Long Vương Truyền Thuyết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1382 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 785
Bất Động Như Núi

❊ ❊ ❊

Cho nên vẫn chưa gặp lại nàng. Trong ấn tượng của Đường Vũ Lân, Mộ Hi vẫn ở Ngoại Viện học viện Sử Lai Khắc, cũng không thể thi vào trong Nội Viện. Hiện tại nàng đã hơn 20 tuổi rồi, khả năng thi vào Nội Viện ngày càng thấp. Trừ phi nàng trước 30 tuổi có thể trở thành Nhị tự Đấu Khải Sư.

Đối với Mộ Hi, Đường Vũ Lân lại phát hiện mình hoàn toàn không biết tu vi hiện tại của sư tỷ và các phương diện khác đạt đến trình độ nào. Trong lòng không khỏi áy náy.

"Ngươi còn biết sư tỷ là ta sao?" Mộ Hi hai tay chống nạnh, lạnh lùng nói.

Hơn bốn năm chưa nhìn thấy Mộ Hi rồi, năm đó nàng cũng là một đại mỹ nữ, năm nay Mộ Hi đã 22 gần 23 tuổi, chính là độ tuổi đẹp nhất của nữ nhân. Thân hình nàng trổ mã phi thường hoàn mỹ, cho nên khi nàng vừa vào cửa, đám con trai trong Sử Lai Khắc Thất Quái cũng không nhịn được nhìn chăm chú.

Nàng diện đầm đỏ rực lửa, mái tóc dài gợn sóng tôn vẻ đẹp khỏe khoắn và nóng bỏng, cũng giống như tính cách của nàng.

Đường Vũ Lân cười khổ nói: "Thực xin lỗi sư tỷ, ta sai rồi."

Bỗng nhiên nhìn thấy Đường Vũ Lân, trong lòng Mộ Hi không khỏi trào lên cảm giác phức tạp, nàng thật sự muốn nhào tới, hung hăng tức giận mắng gia hỏa này một trận. Hơn ba năm tin tức đều không có, sau khi trở về luôn ở trong Nội Viện không đi ra, nàng lại không vào được Nội Viện, cho nên vẫn không thấy được hắn. Lần duy nhất nhìn thấy hắn là ở đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân.

Nhưng nàng không thể ở trên mặt hồ tham dự đại hội, chỉ có thể ở bên bờ nhìn hắn tỏ tình với Cổ Nguyệt, nhìn bọn họ rời đi trong tiếng chúc phúc Bách Niên Hảo Hợp. Một khắc đó, tâm tình của nàng cực kỳ phức tạp.

Từ lần thứ nhất nhìn khinh thường, đến về sau nhận thức, dần dần gia hoả trước mặt này, trong thời gian mười năm ngắn ngủi đã trở thành người nổi bật trong thế hệ trẻ, thậm chí là ngôi sao chói mắt nhất ở học viện Sử Lai Khắc. Cũng vì vậy, khoảng cách giữa nàng và hắn càng ngày càng xa.

Ở một khía cạnh nào đó, suy nghĩ của Mộ Hi và Vũ Ti Đóa giống nhau, các nàng đều theo đuổi sự hoàn mỹ và khi thấy được cái tốt nhất thì không muốn nhìn các thứ khác.

Với dung mạo của Mộ Hi, ở trong học viện Sử Lai Khắc cũng có vô số người theo đuổi, thậm chí cũng có đệ tử Nội Viện theo đuổi nàng, nhưng nàng đều không tiếp nhận, bởi vì trong lòng nàng vẫn luôn có một hình bóng.

Nàng luôn truy đuổi cước bộ của hắn ở phương diện rèn, cũng luôn hy vọng trong lòng, nhưng nàng lại phát hiện mình và hắn ngày càng cách xa.

Mộ Hi không phải một nữ tử chỉ biết mơ mộng, khi nàng nhìn thấy Đường Vũ Lân lựa chọn người khác trên đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân thì cũng tự nói với mình, nam nhân này cuối cùng không có bất cứ quan hệ nào với nàng, nhưng mà khi nàng dần buông bỏ được thì người kia lại xuất hiện trước mặt.

Một câu xin lỗi, một câu nhận sai lại để Mộ Hi cảm thấy chạnh lòng và không thể bày tỏ sự bất bình của mình.

