Long Vương Truyền Thuyết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1382 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 770
Ngân Long Lân Phiến

❊ ❊ ❊

"Ta cũng nhìn ra được nàng thích ngươi. Vậy tại sao nàng lại đột nhiên rời đi? Đơn giản chính là ngươi không mang lại cảm giác an toàn cho nàng. Ngươi còn chưa đủ cường đại! Học viện Sử Lai Khắc tuy mạnh, nhưng học viện là trung lập. Nàng nhất định là phải đối mặt với địch nhân cường đại, nhưng không muốn liên luỵ đến ngươi cho nên mới rời đi, ta đoán đúng hay không?"

Đường Vũ Lân ngẩn người, ngẫm lại thì suy đoán của Hứa Mễ Nhi rất hợp lý.

"Nếu đúng là như vậy thì vấn đề là ở ngươi, ai bảo ngươi không đủ lớn mạnh? Muốn tìm được các nàng, đầu tiên ngươi phải trở nên cường đại mới được, nếu không, dù tìm được nàng cũng sẽ lại đi, bắt buộc phải rời đi. Yếu đuối thì phải chịu thống khổ như vậy. Khi ngươi đủ cường đại thì trên thế giới này, ai có thể cướp người yêu của ngươi đi?"

Thanh âm của Hứa Mễ Nhi rất cứng rắn, thậm chí tràn đầy châm chọc, như một thanh trọng chuỳ hung hăng đập vào lòng Đường Vũ Lân.

Đúng vậy! Vì sao nàng rời đi? Bởi vì mình không đủ lớn mạnh!

"Nhưng Na Nhi ..."

Hứa Mễ Nhi khinh thường nói: "Na Nhi? Nàng không có việc gì. Ngươi không biết một Nhị tự Đấu Khải Sư có thực lực như thế nào sao? Ngươi thì sao? Ngày đó ta nhìn thấy ngươi chỉ là Tứ Hoàn, lo lắng cái này cái kia thì có tác dụng gì. Nhìn ngươi đi, trừ ngoại hình ưa nhìn ra thì chẳng có gì. Thật không hiểu vì sao nhiều người thích ngươi như vậy."

"Không cho phép ngươi nói hắn như vậy." Đái Vân Nhi trừng mắt nhìn Hứa Mễ Nhi.

Hứa Mễ Nhi thâm thuý nói: "Nha đầu ngốc, tìm nam nhân, đầu tiên phải tìm một người có thể bảo hộ ngươi mới được. Hắn như vậy, cho ta cũng không thèm. Đi thôi."

Vừa nói, nàng vừa vỗ vai Long Dược ở bên cạnh, xoay người rời đi.

Long Dược vốn không có thiện cảm với Đường Vũ Lân, nghe Hứa Mễ Nhi nổi giận quát Đường Vũ Lân như vậy, trong lòng không khỏi suиɠ sướиɠ mãnh liệt.

Hôm đó sau khi Đường Vũ Lân và Cổ Nguyệt tương thân kết thúc, hắn cuối cùng chọn Hứa Mễ Nhi. Ngay cả chính hắn cũng không dám tin, dù sao hắn cũng chỉ vừa quen nàng.

Nhưng hiện tại hắn ngày càng cảm thấy lựa chọn của mình là chính xác. Cô nương Hứa Mễ Nhi này cá tính ngay thẳng, tôn trọng lực lượng. Mà thứ hắn có nhất không phải là lực lượng sao? Hắn rất thích Hứa Mễ Nhi bề ngoài hung bạo nhưng có trong lòng tinh tế.

"Mễ Nhi, chờ ta một chút." Long Dược bước nhanh đuổi theo.

"Mễ Nhi, trước kia ngươi có biết Đường Vũ Lân không?" Long Dược hỏi.

Hứa Mễ Nhi liếc mắt nhìn hắn, "Không biết. Ta sao phải biết một người yếu đuối như vậy. Nữ nhân bây giờ, tất cả đều là nhan khống, mặt đẹp thì có ích gì. Ta theo chủ nghĩa thực dụng, ngươi lớn lên tuy xấu, nhưng rất rắn chắc."

Vẻ mặt Long Dược lập tức cứng đờ, "Đây là đang khen ta?"

Hứa Mễ Nhi trừng mắt với hắn, "Đương nhiên! Ngươi nghĩ thế nào?"

Long Dược cười khổ nói: "Ngươi hẳn nghe nói chuyện của ta đi. Ở Giải thi đấu cao cấp Hồn Sư thanh niên tinh anh toàn đại lục, Sử Lai Khắc Thất Quái đã đánh bại chúng ta."

