Long Vương Truyền Thuyết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1382 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 765
Cổ Nguyệt Nàng Có Yêu Ta Không?

❊ ❊ ❊

Đường Vũ Lân lại lắc đầu, sau đó nhìn Cổ Nguyệt, "Ta không cần một phút đồng hồ, ta chỉ muốn hỏi nàng một vấn đề là đủ rồi."

"Cổ Nguyệt, trên thế giới này ta chỉ yêu một người là nàng. Nàng có yêu ta không?"

Hắn từng có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói với nàng, nhưng khi thực sự đối mặt thì cũng chỉ có thể mói được một câu kia. Một câu này là đủ rồi, bởi vì hắn cần một đáp án, một đáp án để hắn liều lĩnh, hoặc là để hắn đi vào một thế giới khác.

Tay phải của hắn nâng lên, lòng bàn tay hướng ra ngoài, lân phiến vàng rực từ dưới cổ tay lan tràn đến toàn bộ bàn tay, móng vuốt sắc bén xuất hiện, năm ngón tay lộn ngược, chỉ thẳng lên đầu.

Một luồng khí huyết đậm đặc chấn động từ người hắn bắn ra, ngay khi khí tức huyết mạch chấn động mãnh liệt xuất hiện, tất cả hồn sư có võ hồn loài Long ở đây đều kêu lên một tiếng, sắc mặt tái nhợt, cho dù là Long Dược cũng không ngoại lệ.

Làm sao có thể? Khí huyết của hắn sao lại cường đại đến vậy?

Long Dược vô cùng hoảng sợ, hắn vốn cho rằng, sau ba năm khắc khổ tu luyện, mình đã đến một tầng thứ khác. Ba năm trước đây, một đấu một, Đường Vũ Lân hoàn toàn không phải là đối thủ của mình. Dù huyết mạch của hắn có thể áp chế mình một chút, nhưng nếu không có Cổ Nguyệt trợ giúp, hắn cũng không thể chiến thắng mình.

Mà hôm nay, sau ba năm, một chuyện khó tin lại xảy ra. Mình đã là Nhị tự Đấu Khải Sư, là cường giả đương thời. Dù phải đối mặt với Phong Hào Đấu La thì cũng có sức liều mạng. Nhưng vào lúc này, khi người kia phóng thích khí tức huyết mạch bản thân thì Long Dược lại hoảng sợ phát hiện, trong cơ thể mình, huyết mạch chi lực gần như điên cuồng kia lại bị khí huyết của hắn áp chế, rõ ràng lại xuất hiện cảm giác thần phục, dường như chỉ cần hắn có ý niệm trong đầu, huyết mạch chi lực trong cơ thể mình liền sẽ rời đi, thần phục trước mặt hắn.

So với ba năm trước đây, khí tức huyết mạch của hắn không biết mạnh mẽ hơn gấp bao nhiêu lần. Điều này sao có thể? Khí tức huyết mạch của một người sao lại cường đại đến trình độ như vậy?

"Ca, không được!" Na Nhi hét lên một tiếng, nhưng nàng không dám cử động. Nàng có thể thấy rõ ràng, trên Kim Long Trảo có kim mang phun ra nuốt vào, chỉ cần bàn tay Đường Vũ Lân thoáng hạ xuống thì sẽ phá vỡ đầu hắn.

"Ta chỉ cần một đáp án rõ ràng, đáp án ở trong lòng nàng. Không nên gạt ta, từ trong ánh mắt nàng, từ trong huyết mạch của nàng, ta có thể cảm thụ được nàng có nói thật hay không." Đường Vũ Lân chăm chú nhìn Cổ Nguyệt với ánh mắt sáng rực, không hề nhượng bộ.

Cổ Nguyệt ngơ ngác nhìn hắn, nước mắt không ngừng chảy xuống.

Đột nhiên, cả người nàng dường như sụp đổ, nàng dùng sức gật đầu, nước mắt lại không ngừng rơi xuống. Nàng không nhịn được mà ngồi xổm xuống lá sen, không nói nên lời, chỉ gật đầu, dùng sức gật đầu.

Đường Vũ Lân nở nụ cười, một nụ cười đắc chí. Tay phải để xuống, sải bước ra đã đến trước mặt nàng.

Hắn kéo nàng lên, ôm nàng vào trong ngực mình. Theo một tiếng Long ngâm sục sôi, một quái vật khổng lồ từ trên người Đường Vũ Lân xuất hiện, đem thân thể hắn và nàng nâng lên.

Hai chân cứng cáp và mạnh mẽ của quái vật khổng lồ chìm dưới mặt nước, thân thể cao lớn của nó lộ ra trên mặt hồ, dù vậy cũng đã cao quá 50 mét.

Đó là Bá Vương Long, một con Bá Vương Long cực lớn, nhưng nhìn nó không giống hồn linh, mà là một thực thể bất khuất.

Vảy đen dày đặc, đôi mắt to đỏ rực và thân hình khổng lồ đã thể hiện sức mạnh kinh khủng của nó, là Địa Long có thực lực cường đại số một.

Long Dược thực lực có mạnh hơn nữa, Sơn Long Vương cũng chỉ là võ hồn của hắn, mà Đường Vũ Lân lại triệu hoán ra được một con Bá Vương Long chân thật, hơn nữa còn không phải là Bá Vương Long bình thường, dưới ngọn đèn chiếu rọi, trên lân phiến màu đen của nó còn có ánh vàng như ẩn như hiện.

