Hứa Mễ Nhi cũng đưa tay sờ sờ mặt tiểu thiên sứ Bảo Bảo, tiểu thiên sứ thân mật nhẹ gật đầu với nàng, sau đó mới bay đến người thứ ba.
Các nam sinh bắt đầu khẩn trương rồi, ngay cả hai đại tỷ như Đinh Hiểu Linh cùng Hứa Mễ Nhi đều vì tiểu thiên sứ cởi bỏ khăn che mặt, vậy các nữ sinh khác có thể chống đỡ được sao? Thế nhưng nếu tất cả các nữ sinh đều bị Nhạc Chính Vũ xốc lên khăn che mặt thì bọn họ có thể cạnh tranh với hắn sao, danh tiếng đều bị hắn một mình đoạt hết.
Tiểu thiên sứ Bảo Bảo tiếp tục, thậm chí lý do cũng không thay đổi, chính là bay đến trước mặt các nữ sinh, đôi tay nhỏ bé mập mạp trỏ trỏ trước người, một bộ dáng đáng thương.
Tất cả mọi người đều hiểu nàng là cố ý, nhưng các nữ sinh lại vì nàng mà mềm lòng. Trong lúc nhất thời, lần lượt từng mũ rộng vành được xốc lên, mãi cho đến nữ sinh thứ tám thì lộ ra một dung nhan vừa giận vừa vui.
Dáng người thon dài, dung nhan tuyệt lệ, mang trên mặt nụ cười và một vòng đỏ ửng, tinh quang trên bầu trời vì nàng lộ mặt mà loé lên.
Tiểu thiên sứ Bảo Bảo nhìn thấy nàng thì lập tức hoan hô, mãnh liệt bổ nhào qua ôm lấy cổ nàng, trên mặt nàng hôn bẹp một cái, sau đó mới bay lên, nói với các nữ sinh: "Cảm ơn các tỷ tỷ, Bảo Bảo mệt mỏi rồi, Bảo Bảo trở về á."
Nói xong câu đó, nàng quay lại, "vèo" một cái, đã hoá thành một đạo kim quang, trong chớp mắt đã trở về bên người Nhạc Chính Vũ. Sau đó, nàng loé thân lên liền dung nhập vào cơ thể hắn và biến mất, nào có điểm nào giống bộ dạng phi hành khó khăn như lúc nãy.
Biết rõ là mắc lừa nhưng các nữ sinh bị nàng xốc lên mũ rộng vành không ai có thể tức giận với nàng.
Nhìn thấy bộ dáng của nữ sinh cuối cùng kia, trên mặt Nhạc Chính Vũ lộ ra vẻ tươi cười, nhẹ gật đầu với nàng. Nữ sinh kia thì lè lưỡi với hắn.
Hứa Tiểu Ngôn đã trưởng thành, trên người nàng đã có hương vị nữ nhân, tướng mạo tuyệt lệ, tự nhiên hào phóng, được xưng là đệ nhất mỹ nữ trong Sử Lai Khắc Thất Quái.
Đương nhiên, nếu Nguyên Ân Dạ Huy biến thân thành Đọa Lạc Thiên Sứ thì cũng không kém hơn nàng. Nhưng võ hồn Thái Thản Cự Viên của nàng có chút huỷ hình tượng, cho nên danh hiệu đệ nhất mỹ nữ này vẫn thuộc về Hứa Tiểu Ngôn.
Lam Mộc Tử thở dài một hơi, nhịn không được cười nói: "Chính Vũ, ta còn tưởng rằng ngươi sẽ xốc lên tất cả mũ rộng vành của các nữ sinh cơ. Nếu vậy thì những nam sinh khác có thể bớt việc, nhưng ta đoán ngươi sẽ trở thành mục tiêu công kích a. Thoạt nhìn, ngươi hẳn cũng có mục tiêu rồi. Chờ đến khâu tiếp theo a. Tiếp theo, mời nam sinh số 3."
Đã có hai người trước có kết quả bất đồng, tiếp theo các nam sinh cẩn thận hơn nhiều, hơn nữa cũng rút được một ít kinh nghiệm.
Bọn họ hầu như đều chọn lộ mặt, sau đó dùng một ít thủ đoạn tương đối nhu hòa xốc lên khăn che mặt của nữ sinh, dựa theo quy tắc, nam sinh có thể lên không trung, nhưng không thể rơi xuống nước, có thể sử dụng hồn kỹ, về phần dùng năng lực gì thì tự do, chỉ cần ngươi có thể trở về vị trí của mình là được.
Khâu thứ nhất vẫn tương đối ôn hòa, dù không xốc lên khăn che mặt của nữ sinh cũng chỉ chứng minh nam sinh chưa đủ thực lực, chắc là sẽ không bị trực tiếp đào thải ra khỏi đại hội.
Rất nhanh, từng vị nam sinh thi triển thân thủ, thử vạch trần mặt của các nữ sinh. Nhưng không hề nghi ngờ là, khi mười mấy nam sinh xuất thủ cũng không ai có thành tích tốt như Nhạc Chính Vũ. Huống chi lúc đó hắn còn dư lực.
