Nhạc Chính Vũ bước đến và ngồi xuống cạnh nàng.
"Tiểu Ngôn."
Hứa Tiểu Ngôn không quay đầu lại.
"Thực xin lỗi. Nếu ngươi vẫn còn giận vì lời nói của ta trên đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân thì ta lần nữa xin lỗi ngươi. Lúc đó ta quá bốc đồng và kiêu ngạo, ta xin lỗi ngươi. Hơn nửa năm rồi, ta đã nghĩ rất kỹ, ngươi rất quan trọng với ta, ta nguyện ý bỏ xuống kiêu ngạo, chúng ta ..."
Hắn vừa nói đến đây, Hứa Tiểu Ngôn liền mãnh liệt quay đầu, lạnh lùng nhìn Nhạc Chính Vũ nói: "Ngươi đang bố thí sao? Ta không cần ngươi bố thí. Ta không cần gia tộc Thần Thánh Thiên Sứ cao quý bố thí. Nhạc Chính Vũ, ngày đó kỳ thật ta đã nhìn rõ ngươi rồi, ta vẫn luôn cho là mình sẽ rất vui vẻ khi ở cùng một chỗ với ngươi, nhưng ngày đó ta mới hiểu được, trong mắt ngươi ta căn bản chả là cái gì, chỉ là một người bảo đến thì đến, nói đi thì đi, không khác gì thị nữ."
"Ngươi rất ưu tú, xuất thân danh môn, thực lực mạnh mẽ, nhưng ta cho ngươi biết, ta không cần. Ta không quan tâm những thứ này. Ngươi xin lỗi sao? Nếu như ngươi thật sự nhận ra mình sai thì không phải đến nửa năm mới đi tìm ta. Ngươi căn bản không buông bỏ kiêu ngạo trong lòng, căn bản không thể, trong lòng ngươi vĩnh viên là cao cao tại thượng. Ta sẽ không không tìm một người không để ta và hắn ở cùng một tầng cấp làm bạn trai, thậm chí là chồng tương lai. Cho nên, chúng ta kết thúc rồi."
Giọng nói của Hứa Tiểu Ngôn rõ ràng có chút kích động, cho nên các hành khách không khỏi ghé mắt nhìn.
Nhạc Chính Vũ khó thở tức giận nói: "Vậy ngươi muốn ta làm thế nào? Ta đã xin lỗi ngươi rồi. Ai nói trong lòng ta ngươi và ta không cùng tầng cấp. Ta thích ngươi, ta thật sự rất thích ngươi."
Hứa Tiểu Ngôn giơ tay lên, lạnh lùng làm ra động tác dừng lại, "Ta nói chúng ta kết thúc rồi. Mời ngươi rời khỏi nơi này, ngươi ngồi ở đây làm ta không thoải mái."
Nhạc Chính Vũ bởi vì phẫn nộ mà hô hấp có chút dồn dập, hắn không nghĩ tới Hứa Tiểu Ngôn sẽ lạnh nhạt cự tuyệt mình như vậy. Nói ra lời xin lỗi đã là một chuyện phi thường không dễ dàng đối với chính hắn, nhưng nàng vẫn cự tuyệt.
"Hứa Tiểu Ngôn, ta biết rõ, ngươi cự tuyệt ta là vì tự ti. Ngươi đang tự ti đúng không? Ngươi vì sao không thể nhìn thẳng vào vấn đề của chúng ta? Đúng, hơn nửa năm nay ta không đi tìm ngươi, bởi vì ta không cách nào bình phục tâm tình. Không sai, ta rất sĩ diện, cho nên ngày đó bị ngươi cự tuyệt trước mặt nhiều người như vậy ta thật sự rất tức giận và thống khổ, nhưng nửa năm này ta đã hiểu, đối với ta tình yêu quan trọng hơn mặt mũi. Ta cũng đã tới xin lỗi ngươi, ngươi còn muốn như thế nào?"
