạnh hắn lại có cảm giác như cự thú đang thức tỉnh.
Dù các ngươi không chọn ta thì như thế nào? Chỉ cần Vân Nhi chọn ta là đủ rồi.
Lam Mộc Tử nhẹ gật đầu, "Nam sinh số 50 có một vị Hải Thần Tiên Tử chọn trúng. Như vậy, tiếp theo chính là vị nam sinh cuối cùng. Trước khi các Hải Thần Tiên Tử lựa chọn, ngươi có muốn tháo mặt nạ xuống hay không?"
Nam sinh số 51 thoáng trầm mặc, nhưng cuối cùng vẫn giơ tay lên, chậm rãi tháo mặt nạ xuống.
Một đầu tóc đen đón gió tung bay, mặt nạ cũng rơi xuống sau đầu, để lộ khuôn mặt anh tuấn đến cực hạn. Lông mi thật dài, đôi mắt trong trẻo nhưng sâu không thấy đáy. Trong nháy mắt khi hắn tháo mặt nạ xuống, toàn bộ Hải Thần Hồ dường như cũng vì hắn mà sáng ngời.
Một nụ cười thản nhiên hiển hiện trên khuôn mặt hắn. Hắn đứng trên lá sen, có chút khom người thăm hỏi, "Mọi người, đã lâu không gặp."
Lam Mộc Tử cùng Đường Âm Mộng đều sững sờ. Nam sinh này nhìn qua có chút quen mắt, nhưng bọn họ hoàn toàn có thể khẳng định, đối với bọn họ người này khá xa lạ. Trong trí nhớ của bọn họ, người này không tồn tại trong Nội Viện mới đúng. Nhưng hắn có thể đứng ở chỗ này thì nhất định phải được học viện phê chuẩn là đệ tử Nội Viện. Hắn là ai?
"Là ngươi?"
"Đội trưởng!"
"Lão Đại!"
"A!"
Tiếng kinh hô trong chớp mắt vang vọng trên mặt Hải Thần Hồ, đến từ nam sinh bên này, mà cũng đến từ nữ sinh bên kia.
Nữ sinh bên kia, thậm chí có ba người trực tiếp nhảy dựng lên trên lá sen của các nàng. Hưng phấn thét lên chính là Hứa Tiểu Ngôn, la thất thanh chính là Vũ Ti Đóa, còn có Đái Vân Nhi không để ý tới hình tượng.
Hô lớn "Là ngươi" chính là Long Dược đứng bên cạnh hắn. Hô hào đội trưởng cùng lão Đại, chính là Tạ Giải, Nhạc Chính Vũ cùng Từ Lạp Trí.
Còn có một đôi mắt rung động cùng ánh mắt không thể tin được.
Các đệ tử Nội Viện lâu năm đều cảm thấy lạ lẫm với nam sinh số 51 mới xuất hiện này, nhưng phàm là học viên mới gia nhập Nội Viện thì không người nào không biết hắn.
Lựa chọn ở thời điểm này tháo mặt nạ xuống là vì hắn sợ bỏ lỡ. Mà hắn vừa để lộ tướng mạo thì nhất thời làm toàn bộ đại hội tương thân rối loạn.
"Thật xin lỗi, vị địa tuyết này, ngươi nhìn thật sự có chút lạ mắt. Nếu như thuận tiện, có thể hay không nói cho chúng ta biết tên của ngươi?" Đường Âm Mộng tò mò nhìn nam sinh anh tuấn không thể tưởng tượng được này. Hắn không có dáng người khôi vĩ như Long Dược đứng bên cạnh, nhưng có dáng người thon dài, tướng mạo lại soái đến cực hạn như vậy. Hơn nữa dường như trên người hắn có khí chất đặc thù, khiến người khác không tự chủ bị hắn hấp dẫn.
Nam sinh số 51 nhẹ gật đầu, trên mặt toát ra nụ cười mê người, "Học trưởng, học tỷ hảo. Đương nhiên có thể, đệ là Đường Vũ Lân."
Đúng vậy, hắn được gọi là lớp trưởng lớp thiên tài ở Ngoại Viện, tuyệt đối là nhân vật phong vân ở Ngoại Viện, là đội trưởng tiền nhiệm của đương đại Sử Lai Khắc Thất Quái. Hắn là người dẫn đầu các đồng bạn chiến thắng bát đại Thiên Vương của học viện quái vật, Đường Vũ Lân!
Đúng vậy, nam sinh số 51 chính là Đường Vũ Lân.
Sau khi bị Phong Vô Vũ bắt đi, hắn rút cuộc đã kịp trở về. Bởi vì là người cuối cùng tham dự đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân năm nay nên hắn phải cầm số thứ tự cuối cùng.
Hắn đã trở về rồi!
♣ ♣ ♣