Cổ Nguyệt vùi mặt vào vai Đường Vũ Lân, hai tay ôm hắn thật chặt. Khi nàng nhìn thấy Đường Vũ Lân để Kim Long Trảo dựng đứng trên đầu hắn thì nội tâm căng như dây đàn nhiều năm đã đứt, triệt để đứt gãy, nàng rốt cuộc không đè nén được tình cảm sâu thẳm trong lòng kia, không cách nào khống chế được bản thân mà rơi nước mắt thổ lộ.

Nàng sao có thể quên được quá khứ, làm sao quên được mỗi lần ở bên cạnh hắn. Khi đối mặt với nguy hiểm, hắn luôn làm việc nghĩa không chùn bước, ngăn lại trước mặt nàng, nàng làm sao có thể quên được?

Con người không phải cỏ cây a!

Nếu như ban đầu tiếp cận hắn là có mục đích, nhưng theo thời gian, tất cả mục đích đều vô tri vô giác đã biến mất.

Mặc dù nàng biết rõ mình không nên như vậy, lúc đầu nàng cũng không để ý, nàng tin tưởng sự khống chế của mình. Nhưng khi nàng giật mình phát hiện mọi chuyện không còn khống chế được nữa thì đã muộn, mọi thứ đã muộn rồi.

Hình bóng Đường Vũ Lân đã sớm cắm rễ ở chỗ sâu nhất trong lòng nàng, làm sao dễ dàng thoát ra được?

Đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân, khi nàng nhìn thấy hắn xuất hiện thì tâm tình suýt nữa không kiềm chế được. Nàng phải dùng nguồn năng lượng lớn cỡ nào mới khắc chế được nội tâm của chính mình.

Nàng biết rõ, dù mình thua cũng tuyệt không nên ở cùng hắn, nếu không tất cả sẽ bị hắn ảnh hưởng.

Cho nên nàng không chịu lộ mặt, từ đầu đến cuối đều không chịu. Nàng thậm chí có chút hy vọng hắn có thể di tình biệt luyến.

Nhưng khi hắn nói ra lời kia, nàng biết mình đã sai rồi. Dù nàng khóc, trong lòng nàng lại vô cùng vui mừng.

Tất cả 'không thể' đều sụp đổ trong khoảnh khắc hắn giơ Kim Long Trảo lên. Giờ khắc này, nàng không muốn suy nghĩ cái gì, nàng chỉ muốn ôm hắn, rúc vào lồng ngực hắn, cảm thụ cái ôm ấm áp ba năm qua chưa được cảm nhận.

Nàng khóc trong hạnh phúc, tất cả phiền muộn trong lòng lúc này tựa hồ đều biến mất. Nàng không muốn gì hơn, lúc này nàng chỉ muốn làm một nữ nhân.

Đường Vũ Lân cũng ôm chặt nàng, trong lòng cũng bồi hồi. Khi nhìn thấy nàng rơi lệ, hắn đã biết nàng vẫn thích mình, thời gian cũng không thể xoá nhoà tình cảm của nàng với hắn. Những lời tổn thương trước kia nói với hắn đều là mặt nạ của nàng. Còn vì sao nàng đeo mặt nạ, có quan trọng không? Bây giờ còn quan trọng không?

Đái Vân Nhi ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhìn lên hai người đang ôm lấy nhau. Nàng đột nhiên cảm thấy, sự xuất hiện của mình thật dư thừa. Nàng một chút cũng không hận hắn, giống như hắn nói vậy, bọn họ biết nhau quá muộn.

Na Nhi không khóc, cũng không thương tâm, nàng đang cười, cười rất vui vẻ. Không ai biết nàng đang cười cái gì, bởi vì lúc này, người nhìn thấy nàng cười vô cùng ít.

"Buổi lễ kết thúc, chúc mừng Vũ Lân và Cổ Nguyệt duyên định tam sinh, nguyện các ngươi có thể Bách Niên Hảo Hợp." Thanh âm Lam Mộc Tử vang vọng toàn trường.

Lúc này là thời khắc có thể cướp dâu, nhưng Long Dược sớm đã chuẩn bị xuất thủ không biết vì sao lại không thể thi triển.

Trên người Bá Vương Long và Đường Vũ Lân tảo ra khí tức huyết mạch cường đại, hắn vậy mà không có một chút ý niệm động thủ trong đầu.

Hơn nữa, đây không phải chuyện mình muốn thấy sao? Hắn cuối cùng không có ở cùng với Vân Nhi.

Theo bản năng, hắn nhìn thoáng qua Hứa Mễ Nhi ở bên cạnh, nhìn về thiếu nữ kiên cường và có chút bạo lực. Hắn kinh ngạc phát hiện, Hứa Mễ Nhi lại lặng lẽ rơi lệ, nàng nhìn hai người trên đỉnh đầu Bá Vương Long, vậy mà cảm động rơi nước mắt. Cũng trong chớp mắt này, nội tâm Long Dược khẽ động, dường như là rung động rồi. Đây là cảm giác trước đó hắn chưa từng có.

♣ ♣ ♣

dù chẳng qua là làm ra một cái phục khắc bản đến thành tựu sưu tầm, đoán chừng đều có vô số người chạy theo như vịt a. Ân Từ cũng không có chuẩn bị bảo trì tại bây giờ trạng thái cùng Đường Vũ Lân chiến đấu, tại phía sau hắn, màu trắng Cự
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.