Hứa Tiểu Ngôn hừ lạnh một tiếng, "Ta không cần loại tình yêu bố thí này. Hơn nữa, nói cho ngươi biết, ta không tự ti. Ngươi đừng quên, ta cũng là một trong Sử Lai Khắc Thất Quái, ta còn phải tự ti hay sao? Ngươi tránh ra!"
Nhạc Chính Vũ mạnh mẽ đứng dậy, "Ngươi đừng hối hận!"
Hứa Tiểu Ngôn quật cường nghiêng đầu sang chỗ khác, cũng không thèm nhìn hắn.
Nhạc Chính Vũ tức giận trở lại vị trí của mình, Tạ Giải cùng Nguyên Ân Dạ Huy nghe hai người nói chuyện, đều nhíu mày.
"Ngươi không thể bình tĩnh hơn sao?" Tạ Giải bất đắc dĩ nói, "Con gái cần được dỗ dành."
Nhạc Chính Vũ gầm gừ: "Ngươi đừng có quản ta!"
"Ai thèm quản ngươi?" Nguyên Ân Dạ Huy đứng người lên, kéo Tạ Giải, trở lại vị trí của mình, thấp giọng an ủi Hứa Tiểu Ngôn vành mắt đỏ ửng.
Nhạc Chính Vũ ngồi xuống bên cạnh Đường Vũ Lân, trong lòng vẫn còn tức giận, dường như có một khối đá lớn đặt trước ngực hắn, vô cùng khó thở.
Tạ Giải cũng không vì bị hắn quát lớn mà tức giận, ngược lại có chút thương cảm Nhạc Chính Vũ.
Bởi vì cái gọi là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, Hứa Tiểu Ngôn không sai. Nhạc Chính Vũ quá kiêu ngạo, là niềm kiêu ngạo từ tận sâu trong lòng, được bồi dưỡng từ nhỏ trong gia tộc Thần Thánh Thiên Sứ. Chuyện này cũng không phải là ngày một ngày hai, trong lòng hắn thật sự thích Hứa Tiểu Ngôn, nhưng không hề nghi ngờ, lời hắn nói ở đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân đã kíƈɦ ŧɦíƈɦ Hứa Tiểu Ngôn rất sâu sắc. Nếu như lúc đó hắn tỉnh ngộ và tìm Hứa Tiểu Ngôn ngay thì có lẽ còn có cơ hội. Nhưng hắn không có, niềm kiêu ngạo che mờ tâm hắn, vấn đề mặt mũi khiến hắn trọn vẹn nửa năm không để ý đến Hứa Tiểu Ngôn.
Hứa Tiểu Ngôn có lẽ không kiêu ngạo như hắn, nhưng người ta là một cô nương a! Bị lạnh nhạt nửa năm, trong lòng làm sao có thể không phẫn nộ? Thời điểm này, việc Nhạc Chính Vũ nên làm là mềm giọng, thậm chí là mặt dày xin lỗi, như vậy cơ hội sẽ lớn hơn, để cho nàng phát tiết hết ra.
Nhưng trong lòng Nhạc Chính Vũ vẫn cảm thấy uỷ khuất, sau khi bị Hứa Tiểu Ngôn chọc vài câu dĩ nhiên là phát nổ. Chuyện này không hề nghi ngờ là khiến mâu thuẫn càng trở nên gay gắt.
Sự tình này người ngoài khuyên bảo cũng không có tác dụng, ngược lại còn khiến hai người cứng rắn hơn.
Đường Vũ Lân thật sự rất mệt mỏi, cho nên hắn ngủ rất say sưa, Nhạc Chính Vũ cùng Hứa Tiểu Ngôn vừa rồi lớn tiếng nói chuyện cũng không đánh thức hắn.
Nhạc Chính Vũ nhìn thoáng qua Đường Vũ Lân ở bên cạnh, đột nhiên có cảm giác đồng mệnh tương liên. Cổ Nguyệt không hiểu vì sao rời đi, Na Nhi cũng mất tích, đối với Đường Vũ Lân là đả kích lớn đến cỡ nào. Còn mình thì sao? Cũng không khá hơn chút nào.
