"Bắt tay!" Thân hình Hắc Nhất lại lóe lên, lần thứ hai liền đi tới bên cạnh Đường Vũ Lân và Bạch Thất.
Đường Vũ Lân quay đầu nhìn Bạch Thất, vươn tay phải của mình ra. Bạch Thất tựa hồ có chút không tình nguyện, nhưng cuối cùng vẫn nắm lấy tay hắn. Trong nháy mắt tiếp theo, hai người như thiểm điện bay lên, hướng thẳng vào lỗ hổng kia.
Trong khoảnh khắc bay lên, Đường Vũ Lân rõ ràng cảm giác được Bạch Thất vốn miễn cưỡng nắm tay mình bỗng siết chặt, chứng tỏ trạng thái của nàng có chút không ổn định.
Nàng đang sợ sao? Có thể trở thành Đấu Giả, vậy mà lá gan lại nhỏ như thế.
Trong lòng vừa xuất hiện ý nghĩ này thì Đường Vũ Lân cảm giác được trước mắt tối đen, sau đó chính là trời đất quay cuồng. Tất cả xung quanh đều trở nên mơ hồ, có cảm giác như không gian đang vặn vẹo.
Hắn cũng nắm chặt tay Bạch Thất, ổn định mà hữu lực.
Giằng co trong thời gian không dài, đột nhiên hắc ám biến mất, ánh sáng một lần nữa xuất hiện. Sau đó không còn cảm giác vặn vẹo nữa mà là mất trọng lượng.
Đường Vũ Lân theo bản năng nhìn xuống, chỉ thấy mình và Bạch Thất như vật rơi tự do mà hướng xuống mặt đất. Hắn vội vàng thở sâu, liền nhớ tới hồn lực trong cơ thể. Nhưng hắn lại giật mình phát hiện, trong vô hình có một loại năng lực đặc thù chui vào trong cơ thể mình, hồn lực trong cơ thể vậy mà yên lặng, bị áp chế không thể phát huy ra. Hắn căn bản không điều động được.
Hắc Nhất từng nói, trong Long cốc không vận dụng được võ hồn, chính là chuyện này sao?
Đường Vũ Lân quả nhiên không cách nào dẫn động Lam Ngân Hoàng, nhưng lúc này hắn vẫn đang cùng Bạch Thất rơi xuống.
"A! Võ hồn của ta!" Bạch Thất hét lên một tiếng, rõ ràng có chút kinh hoảng. Nàng ra sức giãy giụa.
Đường Vũ Lân nhìn xuống phía dưới, mặt đất đã càng gần rồi. Hắn luôn là người quyết đoán, quyết định thật nhanh, kéo Bạch Thất vào trong ngực mình, ôm nàng rơi xuống. Trong nháy mắt khi hai chân chạm đất, hắn liền ôm Bạch Thất lăn vài vòng.
Hắn có được huyết mạch Kim Long Vương, lực lượng vô cùng cường hãn, khi rơi xuống thì chỉ cần dựa vào cơ chân hữu lực mà giảm bớt được phần lớn phản lực, hơn nữa lăn liên tiếp vài vòng thì đã hoá giải gần hết xung lượng.
Bạch Thất hai tay gắt gao ôm Đường Vũ Lân, thân thể lạnh run, hiển nhiên là vì sợ hãi.
Hai tay Đường Vũ Lân ôm eo và lưng nàng, lúc lăn dưới đất do hắn làm chủ, cũng không để nàng bị đè ép gì.
Lúc hai người ngừng lại, Bạch Thất nằm sấp trước ngực Đường Vũ Lân, thân thể mềm mại vẫn còn run rẩy. Thân thể nàng rất mềm mại, còn mang theo mùi thơm ngát, nhất là bộ phận đặc thù của nữ nhân còn áp trước ngực Đường Vũ Lân, làm hắn dưới mặt nạ không khỏi lúng túng.
"A!" Bạch Thất lúc này cũng phát hiện không ổn, vội vàng chống hai tay trên ngực hắn, để thân thể mình tách khỏi người hắn.
Đường Vũ Lân nhẹ nhàng đẩy bờ vai nàng, ngồi dậy.
