Từng đợt nhiệt độ cao kéo tới sau lưng, y phục của Đường Vũ Lân đã có hương vị bị nướng cháy, nhưng vì có Long lân hộ thể, hắn tạm thời không bị thương tổn quá lớn.
"Vân Nhi, Vân Nhi!" Đường Vũ Lân thấp giọng gọi.
"A?" Đái Vân Nhi trong ngực hắn sợ hãi ngẩng đầu.
Đường Vũ Lân nói: "Như vậy không được, chúng ta trốn không thoát. Lát nữa ta sẽ ném ngươi bay ra ngoài, chính ngươi cẩn thận một chút, ta ở lại đối phó với nó."
"A? Ngươi có được hay không? Hoả Long rất cường đại." Đái Vân Nhi có chút bận tâm nói.
Đường Vũ Lân trầm mặc một chút, nói: "Vân Nhi, nếu ngươi phát hiện, ta kỳ thật không hề tốt như ngươi nghĩ, hơn nữa còn có thể là địch nhân của ngươi, ngươi sẽ làm gì?"
Đái Vân Nhi sửng sốt, "Có ý gì?"
Nóng bỏng truyền đến sau lưng, Đường Vũ Lân mãnh liệt nhảy lên phía trước, trong lòng thầm than một tiếng, tình thế này, hắn thật sự không nỡ rời khỏi Long cốc như vậy.
Được rồi!
Đường Vũ Lân một tay quăng Đái Vân Nhi ra ngoài, hướng về một mảnh đất trống phía xa. Còn hắn khi hai chân chạm đất thì đột nhiên quay người, đứng người lên.
Hắn ngẩng đầu, nhìn Long hồn Sí Hỏa Long nanh ác trên không trung, chợt quát một tiếng, "Cho ngươi mặt mũi rồi đúng không?"
Vừa nói, ba vòng hồn hoàn vàng kim trong chớp mắt từ dưới chân bay lên, ngay sau đó, hồn hoàn thứ ba sáng óng ánh, khí huyết đậm đặc chấn động bộc phát.
Vầng sáng vàng kim cường thịnh trong chớp mắt nở rộ, một đầu Kim Long ngưng thực cực lớn hiện ra, ngửa mặt lên trời gào thét.
So với lần đầu xuất hiện ở Giải thi đấu cao cấp Hồn Sư thanh niên tinh anh toàn đại lục, đầu Kim Long này còn ngưng thực hơn vài phần, bản thân càng mang theo vầng sáng sáng bóng.
Gầm lên giận dữ, âm thanh chấn khắp nơi, Long ngâm cuồn cuộn.
Thân hình Sí Hỏa Long đang chuẩn bị tiếp tục phun hoả cầu thì đột nhiên trì trệ, sau đó hai cánh run lên, lăng không rơi xuống.
Hoàng Kim Long Hống chi uy!
Nếu như đối mặt là hồn thú khác thì có lẽ Hoàng Kim Long Hống không có hiệu quả khủng bố như vậy. Nhưng nơi này là Long cốc, càng là Chân Long có huyết mạch thuần khiết thì càng cảm nhận được khí tức khủng bố của Kim Long Vương, đó chính là thuần tuý huyết mạch áp chế.
Sí Hỏa Long từ trên trời giáng xuống, Đường Vũ Lân đạp chân phải lên một cành cây đại thụ, người như đạn pháo bay tới chỗ Sí Hỏa Long. Tay phải đảo qua mi tâm, một đạo kim quang chớp mắt phóng đại, chính là Hoàng Kim Long Thương.
Đái Vân Nhi rơi xuống phía xa, một tiếng rống to làm nàng chấn động. Đã hấp thu nhiều Long hồn như vậy khiến huyết mạch của nàng cũng có một ít khí tức Long tộc, do đó, nàng cũng bị huyết mạch Kim Long Vương ảnh hưởng.
Sau khi nàng ổn định lại thân thể thì thấy trên người Đường Vũ Lân xuất hiện một đầu Kim Long ngửa mặt lên trời gào thét.
Kim Long, ba hồn hoàn vàng kim?
Lần đầu nhìn, nàng chỉ cảm thấy quen mắt, cũng cảm thấy chấn động. Nhưng trong nháy mắt tiếp theo, nàng đột nhiên ý thức được điều gì đó.
