Long Vương Truyền Thuyết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1363 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 726
Thiếu Một Người

❊ ❊ ❊

Đây là định mệnh sao? Vì sao mình không cách nào gϊếŧ hắn đi? Chẳng lẽ đây mới là đại nạn chính thức của Long Thần hay sao?

Vì cái gì? Vì sao lại như vậy?

Mình rõ ràng nên gϊếŧ hắn đi, gϊếŧ hắn đi thì không có bất kỳ lực lượng nào có thể ngăn cản mình. Gϊếŧ hắn đi là mình có thể ...

Thế nhưng là, mình làm không được, mình làm không được! Một chuyện đơn giản như vậy mình lại không làm được.

Long hồn Long Thần dần dần hư ảo, hai khối tinh thể hình thoi cũng xuất hiện ở vị trí hạch tâm của Long hồn Long Thần. Bọn chúng lơ lửng giữa không trung, một viên màu vàng kim, một viên màu bạc. Ở giữa và xung quanh bao trùm bởi quang mang bảy màu.

Trên bầu trời, nhiều đoá Long vân bay nhanh về hướng này, nguyên một đám Long hồn giống như thiêu thân lao đầu vào lửa mà nhảy xuống Long cốc.

Tất cả bọn chúng hoá thành một phần năng lượng bảy màu, rót vào thân hình màu bạc khổng lồ kia. Ngân Long cực lớn cao nghìn mét, lân phiến trên người đã có vô số vết rách, nhưng được vầng sáng bảy màu rót vào, vết rách dần khép lại, tầng men mà Đường Vũ Lân từng cảm nhận được cũng xuất hiện trên người nàng, nhưng nó không phải không màu, mà là bảy màu.

Rút cuộc, khi tia sáng bảy màu cuối cùng tràn vào trong cự long màu bạc, nàng ngửa mặt lên trời thét dài. Thanh âm Long ngâm cuồn cuộn làm thế giới kịch liệt run rẩy. Uy áp kinh khủng làm vách núi xung quanh Long cốc đều bị lệch.

Thân ảnh khổng lồ chậm rãi thu nhỏ lại, lần nữa hóa thành nữ tử tóc bạc. Thân hình loé lên, nàng đã đến trước hai khối tinh thể. Nàng nhấc tay, bắt lấy khối tinh thể màu bạc, dán ở trước ngực mình.

Nàng nhìn lại Đường Vũ Lân ở phía xa, thở sâu, vỗ mạnh một cái, miếng tinh thể màu vàng kia bay thẳng tới chỗ hắn.

"Chờ đến ngày ta có đủ dũng khí gϊếŧ ngươi thì ngày đó là ngày nhân loại bị huỷ diệt." Âm thanh lạnh như băng vang lên trong Long cốc, còn có nước mắt bị vẩy ra.

Tinh thể màu vàng rơi xuống ngực Đường Vũ Lân, loé lên rồi biến mất. Nữ tử tóc bạc trong hư không sải bước ra, dường như bước vào hư vô, biến mất không thấy gì nữa.

Trên bầu trời, khe hở cực lớn lắc lư kịch liệt.

"Sắp không chịu nổi nữa, pháp tắc nơi này quá mạnh mẽ. Làm sao bây giờ, lão Đại?" Nam tử hùng tráng đầu trọc hỏi nam tử tóc đen.

Nam tử tóc đen hừ lạnh một tiếng, "Dù phải trả giá bằng tính mạng của chúng ta, cũng phải chèo chống đến cùng. Chẳng lẽ các ngươi không cảm nhận được sao? Chủ Thượng đã tìm được chỗ kia rồi, không sai, đó là khí tức Long Thần, đây chính là chỗ chúng ta tìm. Lúc trước khi Long Thần vẫn lạc, một mảnh vỡ linh hồn mang theo tất cả thi thể Long tộc ngủ say. Mọi người giữ vững tinh thần, chịu đựng."

Đúng lúc này, ngân quang lóe lên, thân ảnh màu bạc đột nhiên hiện ra trên đỉnh đầu bọn họ.

Nàng ngẩng đầu, nhìn khe hở màu đen trên không trung, đột nhiên vung hai tay, long trảo bắn ra. Lập tức, bầu trời dường như bị xé vỡ thành hai mảnh vậy, một khe hở lớn gấp mấy chục lần lúc trước xuất hiện.

"Đi!" Nữ tử tóc bạc quát lạnh một tiếng, trong nháy mắt tiếp theo, nàng đã phóng lên trời, chui qua khe hở kia và biến mất.

Sáu người kia riêng mình phát ra một tiếng thét dài, bay lên trời, hóa thành từng đạo lưu quang chui qua khe hở kia, trong giây lát biến mất không thấy gì nữa.

Toàn bộ tiểu thế giới chấn động một thoáng, sau đó khe hở mới dần khép lại.

...

Đỉnh núi.

Hào quang lóe lên, Đái Vân Nhi xuất hiện ở đó.

Hắc Nhất nhanh nhẹn tiến lên một bước, kiểm tra tình huống của nàng, nhìn qua, hắn tựa hồ không hề kinh ngạc vì Đái Vân Nhi không mang mặt nạ, hiển nhiên là đã sớm biết thân phận của nàng.

Sau khi kiểm tra, Hắc Nhất nhẹ nhàng thở ra. Không có việc gì, chỉ là tinh thần suy kiệt mà thôi. Mà thoát khỏi Long cốc, không còn bị áp chế, hồn lực khôi phục thì rất nhanh sẽ tỉnh lại. May mắn, vị Công Chúa Điện Hạ này đã bình an trở về.

Hào quang lóe lên, lại có một thân ảnh xuất hiện, hắn lảo đảo vài bước mới đứng vững thân hình.