Bạch Thất hô hấp có chút dồn dập. Hai người đồng thời ngẩng đầu nhìn lên bầu trời trong xanh, lại không có nửa điểm dấu vết gì.
"Hình như là bị truyền tống đến một không gian khác?" Đường Vũ Lân kinh ngạc nói.
Tâm tình Bạch Thất đã ổn định lại, nàng nhanh nhẹn đứng lên, đứng ở chỗ này nhẹ nhàng nhảy lên vài cái.
"Cái gì mà không gian khác, đây chỉ là một tiểu thế giới bên trong vết nứt không gian thôi."
"Tiểu thế giới?" Đường Vũ Lân kinh ngạc nhìn nàng.
Bạch Thất nói: "Chẳng lẽ ngươi không biết, ở trên Tinh La Đại Lục chúng ta có không ít vết nứt không gian, chỉ là chúng đều không ổn định, tuỳ thời đều có thể phá diệt. Nhưng có một ít vết nứt không gian đặc biệt ổn định, trong đó cũng có một ít đặc thù. Địa phương này giống một phiến đại lục ở trong vết nứt không gian, hình thành một loại cân bằng cùng ổn định. Nó có hệ thống sinh thái của riêng mình nhưng không phải là tinh cầu. Chỉ là nơi này sẽ bị phá toái nếu vết nứt không gian không ổn định. Hơn nữa tất cả tiểu thế giới đều phụ thuộc vào đại thế giới, tựa như Đấu La tinh chính là một đại thế giới. Khi tiểu thế giới hình thành thì nó chính là một hình chiếu của một phần trong đại thế giới. Ngươi có thể trở thành Bạch cấp Đấu giả, chẳng lẽ không học qua lớp lý thuyết không gian tiểu thế giới sao?"
Đường Vũ Lân đương nhiên không học qua, đây hiển nhiên là tri thức chuyên thuộc về Tinh La Đại Lục. Nghe Bạch Thất nói, hắn mặc dù không hiểu hết toàn bộ, nhưng cũng có chút rõ ràng. Tinh La Đại Lục quả nhiên có chỗ đặc thù riêng a!
"Hồn lực của ta không thể điều động. Võ hồn cũng không thể phóng thích." Đường Vũ Lân nói với Bạch Thất.
"Ta cũng không được. Nhưng tố chất thân thể vẫn còn." Bạch Thất trầm giọng nói.
Đường Vũ Lân nhẹ gật đầu, hắn sở dĩ không kinh hoảng là bởi vì hắn không quá giống phần lớn các hồn sư khác. Dù không có hồn lực, hắn còn có huyết mạch chi lực, còn có thần lực trời sinh. Hồn hoàn huyết mạch không bị hồn lực ảnh hưởng, thực lực không suy yếu nhiều như các hồn sư bình thường.
Nhưng Đường Vũ Lân cũng không muốn vận dụng hồn hoàn huyết mạch của mình, vì hồn hoàn vàng kim thật sự quá dễ làm người khác chú ý. Học viện Sử Lai Khắc chiến thắng học viện quái vật sớm đã lan truyền khắp Tinh La Đại Lục, hắn cũng không muốn thân phận của mình bại lộ. Không cần nói cũng biết, hiện tại trong giới hồn sư Tinh La Đại Lục, hắn giống như chuột chạy qua đường, tuyệt đối sẽ bị bài xích.
Nếu để Bạch Thất biết thân phận của mình thì chỉ sợ sẽ không thể hợp tác, dù sao trong mắt bọn họ, hắn cũng là ngoại nhân.
Nếu các hồn sư khác có thể hoàn thành nhiệm vụ trong Long cốc thì hắn cũng có thể, không phải vạn bất đắc dĩ thì tuyệt đối không để lộ hồn hoàn huyết mạch của mình.
Hiểu rõ điều đó, Đường Vũ Lân trở mình đứng lên, Tinh Thần Lực khẽ động, theo bản năng liên hệ với không gian trữ vật của mình. Khá tốt, tuy rằng hồn lực bị áp chế đến võ hồn cũng không dẫn động được, nhưng hồn đạo khí trữ vật vẫn có thể miễn cưỡng sử dụng, chỉ là khi sử dụng thì tiêu hao nhiều hơn so với bình thường.
Quang ảnh loé lên, hai thanh tiểu chuỳ xuất hiện trong tay Đường Vũ Lân.
