Long Vương Truyền Thuyết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1382 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 783
Trừng Phạt?

❊ ❊ ❊

"Định vị? Khống chế thực vật. Rất tốt, lại thêm hai phương diện." Vân Minh như có điều suy nghĩ mà nói: "Nói cách khác, nếu như ngươi có thể khống chế hồn kỹ này thì ngươi có thể tùy thời truyền tống đến bất luận chỗ nào trong phạm vi hồn kỹ, hơn nữa phát ra công kích khi hồn lực bạo tăng, đúng không?"

Đường Vũ Lân nói: "Hình như là vậy, nhưng ta có chút không khống chế được. Ngay khi cảm nhận được những thứ này, sau đó cái gì ta cũng không biết rồi."

Vân Minh nhẹ gật đầu, "Có thể cảm nhận được những thứ này đã rất không dễ dàng. Ân, từ giờ trở đi, trước khi ngươi có tu vi Bát Hoàn, Tinh Thần Lực chưa đột phá đến Linh Vực Cảnh thì không được sử dụng hồn kỹ này."

Đường Vũ Lân ngẩn ngơ, "Ngài nói là, không có hồn lực tu vi Bát Hoàn thì không cách nào dẫn động hồn kỹ này sao?"

Vân Minh nói: "Đúng vậy. Dựa theo tổng sản lượng hồn lực ta rót vào trong cơ thể ngươi lúc ấy thì hẳn là như vậy. May mắn ngươi có tu luyện Huyền Thiên Công. Nếu muốn cưỡng ép sử dụng hồn kỹ này thì cần người tu luyện Huyền Thiên Công đủ nhiều để rót vào trong hồn lực của ngươi mới có thể. Nhưng tuyệt đại đa số người không thể khống chế hồn lực của mình khi phát ra là thuần tuý mà không trộn lẫn đặc tính võ hồn của mình, cho nên ngươi không được thử nghiệm, bởi vì đặc tính võ hồn sẽ ảnh hưởng đến ngươi, thậm chí sẽ làm ngươi tẩu hỏa nhập ma."

Vân Minh đương nhiên không nằm trong những người này, với tu vi của hắn, muốn tách hồn lực của mình ra tất nhiên không có vấn đề gì, nhưng đổi lại người khác thì không được.

Đường Vũ Lân nuốt xuống một hớp nước miếng, Tinh Thần Lực Linh Vực Cảnh sao? Khoảng cách kia rất xa xôi a! Bát Hoàn càng không cần phải nói. Còn không biết phải mất bao lâu nữa mới có thể đạt đến Bát Hoàn. Mà hồn kỹ này tất nhiên không thể dùng huyết mạch chi lực dẫn động.

Hắn không vì mình có được một hồn kỹ cường đại mà cảm thấy hưng phấn, ngược lại Đường Vũ Lân còn có chút buồn bực.

Hồn kỹ thứ năm, đây mới chỉ là hồn kỹ thứ năm thôi a!

Hồn kỹ dù tốt nhưng không dùng được thì có ý nghĩa gì? Phải chờ đến Bát Hoàn mới có thể dùng hồn kỹ thứ năm, có nghĩa là hiện tại cũng không gia tăng bao nhiêu thực lực cho hắn, đơn giản chính là gân gà.

Hơn nữa, dù tương lai có thể sử dụng cũng phải chờ đến khi mình có được Tinh Thần Lực tu vi Linh Vực Cảnh. Linh Vực Cảnh có thể đạt được dễ dàng sao?

Linh Uyên Cảnh đã là cực hạn của tuyệt đại đa số hồn sư, mà Linh Vực Cảnh và Linh Uyên Cảnh dù chỉ hơn kém một cấp độ nhưng hiệu quả lại cách nhau một trời một vực.

Tinh Thần Lực của Đường Vũ Lân có thể tăng lên Linh Uyên Cảnh là vì hắn chôn xương ở trong Long cốc, được phần lớn Long tộc che chở, nên mới bất tri bất giác tăng lên. Nhưng cơ duyên như vậy hiển nhiên không thể đơn giản là có được.

Nói cách khác, nếu như Tinh Thần Lực của hắn không đạt tới Linh Vực Cảnh thì hồn kỹ này không thể nào sử dụng.

Một cái gân gà như vậy, đơn giản chính là ăn vào thì vô vị mà bỏ thì lại tiếc, Đường Vũ Lân sao có thể không phiền muộn đây?