Hứa Mễ Nhi gật đầu, "Nghe nói qua. Vốn ta tưởng có chút khoa trương, nhưng ngày hôm qua cùng ngươi đánh một trận, nhóm Cổ Nguyệt đúng là có năng lực."

Long Dược nói: "Lúc đó dẫn đội không phải là Cổ Nguyệt."

Hứa Mễ Nhi sửng sốt, "A? Ta không có hứng thú với chuyện này, không phải Cổ Nguyệt thì là ai?" Nàng đúng là không biết rõ chuyện này. Là đệ tử Nội Viện, phần lớn thời gian nàng đều bế quan nghiên cứu Hồn Đạo Khí.

"Chính là người ngươi vừa mắng là yếu đuối kia. Lúc trước ta Lục Hoàn, Nhị tự Đấu Khải Sư. Hắn và Cổ Nguyệt ngay cả Nhất tự Đấu Khải Sư cũng không phải, đều chỉ là Tứ Hoàn, hai người hợp lực, đánh bại ta. Tuy rằng ta rất không nguyện ý thừa nhận, nhưng ta nhất định phải nói, Đường Vũ Lân không phải yếu đuối, hắn rất mạnh đấy. Tuy rằng bây giờ hắn vẫn Tứ Hoàn, nhưng Thất Hoàn ta đây vẫn có thể cảm nhận được uy hiếp từ trên người hắn."

"A?"

...

Đái Vân Nhi có chút vội vàng nói với Đường Vũ Lân, "Ngươi đừng nghe nàng nói, nàng nhất định là không biết ngươi mạnh cỡ nào."

Đường Vũ Lân cười khổ lắc đầu, "Nàng ấy nói cũng không sai. Cuối cùng vẫn là ta không đủ mạnh, ta không thể bảo hộ các nàng, cho nên bọn họ mới rời khỏi ta. Ta có phải rất thất bại hay không?"

Đái Vân Nhi bắt lấy cánh tay của hắn, "Ngươi ngàn vạn lần đừng nghĩ như vậy. Dù các nàng rời đi thì ít nhất bên cạnh ngươi còn có ta, ta sẽ không đi. Chỉ cần ngươi nguyện ý, ta sẽ luôn ở bên cạnh ngươi."

Đường Vũ Lân lắc đầu, "Vân Nhi, ngươi là một cô nương tốt. Nhưng ngày đó ở đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân ta đã nói rất rõ, trong lòng ta không thể dung nhập người thứ hai, ít nhất hiện tại là không được. Nhưng ngươi yên tâm, ta sẽ không chìm đắm trong chuyện này. Ta có rất nhiều, rất nhiều chuyện muốn làm. Các nàng rời đi, ta sẽ tìm các nàng trở về. Hứa Mễ Nhi học tỷ nói đúng, các nàng đều có thực lực mạnh mẽ, bình thường bảo vệ bản thân không có vấn đề gì. Vấn đề là ở ta, ta quá nhỏ bé. Ta nhất định phải nhanh chóng tăng lên thực lực của mình mới được. Khi thực lực của ta đủ mạnh thì lúc đó, ta nhất định có thể tìm được các nàng."

Tính cách Đường Vũ Lân luôn cứng cỏi, nhất là khi đối mặt với khó khăn.

Lần này thực sự đả kích hắn quá lớn, vừa mới trở về, hai người quan trọng nhất đời hắn lại bỏ đi, nhưng lời của Hứa Mễ Nhi đã làm hắn tỉnh lại. Mặc dù lòng vẫn rất đau đớn, nhưng hắn đã xác định rõ ràng, dù thế nào quan trọng nhất là tăng lên thực lực.

Nghĩ tới đây, Đường Vũ Lân đứng dậy, "Vân Nhi, ta muốn về Nội Viện bên kia. Ta sẽ ổn thôi. Bất cứ lúc nào, ngươi cũng là bằng hữu của ta, thậm chí là muội muội. Nhưng chúng ta thật sự không thể là người yêu. Thật xin lỗi."

Nói xong câu đó, Đường Vũ Lân bước đi nhanh, đi thẳng tới Nội Viện. Hắn không muốn làm tổn thương một cô nương, nhưng nhất định phải nói rõ ràng, nếu không sẽ chỉ gây thêm hiểu lầm.