"Khụ khụ!" Mộ Thần ho khan một tiếng, hoá giải bầu không khí lúng túng. Với tư cách là phụ thân, hắn sao lại không nhìn ra suy nghĩ trong lòng con gái mình chứ?

Nhưng lúc này Đường Vũ Lân đã như là Chân Long ngao du chín tầng mây, tình cảm không phải là thứ con người có thể kiểm soát được, chỉ có thể nói là hữu duyên vô phận thôi.

Mộ Thần đã từng âm thầm chỉ điểm Mộ Hi, tính cách của nàng quá cường thế, mà Đường Vũ Lân cũng không phải là người nguyện ý bị khống chế. Bọn họ đều phi thường hiếu thắng, hai người hiếu thắng ở cùng một chỗ, có thể trở thành bằng hữu nhưng rất khó trở thành bạn lữ.

"Vũ Lân đến để ta kiểm tra trình độ rèn của hắn. Vừa vặn ngươi đã trở về, vậy cùng xem chút đi." Mộ Thần đi đến bên cạnh, vỗ vỗ bờ vai của nàng.

Tâm tình phức tạp trong mắt dần thu liễm, dù sao nàng cũng là đại cô nương 23 tuổi, dù cá tính quật cường như thế nào thì trước nhiều người và cha mình, nàng cũng phải kiềm chế cảm xúc.

"Được."

Đường Vũ Lân bị Mộ Hi nhìn chằm chằm có chút toát mồ hồi, ngay cả cảm giác mệt mỏi lúc trước cũng bị thiêu đốt không còn.

Mộ Thần nói: "Tới phòng rèn đi."

Tất cả mọi người đi tới phòng rèn với Mộ Thần, phòng rèn của hắn có hầu hết tất cả các kim loại hiếm có trên Đấu La Đại Lục hiện nay.

Mộ Thần làm thủ thể với Đường Vũ Lân, Đường Vũ Lân hơi suy nghĩ một chút liền đi đến lấy kim loại hắn quen thuộc nhất kia.

Hắn cầm xuống một khối Trầm Ngân lớn tiêu chuẩn, sau đó đặt trên bễ rèn.

Mộ Hi nhướng mày châm chọc nói: "Chỉ là Trầm Ngân sao?"

Đường Vũ Lân cười cười, "Ta quen thuộc nhất với nó."

Đúng vậy, hắn quen thuộc nhất với Trầm Ngân, không chỉ vì nó là kim loại hiếm hắn rèn sớm nhất, cũng bởi vì hắn hiểu rất rõ nó.

Chuỳ rèn của Đường Vũ Lân vẫn luôn là Trầm Ngân Chùy, mà mỗi lần hắn đột phá rèn thì đều lựa chọn Trầm Ngân. Trong đó có nguyên nhân hắn quen thuộc với Trầm Ngân nhất, đồng thời cũng có ký thác của hắn. Mỗi lần hắn đột phá đều là Trầm Ngân mang đến, cho nên trong tiềm thức của hắn, Trầm Ngân mang cho hắn trợ giúp lớn nhất, cũng mang đến vận khí rất tốt.

Cho nên, hắn lại một lần lựa chọn Trầm Ngân.

Mộ Hi không nói gì nữa, mà là cẩn thận quan sát. Những năm này nàng luôn nỗ lực, nếu như không có Đường Vũ Lân, nàng tuyệt đối là thiên tài xuất thế của hiệp hội Đoán Tạo Sư.

Nàng 23 tuổi, được Mộ Thần công nhận hoàn toàn có thể kế thừa y bát của hắn. Cấp 6! Bây giờ Mộ Hi đã là Đoán Tạo Sư cấp 6 rồi. Mặc dù nàng tiến vào cấp 6 muộn hơn Đường Vũ Lân, nhưng cũng không muộn hơn quá nhiều. Nếu không phải đặt tinh lực ở rèn, nàng cũng không phải không có cơ hội tiến vào Nội Viện.

Nhưng rèn tăng lên cũng mang lại lợi ích to lớn cho nàng, nàng đã chuẩn bị xong kim loại để chế tác Nhất tự Đấu Khải của mình, kim loại Linh Rèn! Hơn nữa còn là hợp kim Linh Rèn!

Chính là góp ít thành nhiều, trước 30 tuổi nàng nhất định phải trở thành Nhị tự Đấu Khải Sư, trở thành một thành viên trong Nội Viện.

Mộ Hi cũng đã đột phá Ngũ Hoàn, là cấp bậc Hồn Vương. Ở các phương diện, nàng đều rất ưu tú.