...
"Vân Nhi, nếu ngươi phát hiện, ta kỳ thật không hề tốt như ngươi nghĩ, hơn nữa còn có thể là địch nhân của ngươi, ngươi sẽ làm gì?"
...
Nàng hiểu rồi, nàng rốt cuộc đã hiểu vừa rồi hắn nói câu kia có ý gì. Hắn, sao lại là hắn?
Làm sao có thể, sao có thể ở cùng mình một chỗ từ trước đến này lại là hắn. Vì sao hắn lại tham gia hành động ở phân bộ Đường Môn thành Tinh La?
Vì sao lại là hắn?
Đái Vân Nhi toàn thân đều bối rối, nhìn Đường Vũ Lân bay vụt tới Sí Hỏa Long, trong lòng không khỏi cảm thấy ngũ vị tạp trần (ngọt chua cay đắng mặn), trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Cách đây chưa lâu, gia hoả suýt bị Long Dược một cước giẫm chết kia đã đả động đến lòng nàng.
Cách đây chưa lâu, nàng tận mắt nhìn thấy, hắn mang theo đồng đội chiến thắng Long đại ca Long tên điên, còn có chiến thắng đồng đội của nàng.
Hắn quật cường mà cường đại, cứng cỏi bất khuất, đã để lại trong lòng nàng ấn tượng không thể xoá mờ.
Tuy rằng nàng không muốn thừa nhận, nhưng sâu trong lòng cũng biết, nếu lúc trước hắn không xuất hiện thì có lẽ nàng đã khuất phục Phụ Hoàng, tuyển chọn phò mã rồi. Nhưng bởi vì hắn, không biết vì sao câu cự tuyệt lúc trước lại khiến nàng không cam lòng.
Nhưng Đái Vân Nhi dù thế nào cũng không nghĩ tới, lần này nàng đến tham gia nhiệm vụ Đấu Giả, đi tới trong tiểu thế giới nhưng vẫn có liên quan đến hắn. Gia hoả một mực mang theo mặt nạ, thủ hộ bên cạnh nàng, trợ giúp nàng hấp thu Long hồn vậy mà lại là hắn.
Khó trách, ban đầu khi biết nàng là công chúa, tâm tình của hắn chấn động rất lớn. Nhưng mà sau đó hắn cũng không bỏ rơi nàng, không nhằm vào nàng, mà giống như một huynh trưởng, thủ hộ bên cạnh nàng.
Là hắn, vậy mà sẽ là hắn.
Trước hôm nay, nàng cũng không nhìn ra người trước mắt lại là người để lại ấn tượng khắc sâu trong lòng mình như vậy.
Nếu như nói, trong lòng nàng Đường Vũ Lân là một người có chút kiêu ngạo, lại cực kỳ xuất sắc, dựa vào thực lực bản thân cùng cá tính cứng cỏi mà để lại ấn tượng khắc sâu trong lòng nàng.
Như vậy, Bạch Tam trong lòng nàng là một ca ca ôn nhu săn sóc, nội tình thâm hậu, là một nam nhân có thể dựa vào.
Lúc này hai hình tượng đột nhiên chồng lên nhau, trong lúc nhất thời, Đái Vân Nhi chỉ cảm thấy cảm xúc của mình có chút loạn.
"Oanh ----" Sí Hỏa Long rơi vào trong rừng rậm, nện vào một mảng đại thụ, ngã đến thất điên bát đảo.
Đường Vũ Lân từ trên trời giáng xuống, Hoàng Kim Long Thương trong tay chỉ về phía trước, trong chớp mắt đã đến trên Sí Hỏa Long.
Sí Hỏa Long hai cánh đập rung, giãy giụa đứng lên, nhưng mà trong tròng mắt hoả diễm kia lại toát ra vẻ sợ hãi rõ ràng.
Đối mặt với khí tức Kim Long Vương áp chế, Long hồn cường đại như nó cũng không còn chiến ý nào.
"Phốc ----" Kim quang lóe lên, Hoàng Kim Long Thương liền đâm vào đầu nó. Lập tức, Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy một cỗ năng lượng nóng bỏng từ Hoàng Kim Long Thương điên cuồng tràn vào trong thân thể mình, nhanh chóng cùng thân thể dung hợp.