"Hắc Nhất." Hắn cung kính hành lễ với Hắc Nhất.

"Bạch Thập Tam. Ngươi cũng đi ra sao?" Hắc Nhất nhíu mày. Trong quá trình tuyển chọn, thực lực của vị Bạch Thập Tam này tuyệt đối nằm trong ba thứ hạng đầu, hiện tại còn chưa tới ba tháng, không nghĩ tới hắn nhanh như vậy đã đi ra.

Bạch Thập Tam lại nói: "Hắc Nhất, trong Long cốc dường như xuất hiện biến cố. Long vân trên bầu trời đột nhiên di chuyển về một hướng rồi bị hấp thu và biến mất. Khi ta đang định đi tìm kiếm thì lại phát hiện Long cốc bị vặn vẹo, dường như đã bị lệch. Hơn nữa, năng lượng trong Long cốc chấn động vô cùng cổ quái, ta mơ hồ chứng kiến phía xa có một vết rách to lớn, sau đó ta lập tức dẫn động Long châu đi ra."

"Vết rách?" Hắc Nhất hoảng sợ biến sắc. Khi một tiểu thế giới xuất hiện không gian biến hoá thì rất có thể nó sắp tan vỡ.

Đối với Đường Môn, Long cốc là một tiểu thế giới phi thường trọng yếu mà Đường Môn khống chế, chỉ có người nổi bật trong đám Bạch cấp Đấu Giả mới có thể rèn luyện ở chỗ này, là nơi Đường Môn bồi dưỡng ra nhiều nhân tài ưu tú. Nếu tiểu thế giới tan vỡ thì tuyệt đối là tổn thất nghiêm trọng với Đường Môn.

Đúng lúc này, từng thân ảnh lần lượt xuất hiện, đều là đám Bạch cấp Đấu Giả thoát ly khỏi Long cốc. Mọi người cơ bản đều miêu tả giống nhau, còn có người nói, khi đang chiến đấu với Long hồn thì nó lại rời đi, sau đó toàn bộ tiểu thế giới chấn động, dường như muốn lệch, vì không muốn bị ảnh hưởng nên bọn họ đều đi ra.

Hắc Nhất bắt lấy mấy người, trừ có mấy người đi ra trước đó thì đa số mọi người đều tự truyền tống ra ngoài.

Đám Đấu Giả đã được học tri thức liên quan đến tiểu thế giới, một khi nó xuất hiện biến hoá thì có khả năng sẽ tan vỡ. Mà khi tiểu thế giới tan vỡ thì tất cả bên trong đều tan thành mây khói. Bọn họ đương nhiên không dám mạo hiểm, tất cả đều chạy ra ngoài.

"Hai mươi tám, hai mươi chín. Ồ, thiếu một người?" Hắc Nhất trầm giọng nói: "Điểm số, bắt đầu từ Bạch Nhất."

Không cần nhiều, chỉ qua vài lần báo, sắc mặt Hắc Nhất biến đổi, thiếu mất Bạch Tam.

Bạch Tam không có ở đây.

"Mất đi liên hệ với Long cốc rồi." Lão giả lưng còng đột nhiên kinh hô, đồng thời ngã xuống vài bước, quang văn trên đỉnh núi bắt đầu ảm đạm xuống, đã mất đi vẻ sáng bóng.

Ánh mắt Hắc Nhất biến đổi. Quả nhiên là tiểu thế giới đã hỏng. Nhưng mà, Bạch Tam còn chưa đi ra. Giống như hắn biết rõ Bạch Thất là ai, hắn cũng biết rõ Bạch Tam là ai. Là người nổi bật đại biểu cho học viện Sử Lai Khắc, hơn nữa còn từng lập được công lao hiển hách.

Đường Môn cùng Tinh La Đế Quốc không giống nhau. Một người có thể dẫn đầu đoàn đội đánh bại những nhân tài của học viện quái vật, nếu thuận lợi phát triển, tương lai nhất định có thể trở thành cao tầng trong Đường Môn. Nếu cứ như vậy vẫn lạc thì đối với Đường Môn là một tổn thất cực lớn.

Chỉ là không biết bọn họ xảy ra chuyện gì, phải đợi Bạch Thất tỉnh lại mới biết được.

Đúng lúc này, Đái Vân Nhi "Ưm" một tiếng, từ trong hôn mê chậm rãi tỉnh lại.

Khi nàng chứng kiến xung quanh đều là Đấu Giả thì mở lớn hai mắt, trở mình ngồi dậy. Vì yểm hộ thân phận của nàng, Hắc Nhất đã sớm mang cho nàng một mặt nạ mới.

"Tam ca, Tam ca ngươi ở đâu?" Nàng mở miệng kêu lên, sau đó nhanh chóng dựng người lên.

Phần đông Đấu Giả đều im lặng.

Khi bọn họ nghe được mất đi liên hệ với Long cốc thì liền biết người kia rất có thể sẽ vĩnh viễn không trở về được. Đây là tình huống tất nhiên. Tiểu thế giới tan vỡ, mọi thứ bên trong đều tan biến.

Bạch Thất bay nhanh đứng người lên, Hắc Nhất đã đi tới trước mặt nàng.

"Bạch Thất, xảy ra chuyện gì? Ngươi sao lại cùng Bạch Tam tách ra? Hắn đang làm gì?" Hắc Nhất trầm giọng hỏi.

♣ ♣ ♣

dù chẳng qua là làm ra một cái phục khắc bản đến thành tựu sưu tầm, đoán chừng đều có vô số người chạy theo như vịt a. Ân Từ cũng không có chuẩn bị bảo trì tại bây giờ trạng thái cùng Đường Vũ Lân chiến đấu, tại phía sau hắn, màu trắng Cự
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.