Bên kia, trong tay Bạch Thất cũng có hai thanh chuỷ thủ, hiển nhiên là cũng đã sớm có chuẩn bị.
Nhìn thoáng qua Đường Vũ Lân xuất ra hai thanh Linh Rèn Trầm Ngân Chùy, Bạch Thất kinh ngạc nói: "Ngươi còn là một Đoán Tạo Sư?"
Đường Vũ Lân nhẹ gật đầu, "Đúng vậy! Trong Long cốc này nếu có Cơ Giáp thì tốt hơn. Đáng tiếc!"
Bạch Thất hừ lạnh một tiếng, "Nghĩ khá lắm. Bên trong tiểu thế giới, Cơ Giáp cũng không sử dụng được. Hạch tâm Cơ Giáp vận dụng hồn lực, dù Hồn Đạo dự trữ cũng chứa hồn lực, nhưng ở chỗ này sẽ bị áp chế. Tiểu thế giới này giống như trời sinh có pháp tắc áp chế hồn lực. Ta từng nghe nói, nếu có người đủ khả năng nghiên cứu cẩn thận pháp tắc của tiểu thế giới này thì rất có thể sẽ làm thay đổi bố cục của giới hồn sư."
"A?" Đường Vũ Lân hỏi: "Vậy đã có người nghiên cứu rõ ràng rồi sao?"
Bạch Thất lắc đầu, "Không có. Hồn sư Ngũ Hoàn trở lên không vào được nơi này, có lẽ hồn sư Ngũ Hoàn trở lên có thể không bị nơi này áp chế, nhưng sẽ bị không gian bài xích, không cách nào tiến vào tiểu thế giới. Muốn nghiên cứu rõ ràng một tiểu thế giới dễ dàng vậy sao? Đừng nghĩ nhiều như vậy, đi thôi, chúng ta đi quanh một vòng, tuy rằng ta không biết trong Long cốc rốt cuộc có cái gì, nhưng nghe nói, mỗi Đấu Giả chỉ cần kiên trì đủ lâu thì ra ngoài sẽ có cảm giác thoát thai hoán cốt."
Đường Vũ Lân gật đầu, hai tay nắm Linh Rèn Trầm Ngân Chùy, chủ động đi phía trước.
Lúc này hắn mới cẩn thận quan sát bốn phía. Chỗ bọn họ ở tựa hồ là một khu vực đồi núi, xung quanh có thực vật nhưng không tươi tốt. Đứng ở sườn núi nhỏ nhìn ra xa chỉ thấy một mảng sương mù, cho nên cũng không nhìn được xa.
Trong cõi tối tăm, Đường Vũ Lân cảm giác được trong lòng mình có bi ý, hắn cũng không biết vì sao lại xuất hiện tình huống như vậy, nhưng tâm tình này thực sự tồn tại.
Xung quanh tựa hồ không có dấu vết của động vật, toàn bộ tiểu thế giới đều rất yên tĩnh. Đường Vũ Lân trước quan sát bốn phía, sau đó mới tiếp tục đi.
Hai tay Bạch Thất cầm ngược chủy thủ, đi theo phía sau hắn. Hai người một trước một sau, băng qua một sườn núi nhỏ, hướng tới gò đất phía xa.
Sau khi tiến lên, Đường Vũ Lân dần phát hiện ra một ít điều khác biệt ở thế giới này.
Trọng lực ở nơi này hẳn là lớn hơn Tinh La Đại Lục, cũng không hơn nhiều, ước chừng gấp rưỡi. Cho nên lúc vừa mới bắt đầu, bọn họ không có nhiều cảm thụ, nhưng khi đi nhiều thì cảm giác này càng rõ ràng.
Đi khoảng chừng hai giờ, hô hấp của Bạch Thất đã không đều, với thể chất của hồn sư Tứ Hoàn, ở tình huống bình thường nàng sẽ không như vậy. Đương nhiên, Đường Vũ Lân bằng vào thể chất cường hãn nên không bị ảnh hưởng quá lớn.
"Nghỉ ngơi một chút vậy?" Đường Vũ Lân quay đầu nói với Bạch Thất.
Bạch Thất khẽ gật đầu.
♣ ♣ ♣