Năng lượng thật mãnh liệt, cảm giác này đã hoàn toàn vượt qua Long vân.
Thân thể Sí Hỏa Long dần trở nên hư ảo, Hoàng Kim Long Thương nhận lấy năng lượng nóng bỏng từ nó dần hoá thành màu vàng đỏ, trên mặt thương, Long văn cũng trở nên rõ ràng hơn.
Trọn vẹn sau một phút đồng hồ, Long hồn kia mới hoàn toàn biến mất, toàn thân Đường Vũ Lân đều ngập trong một cảm giác chướng bụng mãnh liệt. Trong cơ thể, khí huyết chấn động kịch liệt dị thường, huyết mạch Kim Long Vương trào lên, nhanh chóng hấp thu năng lượng Long hồn, hoà nhập vào trong huyết mạch.
Đối với Long hồn Chân Long, huyết mạch Kim Long Vương sẽ không bài xích nữa. Khi hấp thu, bề ngoài Kim Long lân phiến đều tản ra một màu lửa đỏ.
Hắn mơ hồ cảm giác được, kháng tính của mình với hoả diễm dường như đã tăng lên khi hấp thu Long hồn Sí Hỏa Long.
Cảm giác kháng nguyên tố tăng lên đã từng xuất hiện khi hắn hấp thu Long vân, nhưng cũng không mãnh liệt như hiện tại.
Long hồn Chân Long, quả nhiên là không giống bình thường a!
Thu thương lên, nhìn thoáng qua Hoàng Kim Long Thương trong tay, nó dường như hiểu được tâm tư của hắn, rõ ràng phát ra âm thanh vù vù rất nhỏ.
Đường Vũ Lân vung tay phải lên, Hoàng Kim Long Thương hóa thành một đạo kim quang, dung nhập vào trong mi tâm hắn, biến mất không còn dấu vết. Hai tay nắm chặt, lực lượng cùng cường độ thân thể dường như cũng gia tăng.
Bất quá, lúc này hắn cũng đột nhiên ý thức được, Đái Vân Nhi chỉ sợ đã nhận ra mình.
Sau khi thoáng do dự, hắn chậm rãi xoay người. Nên đối mặt thì vẫn phải đối mặt.
Đái Vân Nhi lúc này đã đi tới đây, mặt không biểu tình, đi thẳng tới trước mặt Đường Vũ Lân.
Đường Vũ Lân than nhẹ một tiếng, "Vân Nhi, ta..."
"Tháo mặt nạ xuống, cho ta xem xem." Đái Vân Nhi đột nhiên xen vào lời hắn.
"Được." Đường Vũ Lân đưa tay tháo mặt nạ xuống, lộ ra khuôn mặt anh tuấn.
Nhìn đôi mắt trong suốt mà thâm sâu kia, lông mi thật dài, mũi cao thẳng, bờ môi dày vừa phải, khuôn mặt gần như hoàn mỹ, Đái Vân Nhi ngẩn ngơ.
Đây là lần đầu tiên nàng nhìn hắn ở khoảng cách gần như vậy.
"Tam ca, ngươi còn rất đẹp trai nha. Đi thôi." Nàng nói, giống như chuyện gì cũng không phát sinh, đi thẳng về phía trước.
Đường Vũ Lân sững sờ, nàng đây là ...
"Trong lòng ta, ngươi chẳng qua là Tam ca, cái gì khác ta cũng không biết." Thanh âm Đái Vân Nhi truyền tới.
Đường Vũ Lân nở nụ cười. Nha đầu này, điều chỉnh rất nhanh a!
Hắn vội vàng đuổi theo cước bộ của nàng, vuốt vuốt đầu của nàng, "Ân, ngươi trưởng thành rồi."
"Này, đừng có sờ đầu của ta, kiểu tóc của ta a!" Đái Vân Nhi cũng cười, thoải mái nở nụ cười.
Vừa rồi trong chớp mắt kia, nàng đột nhiên nghĩ thông suốt. Giữa nàng và hắn kỳ thật không có bất kỳ cừu hận nào, có lẽ, bởi vì hắn hấp dẫn nàng cho nên nàng mới luôn muốn chứng minh mình mạnh hơn. Nhưng là một nữ tử, thật sự muốn chứng minh mình mạnh hơn nam nhân sao? Có lẽ cũng không cần a.
♣ ♣ ♣