Long Vương Truyền Thuyết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1382 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 742
Hồn Linh Truyền Thừa

❊ ❊ ❊

Nam sinh số 1 quá sợ hãi, hắn vừa mới rơi xuống đất, mắt thấy vị học tỷ kia là tu vi Thất Hoàn, hắn đã biết là không xong. Bình thường hắn tính tình lanh lợi, đây là lần đầu tiên tham gia đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân, sóng nước vừa rồi cũng là vì muốn lớn tiếng doạ người, lại không nghĩ rằng đã xúc phạm đến các nữ sinh.

Mắt thấy mãnh hổ kia đến trước mặt, hắn không thể không nâng hai tay lên, không dám khinh thường, trực tiếp dùng hồn kỹ thứ năm của mình, lập tức, thanh quang ngưng hình, ngưng tụ thành một thanh cự kiếm màu xanh trên đỉnh đầu hắn, chém tới mãnh hổ kia.

Mắt thấy mãnh hổ sắp phân thành hai thì đột nhiên nó tách ra trên không trung, sau đó hoá thành một dòng nước xiết, hoàn toàn tránh đi một trảm cường đại của Phong Thần Kiếm, sau đó trùng kích lên người nam sinh số 1.

Nam sinh số 1 thậm chí không kịp phóng thích Đấu Khải của mình đã bị dòng nước xiết này xông vào mặt ngã xuống hồ nước, ngay cả lá sen dưới chân cũng bị lật ngược.

Không hề nghi ngờ, vị này đã mất đi tư cách tương thân.

Trong lúc nhất thời, các nam sinh bên này câm như hến, nữ sinh này quá bạo lực đi.

Yết hầu của nhiều người đều động, hiển nhiên là đang nuốt nước bọt. Hình như, đại hội tương thân không tốt đẹp như trong tưởng tượng của bọn họ.

Lam Mộc Tử nhịn không được che lại ánh mắt của mình, sau đó mới ho khan một tiếng, "Nam sinh số 1, ngươi bớt đau buồn đi a. Không biết ngươi nghĩ thế nào, ngươi đây là muốn cho tất cả các nữ sinh đều ướt người hay sao? Hơn nữa ngươi còn để lộ mặt, chỉ sợ sau này ngươi sẽ là địch của toàn bộ nữ sinh trong Nội Viện. Cho nên, ta nhắc nhở các nam sinh, khi các ngươi muốn giúp các nữ sinh tháo xuống mũ rộng vành thì ngàn vạn lần đừng đào hố rồi vùi mình vào trong đó. Đồng thời, ta còn muốn nhắc nhở các ngươi, luận thực lực bình quân, các ngươi không phải là đối thủ của các nữ sinh."

"Nam sinh số 2, ngươi có muốn lộ mặt hay không?"

"Lộ mặt." Nam sinh số 2 không chút do dự tháo xuống mặt nạ của mình, đồng thời cởi bỏ áo choàng, lộ ra lễ phục trắng như tuyết. Hắn có khuôn mặt anh tuấn, trên mặt toát ra một nụ cười thản nhiên, tay phải xoa ngực, hướng các nữ sinh thi lễ. Hắn đứng ở hàng thứ nhất bên trái, có thể khiến các nữ sinh đối diện nhìn càng thêm rõ ràng.

"Các vị học tỷ, học muội hảo, ta là Nhạc Chính Vũ, vừa mới tiến vào Nội Viện không lâu, xin để ta giúp các ngươi xốc lên khăn che mặt a."

Không sai, nam sinh số 2 này chính là Nhạc Chính Vũ, không hề nghi ngờ, tướng mạo anh tuấn, lễ phục tươm tất còn có thái độ nho nhã đều để lại ấn tượng tốt cho các nữ sinh. Huống chi, cái tên Nhạc Chính Vũ ở Nội Viện ai cũng biết, hắn chính là một trong đương đại Sử Lai Khắc Thất Quái a!

Các nữ sinh đối diện tuy rằng vẫn bình tĩnh như trước, các nam sinh bên này cũng thoáng nhẹ nhàng thở ra, có một nam sinh hình tượng tốt xuất hiện sẽ khiến các nàng thay đổi cái nhìn về các nam sinh bên này.

Đường Âm Mộng mỉm cười, "Tiểu học đệ rất tuấn tú a, cố gắng lên, xem ngươi rồi."

"Cảm ơn học tỷ ủng hộ." Nhạc Chính Vũ mỉm cười, từng vòng hồn hoàn từ dưới chân bay lên.