Đứng ở nơi đó, Đái Vân Nhi ngơ ngác nhìn hắn rời đi, trong lòng cảm xúc hỗn loạn.

Ký túc xá của Đường Vũ Lân đã phân phối, đương nhiên không thể ở trên Hải Thần Đảo. Na Nhi rời đi khiến Kình Thiên Đấu La Vân Minh tức giận. Tuy rằng cuối cùng không trừng phạt gì Đường Vũ Lân, nhưng tuyệt đối không cho hắn bất kỳ ưu đãi nào.

Lầu Dạy Học Chính ở Nội Viện phi thường lớn, khu ký túc xá phía sau còn lớn hơn. Đệ tử Nội Viện ít hơn nhiều Ngoại Viện, cho nên nơi này cũng không ở hết, mỗi người một phòng.

Đường Vũ Lân trở lại phòng của mình, cởϊ qυầи áo rồi trực tiếp đi vào phòng tắm.

Vài ngày không tắm rửa, hắn muốn tắm rửa sạch sẽ, nghỉ ngơi thật tốt rồi sau đó bắt đầu toàn lực tăng thực lực.

Nếu không tìm thấy các nàng, trước hết hãy nỗ lực tăng lên chính mình, làm cho mình càng trở nên cường đại hơn, đồng thời đợi các nàng trở về. Đường Vũ Lân tin tưởng, Na Nhi và Cổ Nguyệt nhất định sẽ trở lại, hoặc là sau khi hắn cường đại thì sẽ tìm các nàng.

Mù quáng tìm kiếm không có bất kỳ tác dụng gì, Hứa Mễ Nhi nói đúng, vì hắn không đủ mạnh nên mới có kết cục như vậy.

Trong lòng đã có mục tiêu, lực lượng một người quá nhỏ bé, hắn cần là lực lượng càng mạnh hơn.

Mở vòi nước trong phòng tắm, khi Đường Vũ Lân định tắm rửa thì kinh ngạc phát hiện, trên cổ mình, không biết từ lúc nào đã có một chiếc vòng cổ.

Vài ngày trước luôn khẩn trương, lo lắng, thống khổ và tự trách, hắn đúng là không phát hiện vật này trên người mình.

Vòng cổ được làm bằng bạc, trên đó treo một mặt dây chuyền hình bầu dục. Đó là một khối lân phiến lớn như quả trứng chim bồ câu, phía trên có nhiều lớp hoa văn tinh xảo. Đây rõ ràng là một khối lân phiến màu bạc, hơn nữa, với lý giải của Đường Vũ Lân về huyết mạch của bản thân và khí tức Long tộc trong Long cốc, đây rõ ràng là một khối Long lân, Long lân màu bạc.

Ngân Long lân phiến! Cái này là Cổ Nguyệt để lại cho mình?

Đường Vũ Lân cẩn thận tháo nó xuống, ánh mắt có chút đờ đẫn, không biết vì sao, khi chạm vào lân phiến này, hắn thậm chí có cảm giác Cổ Nguyệt đang đứng trước mặt mình.

Quan sát cẩn thận thì thấy lân phiến không có hình bầu dục thuần tuý, bên dưới là hình bầu dục, bên trên hơi nhô lên, nhìn giống một tấm thuẫn thu nhỏ. Phía trên có tổng cộng bốn tầng hoa văn, các lớp chồng lên nhau tràn đầy cảm giác lập thể. Phần đuôi hoa văn đều cong lên, khi ánh sáng chiếu vào lân phiến thì nó sẽ bắn ra hào quang ba chiều.

Đường Vũ Lân theo bản năng chuyển động lân phiến, để cho ánh sáng phản xạ rơi vào vách tường, rõ ràng tạo thành một hình rồng nho nhỏ, cực kỳ kỳ dị.

Cổ Nguyệt yêu mình, nàng rời đi là bất đắc dĩ.

Vẻ u buồn trong mắt Đường Vũ Lân dần rút đi, thay vào đó là kiên định.

Trong tình yêu, lo lắng nhất là đối phương cũng không thương mình. Lúc Đường Vũ Lân nhìn thấy khối lân phiến này thì hắn rút cuộc cũng kiên định và hiểu rõ.

dù chẳng qua là làm ra một cái phục khắc bản đến thành tựu sưu tầm, đoán chừng đều có vô số người chạy theo như vịt a. Ân Từ cũng không có chuẩn bị bảo trì tại bây giờ trạng thái cùng Đường Vũ Lân chiến đấu, tại phía sau hắn, màu trắng Cự
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.