Hồn Đạo tàu cao tốc chạy như bay, vững vàng mà mau lẹ. Nơi bọn họ đến rất xa, là một thành thị ven biển phía Đông Bắc Đấu La Đại Lục. Dù là đi tàu cũng cần trọn vẹn ba ngày mới đến nơi. Cho nên, đây là một hành trình dài.
Rất nhanh, một ngày trôi qua, ngoài cửa sổ dần chìm trong bóng tối.
Tâm tình Hứa Tiểu Ngôn và Nhạc Chính Vũ đều không tốt, hai người một ngày đều không ăn gì. Những người khác cũng không khuyên nhiều, lúc này hai người đều tức giận, khuyên cũng vô ích.
Tiền Đường Vũ Lân nhận từ chỗ lão sư đều đã phân cho mọi người, tàu cao tốc cũng có khoang ăn uống. Sau khi ăn tối xong, Từ Lạp Trí có chút bận tâm hỏi Diệp Tinh Lan, "Tinh Lan tỷ, Lão Đại đã ngủ trọn vẹn một ngày rồi, có cần đánh thức hắn hay không?"
Chỗ ngồi tàu cao tốc rộng hơn đoàn tàu bình thường một chút, lưng ghế nghiêng về phía sau, cơ hồ có thể ngả nửa người về phía sau, cũng khá thoải mái.
Diệp Tinh Lan lắc đầu, "Không cần gọi hắn, hắn không chỉ thân thể mệt mỏi, mà tinh thần cũng rất mệt mỏi. Từ khi Cổ Nguyệt rời đi, hắn quá liều mạng. Để hắn nghỉ ngơi một chút, trong số chúng ta, hắn là người cần thả lỏng nhất."
Từ Lạp Trí sờ sờ khuôn mặt mập mạp của mình, "Thật không rõ vì sao Cổ Nguyệt lại phải đi, Lão Đại tốt như vậy mà. Có chuyện gì không thể thương lượng sao? Dù có liên quan đến Truyền Linh Tháp, chúng ta cùng Truyền Linh Tháp cũng không có gì mâu thuẫn a!"
Diệp Tinh Lan lại lắc đầu, "Ta cũng không hiểu, nhưng hẳn không đơn giản như vậy. Vài năm đội trưởng mất tích kia, cả người Cổ Nguyệt đều trở nên trầm mặc, hơn nữa khi không phải đi học, nàng cũng không ở lại học viện. Nàng thậm chí còn tận lực giữ khoảng cách với chúng ta. Cụ thể là gì chỉ sợ có bọn họ mới biết được, thậm chí ngay cả đội trưởng cũng không rõ ràng. Để hắn nghỉ ngơi cho tốt a, không có chuyện gì không giải quyết được, kiểu gì cũng sẽ phải đối mặt."
Khi bọn họ đang nói chuyện thì đột nhiên, Hồn Đạo đoàn tàu chấn động kịch liệt một cái. Tất cả mọi người đều sững sờ, sau đó, Hồn Đạo đoàn tàu đột nhiên lệch về một hướng. Tiếng ma sát chói tai cùng tiếng thét sợ hãi cơ hồ trong chớp mắt vang lên tràn ngập trong các toa xe.
Hồn Đạo đoàn tàu dường như bị ném ngang với tốc độ cao, trực tiếp bị ném bay ra ngoài.
Nó vốn chạy với tốc độ cực nhanh, đột nhiên xuất hiện biến hoá cơ hồ khiến 16 toa xe tách ra.
Tình huống gì đây?
Tất cả mọi người đều thất kinh, dù là Sử Lai Khắc Thất Quái có thực lực kinh người cũng vì biến hoá đột nhiên này mà trở tay không kịp. Hầu như trong chốc lát, bọn họ đã bị hất văng ra khỏi vị trí lúc đầu.