Bốn tím một đen, năm cái hồn hoàn hiện ra, từ màu sắc hồn hoàn có thể thấy đã vượt qua nam sinh số 1 lúc nãy. Sau đó chỉ thấy hai tay hắn trước ngực đảo một cái, từng điểm kim quang từ lòng bàn tay sáng lên, nhanh chóng dung hợp trong bàn tay. Sau đó kim quang liền dần ngưng kết thành hình.

Kia là?

Một tiểu thiên sứ lười biếng giãn ra hai cánh sau lưng, đứng ở trên tay Nhạc Chính Vũ. Nàng chỉ cao nửa xích, hai cánh sau lưng là màu trắng, trên đầu còn có quang hoàn vàng kim, nàng rất trắng, đáng yêu không cách nào nói hết. Khuôn mặt trắng nõn béo mập, ngậm miệng, tựa hồ có chút bất mãn lầm bầm vài câu với Nhạc Chính Vũ.

"Bảo bối, đi a, giúp các tỷ tỷ tháo mũ rộng vành xuống." Nhạc Chính Vũ dùng tay trái nâng nàng, tay phải điểm lên một đạo kim quang, nhét vào trong miệng tiểu thiên sứ. Tiểu thiên sứ chậc chậc rồi lại chậc chậc miệng, lúc này mới không quá tình nguyện bay ra ngoài.

Đây là? Thiên Sứ? Hồn linh?

Hồn linh thiên sứ?

Đây không phải là hồn linh mà Truyền Linh Tháp có, thậm chí là không có ở bất kỳ địa phương nào trên Đấu La Đại Lục. Đây là hồn linh truyền thừa với tinh thần bản nguyên, chính là một loại hồn linh rất hiếm.

Hồn linh truyền thừa khác với hồn linh bình thường ở chỗ, nó không thể cho hồn sư hồn hoàn, nhưng nó lại khiến hồn sư tăng lên năng lực đặc thù nào dó, giống như Tà Hồn Sư vốn có huyết mạch cường đại.

Không hề nghi ngờ, hồn linh truyền thừa tiểu thiên sứ này của Nhạc Chính Vũ mang đến cho hắn khống chế năng lượng thần thánh, có thể nói nàng chính là sinh mệnh thứ hai của hắn. Đừng nói là các học viên khác, dù đồng đội của hắn cũng là lần đầu tiên nhìn thấy hồn linh truyền thừa này xuất hiện.

Tiểu thiên sứ thật đáng yêu a? Trong nhất thời, nữ sinh bên kia có chút xôn xao.

Tiểu thiên sứ màu vàng kim tựa hồ phi hành không tốt lắm, vừa bay vừa lảo đảo trên mặt Hải Thần Hồ khiến mọi người không khỏi vì nàng mà lo lắng, liệu nàng có rơi xuống hồ nước hay không.

Nam sinh bên kia đã có chút bạo động, Nhạc Chính Vũ ra tay thật là danh tiếng vô lượng, dự cảm không tốt lắm cũng xuất hiện trong lòng bọn họ.

Tiểu thiên sứ màu vàng kim cuối cùng cũng bay đến trước mặt các nữ sinh, người đầu tiên nàng tìm đến chính là vị nữ sinh Thất Hoàn Hồn Thánh vừa xuất thủ kia.

Tiểu thiên sứ nhét ngón tay trỏ vào miệng nhỏ của mình, sau đó chép miệng nói: "Tỷ tỷ hảo. Tỷ tỷ, Nhạc Chính Vũ nói, nếu không giúp các tỷ tỷ tháo xuống khăn che mặt thì không cho ta trở về, người ta buồn ngủ, tỷ tỷ có thể giúp Bảo Bảo không?"

Nữ sinh kia hừ một tiếng, "Hắn khi dễ ngươi? Tỷ tỷ giúp ngươi đánh hắn được không?"

"Không được a tỷ tỷ, ta cùng hắn là bổn mạng cộng sinh, nếu tỷ tỷ đánh hắn thì cũng giống đánh Bảo Bảo vậy, Bảo Bảo sẽ bị thương. Tỷ tỷ, nếu ngươi không muốn thì thôi vậy." Nói xong, nàng nỗ lực vỗ đôi cánh của mình, bàn tay mập mạp nhỏ bé duỗi ra ngón trở, điểm điểm trước người. Nàng như vậy, muốn bao nhiêu đáng yêu có bấy nhiêu đáng yêu, muốn bao nhiêu đáng thương có bấy nhiêu đáng thương.