Nàng có lòng tin với cố gắng của mình, cho nên nàng muốn nhìn xem mình khổ luyện lâu như vậy đã đuổi kịp hắn hay chưa.

Đường Vũ Lân để Trầm Ngân vào trong bễ rèn nung nóng, đồng thời lấy ra đôi Linh Rèn Trầm Ngân Chùy của mình, thần sắc trên mặt trầm ngưng, hai mắt khép lại, ngưng thần tĩnh khí.

Nhìn bộ dạng rất nghiêm túc của hắn, Mộ Hi tuy rằng trong lòng vẫn luôn nín nhịn cũng không thể không thừa nhận, trong giới rèn Đường Vũ Lân chính là đối thủ lớn nhất của nàng, thậm chí là mục tiêu để nàng truy đuổi.

Hắn trở thành Đoán Tạo Sư cấp 6 đã được hơn bốn năm rồi, nhưng lúc rèn còn có thể bảo trì trầm ổn như vậy. Hắn mới 19 tuổi, tâm tính trầm ổn lại khiến nàng có cảm giác giống phụ thân.

Bất động như núi! Nguy nga như núi!

Mộ Thần cũng đứng bên cạnh xem, Sử Lai Khắc Lục Quái thì lùi ra một chỗ xa, tránh ảnh hưởng đến Đường Vũ Lân.

Đường Vũ Lân đặt chuỳ rèn trên bễ rèn, hai tay để xuôi hai bên người, cánh tay thon dài cùng mười ngón tay không khỏi khiến người ta có cảm giác kỳ dị. Đây là khí chất, tràn ngập khí chất khó hình dung.

Giờ khắc này, hắn tựa hồ đã biến thành một bộ phận của phòng rèn mà không phải một nhân loại.

Thời gian nung Trầm Ngân quá dễ đoán, đột nhiên, Đường Vũ Lân bấm nút, Trầm Ngân được nung đỏ bừng bay lên.

Ngay sau đó Đường Vũ Lân mở mắt ra, hai tay cùng lúc cầm lên đôi chuỳ rèn của mình, sau đó đôi chuỳ rèn đồng thời thò ra.

Đúng vậy, là thò ra mà không phải vung ra đập xuống.

Mộ Hi ngạc nhiên nhìn Đường Vũ Lân duỗi đôi chuỳ rèn lên trên khối Trầm Ngân, sau đó bắt đầu gõ.

Hắn không vung chuỳ giống như bình thường, mà là song chùy lơ lửng phía trên Trầm Ngân, chỉ vào cổ tay khống chế đôi chuỳ mà không ngừng nhẹ nhàng đánh trên nó.

Phương thức rèn này Mộ Hi mới thấy lần đầu tiên, dù phụ thân Thánh Tượng cấp 8 cũng không rèn như vậy a!

Nhưng Đường Vũ Lân lại làm như thế, đôi chuỳ rèn của hắn nhẹ nhàng linh hoạt mà ổn định gõ xuống. Như vậy có thể thành công sao?

Ý nghĩ này vừa hiện lên trong đầu nàng thì ngay sau đó, ánh mắt nàng liền đọng lại.

Bởi vì nàng thấy rõ, dưới động tác nhìn qua nhẹ nhàng linh hoạt của Đường Vũ Lân, khối Trầm Ngân kia nhanh chóng nhỏ lại. Càng kỳ quái là, bản thân nó ngày càng sáng hơn. Trong mơ hồ Mộ Hi còn nhìn thấy trên khối Trầm Ngân này xuất hiện đường vân tinh mịn mà có quy luật.

Cái này ...

Nhẹ nhàng linh hoạt gõ như vậy lại có thể tinh luyện?

Cổ tay Đường Vũ Lân gập càng nhanh, nên tốc độ gõ vào mang theo một loạt âm thanh dày đặc như mưa rơi, càng kỳ lạ là, tiếng gõ kia phi thường có vận luật, giống như là một nhạc cụ bộ gõ.

♣ ♣ ♣

dù chẳng qua là làm ra một cái phục khắc bản đến thành tựu sưu tầm, đoán chừng đều có vô số người chạy theo như vịt a. Ân Từ cũng không có chuẩn bị bảo trì tại bây giờ trạng thái cùng Đường Vũ Lân chiến đấu, tại phía sau hắn, màu trắng Cự
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.