Bất quá, Vân Minh hiển nhiên không nghĩ như vậy, trong thời gian Đường Vũ Lân hôn mê hắn đã nghĩ rất nhiều. Ánh mắt lập loè, hắn nhìn Đường Vũ Lân nói: "Nếu muốn triển khai hồn kỹ này, hồn lực có thể từng bước tăng lên, nhưng ta cho rằng ngươi nên chú trọng tu luyện Tinh Thần Lực. Phương pháp tu luyện Tinh Thần Lực có hạn, trước mắt ngươi có thể tập trung tu luyện Tử Cực Ma Đồng, nhưng Tử Cực Ma Đồng lại không thể nóng vội. Ta sẽ tận lực tìm giúp ngươi phương pháp tu luyện Tinh Thần Lực."

"Vâng, cảm ơn ngài."

Sắc mặt Vân Minh đột nhiên trầm xuống, "Nhưng vì ngươi dẫn đến năng lượng Hoàng Kim Cổ Thụ suy yếu 30%, cho nên nhất định phải cho học viện một công đạo. Qua hội nghị Hải Thần Các thảo luận đã quyết định trừng phạt ngươi."

Trừng phạt? Đường Vũ Lân trong lòng xiết chặt.

Sẽ là cái gì? Nhưng dù là cái gì, chỉ cần không ảnh hưởng đến tu luyện của mình là được.

Vân Minh trầm giọng nói: "Về sau ngươi sẽ rời khỏi học viện một thời gian, ra ngoài rèn luyện, không chỉ là ngươi, tiểu đội Sử Lai Khắc cũng phải đi rèn luyện. Các ngươi còn trẻ, tu vi cũng có chút thành tựu, hiện tại cần nhất chính là tôi luyện. Các ngươi sẽ được đưa đến bên trong quân đội liên bang. Ở đó các ngươi sẽ được huấn luyện rất nghiêm khắc. Lúc nào được chỗ đó nhận thức thì mới có thể quay về."

Huấn luyện quân sự là hình phạt? Ánh mắt Đường Vũ Lân có chút kỳ quái. Trong quân đội, cho dù là binh sĩ Cơ Giáp cũng được coi là gì?

Bọn họ đều là nhân tài ở học viện Sử Lai Khắc, với thực lực Nhất tự Đấu Khải, nếu ở bên ngoài đều có thể một mình đảm đương một phía rồi? Quân đội còn có gì huấn luyện bọn họ sao?

Đường Vũ Lân khó hiểu trong lòng.

Nhưng rất nhanh hắn đã thấy được nụ cười trên mặt Vân Minh. Nụ cười đó có chút kỳ quái, nhưng không biết vì sao, Đường Vũ Lân lại cảm thấy trong nụ cười này có hương vị tàn nhẫn, hoặc là nói có chút hả hê.

"Chi quân đội này là dưới cờ liên bang, nhưng thực tế nó không hoàn toàn trực thuộc Liên bang. Hay nói chính xác là Chính Phủ liên bang cũng không biết một đội quân như vậy có bao nhiêu thực lực. Chờ sau khi trở về các ngươi sẽ rõ. Mà muốn đi vào chỗ này cũng không hề dễ dàng. Ngươi ở nơi này nghỉ ngơi đi, ngày mai tinh thần khôi phục thì trở về. Cho các ngươi vài ngày chuẩn bị, chờ ngươi hoàn toàn khôi phục thì lập tức xuất phát."

Kình Thiên Đấu La cũng không nói rõ, Đường Vũ Lân tự nhiên cũng không thể hỏi nhiều. Một chi quân đội lại khiến Hải Thần Các Các Chủ coi trọng như vậy, này quả không đơn giản a! Khẳng định không phải quân đội bình thường. Đến tột cùng là cái gì đây?

Hắn không hiểu rõ quân đội, nên dù thế nào cũng không có được đáp án. Đường Vũ Lân dứt khoát liền không suy nghĩ. Binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn, bọn hắn cùng nhau trải qua còn ít sao? Không phải chỉ là huấn luyện quân sự sao, không có gì là không thể vượt qua.

Hải Thần Đảo cùng thành Sử Lai Khắc xuất hiện thực vật biến thành kim sắc rất nhanh đã lắng xuống, theo đa số mọi người, đây là các trưởng lão học viện Sử Lai Khắc đang tu luyện năng lực cường đại. Đương nhiên, điều này cũng làm cho học viện Sử Lai Khắc càng thêm thần bí.

Năm ngày sau, Đường Vũ Lân cùng đồng bạn bị triệu tập đến quảng trường Nội Viện.

Bên phía Hải Thần Các, người đến là Thái lão.