"Bảo Bảo đừng khóc." Thanh âm nữ sinh kia trở nên nhu hoà hơn nhiều, nhấc tay lên tháo xuống mũ rộng vành của mình.

Thân là người chủ trì, Lam Mộc Tử nhịn không được nói với Đường Âm Mộng bên cạnh: "Chiêu này lợi hại a! Chính Vũ không hổ là một đời Sử Lai Khắc Thất Quái mới, chiêu này đảm bảo là dày công tôi luyện, quả thực cường hãn. Bất quá, các nam sinh khác chỉ sợ áp lực rất lớn."

Đường Âm Mộng cười nhẹ nói: "Thật không nghĩ tới, Hiểu Linh vậy mà lại tháo khăn che mặt như vậy. Ta còn tưởng rằng không ai có thể khiến nàng tháo xuống mũ rộng vành của mình đâu. Kết quả là vừa lên đã tháo xuống rồi. Hiểu Linh thế nhưng là đại tỷ trong Nội Viện, năng lực này của Nhạc Chính Vũ chỉ sợ Hiểu Linh không có ấn tượng tốt với hắn. Ta nhớ không lầm, Hiểu Linh ghét nhất chính là gia hoả mặt hoa da phấn này. Bất quá, thoạt nhìn nàng thật có tình thương của mẹ a!"

Không phải sao, nữ sinh nhìn tiểu thiên sứ Bảo Bảo bằng ánh mắt nhu hoà kia lúc trước rất cường hãn với nam sinh số 1. Nàng còn đưa tay sờ khuôn mặt trắng nõn của tiểu thiên sứ.

Đinh Hiểu Linh, tuyệt đối là đại tỷ trong Nội Viện, tu vi gần với Đường Âm Mộng. Nếu Đường Âm Mộng là Đại sư tỷ trong Nội Viện thì nàng chính là Nhị sư tỷ, một thân tu vi cực kỳ cường hãn, đang cố gắng trùng kích Tam tự Đấu Khải Sư.

Tiểu thiên sứ cười ngọt ngào với nàng, sau đó bay tới nữ sinh bên cạnh.

Tiểu thiên sứ dùng một động tác giống hệt nhau, thậm chí ngay cả nói lời cũng giống nhau, nữ sinh kia hơi do dự một chút, nhưng vẫn tháo xuống mũ rộng vành của mình, để lộ một tướng mạo bình thường, nhưng rất lạnh lùng.

Các nam sinh đối diện lại xôn xao, vị này chính là Bất Tử Hứa Mễ Nhi a! Trong Nội Viện, nàng là nữ sinh có tính tình cổ quái, là người hiếm thấy chuyên môn nghiên cứu Cơ Giáp mà không phải Đấu Khải. Nghe nói nàng dựa vào sức một mình chế tạo một Hắc cấp Cơ Giáp riêng biệt, bình thường trừ tu luyện đều là nghiên cứu các Hồn Đạo Khí có tính sát thương cao, được gọi là Nữ Sát Thần. Các học viên Ngoại Viện không biết vị này, nhưng các đệ tử Nội Viện không ai không biết nàng. Nghe nói, tối đa mười năm nữa, nàng có thể trở thành Thần cấp Cơ Giáp Sư trẻ nhất học viện Sử Lai Khắc, năm nay 30 tuổi.

Đinh Hiểu Linh, Hứa Mễ Nhi, đây đều là nữ sinh lớn tuổi trong Nội Viện, các nàng nhiều năm như vậy không tìm bạn lữ, hiển nhiên là vì không có hứng thú với phương diện này. Lại không nghĩ rằng, hôm nay vừa lên đã bị tiểu thiên sứ Bảo Bảo xốc lên mũ rộng vành. Luận tuổi, các nàng lớn hơn Nhạc Chính Vũ nhiều. Luận thực lực, Nhạc Chính Vũ không thể so sánh với các nàng, hai vị này đều là đại tỷ a.

Nhìn thấy các nàng, các nam sinh đối diện cũng không khỏi kinh hãi. Bọn họ đã hiểu lúc trước Lam Mộc Tử nói không sai, luận thực lực chỉnh thể, nữ sinh bên này xác thực cường hãn hơn hẳn bọn họ.

♣ ♣ ♣

dù chẳng qua là làm ra một cái phục khắc bản đến thành tựu sưu tầm, đoán chừng đều có vô số người chạy theo như vịt a. Ân Từ cũng không có chuẩn bị bảo trì tại bây giờ trạng thái cùng Đường Vũ Lân chiến đấu, tại phía sau hắn, màu trắng Cự
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.