Nhìn thấy Thái lão, dự cảm trong lòng Đường Vũ Lân càng không tốt, mỗi lần Thái lão an bài cho bọn họ đều không dễ dàng hoàn thành.

"Huấn luyện quân sự? Ít nhất một năm huấn luyện quân sự?" Những người khác đều nhận được tin tức, nhưng cũng giống Đường Vũ Lân, bọn họ cũng không biết huấn luyện quân sự có ý nghĩa gì.

Đường Vũ Lân nhìn các đồng bạn, mọi người cũng đang nhìn hắn. Vài ngày trước Đường Vũ Lân luôn ở trên Hải Thần Đảo, hơn nữa vẫn không xuất hiện. Nói chính xác thì, trong nửa năm gần đây, trừ việc cung cấp kim loại hiếm ra, Đường Vũ Lân không có xuất hiện qua.

Vốn Đường Vũ Lân muốn đến tìm sư bá Thần Tượng của mình nhưng lại không có thời gian, chỉ có thể đợi sau khi chấm dứt huấn luyện quân sự rồi nói. Phong Vô Vũ đã đem kỹ xảo Hồn Rèn cùng phương pháp tu luyện truyền thụ cho hắn, nhưng vẫn cần hắn tự mình tìm tòi.

"Đội trưởng, tình huống như thế nào?" Nhạc Chính Vũ thấp giọng hỏi Đường Vũ Lân. Hắn đứng ở bên cạnh Đường Vũ Lân, mà Hứa Tiểu Ngôn thì đứng ở đầu kia, từ điểm này có thể nhìn ra, quan hệ giữa hai người chưa khôi phục, chỉ là biểu hiện nhìn qua không có gì bất hoà mà thôi.

Đường Vũ Lân lắc đầu, nói: "Ta cũng không biết huấn luyện quân sự là gì, nhưng ta có thể nói cho các ngươi biết, đây là trừng phạt chính miệng Vân lão nói với ta."

Lời vừa nói ra, Nhạc Chính Vũ lập tức há to miệng.

Vân Minh là người nào? Nói là đệ nhất nhân trên Đấu La Đại Lục cũng không quá, vị này tự mình nói với Đường Vũ Lân đây là trừng phạt, vậy nó mà là huấn luyện quân sự đơn giản mới là lạ ấy.

Lúc này, Thái lão đã đi tới trước bọn họ, nhìn bảy người Đường Vũ Lân, Thái lão ho khan một tiếng.

"Các ngươi đã trưởng thành, đều có chức trách phục vụ nghĩa vụ quân sự với tư cách là công dân liên bang. Cho nên, đã đến lúc các ngươi phải thực hiện rồi. Lần huấn luyện quân sự này cũng tương đương với nghĩa vụ quân sự của các ngươi. Thời gian không xác định, dài nhất là hai năm. Hy vọng các ngươi có thể hoàn thành nghĩa vụ quân sự và trở lại sau hai năm."

Hy vọng có thể hoàn thành? Lời này nghe sao thật sợ hãi a!

Tạ Giải nhịn không được hỏi: "Thái lão, nghĩa vụ quân sự đến tột cùng là gì? Ngài có thể nói qua cho chúng ta được hay không?"

Thái lão liếc mắt nhìn hắn, "Cơ mật quân sự có thể tùy tiện nói sao? Ta có thể nói cho ngươi là, trước mắt trong học viện, người tham gia loại nghĩa vụ quân sự này không đến ba mươi người, trong đó, có thể hoàn thành toàn bộ hai năm nghĩa vụ quân sự chỉ có bốn người. Trong bốn người này không có ta."

Đường Vũ Lân giật mình mà nói: "Trong 30 người mà ngài nói có các vị túc lão Hải Thần Các sao?"

Thái lão nhẹ gật đầu, "Đương nhiên, nhưng không phải toàn bộ. Cũng không phải tất cả các túc lão đều tham gia loại nghĩa vụ quân sự này. Được rồi, bây giờ nghĩ nhiều cũng vô ích, thay vì nghĩ lung tung thì chẳng bằng chuẩn bị nhiều một chút. Hy vọng các ngươi có thể có thu hoạch trong lần nghĩa vụ quân sự này. Hiện tại ta nói để các ngươi chú ý công việc."

♣ ♣ ♣

dù chẳng qua là làm ra một cái phục khắc bản đến thành tựu sưu tầm, đoán chừng đều có vô số người chạy theo như vịt a. Ân Từ cũng không có chuẩn bị bảo trì tại bây giờ trạng thái cùng Đường Vũ Lân chiến đấu, tại phía sau hắn, màu trắng Cự
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.