"Nam sinh số 16, ngươi có chọn lộ mặt hay không?" Lam Mộc Tử nhìn về phía một nam sinh đứng hàng thứ nhất.
Nam sinh lắc đầu, đây là nam sinh đầu tiên lựa chọn không lộ mặt.
Lam Mộc Tử nhẹ gật đầu, nói: "Được, vậy ngươi có thể bắt đầu."
Ngay khi hắn vừa nói xong, đối diện đột nhiên vang lên mấy tiếng kinh hô, mũ rộng vành của bốn nữ sinh đã bị đánh bay.
Tình huống là như thế nào?
Ngay sau đó, nương theo lấy một tiếng khẽ kêu, Đinh Hiểu Linh xuất thủ, không khí xung quanh dường như bất động, tay phải nàng khẽ vồ trên không trung, một cỗ lực kéo lớn xuất hiện, một đạo thân ảnh như ẩn như hiện xuất hiện. Nhưng ngay sau đó, thân ảnh kia đã biến mất rồi.
Nam sinh số 16 phía đối diện cũng xốc lên mặt nạ và cởϊ áσ choàng trên người mình, chính là Tạ Giải.
"Các vị mỹ nữ, mọi người hảo, ta là Tạ Giải." Hắn mặc một thân lễ phục màu đen, lúc trước đã từng xuất hiện cùng Nhạc Chính Vũ. Trong Sử Lai Khắc Thất Quái, luận tướng mạo và khí chất, hắn gần với Nhạc Chính Vũ nhất, đương nhiên xếp chót chỉ có một Từ Lạp Trí.
Không hề nghi ngờ, vừa rồi hắn đã dùng năng lực ảnh phân thân của mình, hẳn đã chuẩn bị xong từ trước. Nhưng làm Tạ Giải có chút thất vọng chính là, trong 31 nữ sinh đã có 17 nữ sinh bị xốc lên mũ rộng vành, nhưng trong đó không có Nguyên Ân Dạ Huy. Ánh mắt của hắn quét qua thử tìm kiếm Nguyên Ân, nhưng thân hình Nguyên Ân không có chỗ nào đặc thù, lại thống nhất mặc giống nhau và đội mũ rộng vành, hắn căn bản là phân biệt không được.
Xốc lên bốn mũ rộng vành, hắn là người đứng thứ hai chỉ sau Nhạc Chính Vũ. Lúc này trong các nữ sinh đã lộ mặt có không ít tuyệt sắc giai nhân.
Trong các nữ sinh bị xốc lên mũ rộng vành có hai vị là người quen, đều là đồng học của bọn họ, Bích Xà Trịnh Di Nhiên và U Minh Vũ Ti Đóa.
Hai người đều có tướng mạo cực đẹp, khi nhìn thấy các nàng, bầu không khí nam sinh bên này đã có chút nóng lên rồi.
Trịnh Di Nhiên nhìn Tạ Giải có chút bất thiện, hướng hắn giơ nắm đấm, còn Vũ Ti Đóa thì nhíu mày. Với tu vi của nàng, vốn không dễ dàng bị xốc lên mũ rộng vành như vậy, nhưng vừa rồi nàng đã thất thần.
Nếu không phải học viện không thể thay đổi quy định học viên đủ tuổi không có bạn lữ phải tham gia đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân thì Vũ Ti Đóa tuyệt sẽ không đến đây.
Đối với tương thân, nàng một chút cũng không có hứng thú. Có lẽ cũng là bởi vì, hình ảnh ở trong thế giới kiêu ngạo của nàng không có ở phía đối diện.
Nam sinh bên này, Lạc Quế Tinh, Từ Du Trình lúc trước đã xuất hiện. Dương Niệm Hạ, Từ Lạp Trí vẫn chưa hiện thân.
Nhưng Từ Lạp Trí rất dễ nhận biết, bởi vì hắn thật sự quá mập, cho dù áo choàng lớn cũng không thể che giấu dáng người đầy đặn của hắn. Hắn đứng ở mặt bên hàng thứ ba. Không có biện pháp, ai bảo hắn là hồn sư Hệ Thực Phẩm đây? Có thể đứng trên lá sen, hắn đã rất cẩn thận rồi, chính là dùng vào hồn lực hùng hậu của mình để chống đỡ thể trọng.
"Số 17 ..."
Khâu Tinh Tinh Tương Tích tiếp tục, các nữ sinh vẫn còn mũ rộng vành về sau càng khó khiến các nàng lộ mặt. Dù vậy, các nữ sinh đều nguyện ý bảo trì cảm giác thần bí, tiến có thể công, lui có thể thủ.
Khi đến lượt Từ Lạp Trí thì hắn trực tiếp bỏ qua cơ hội xốc lên mũ rộng vành, vì quả thực hắn không có năng lực kia.
Tỷ lệ các nữ sinh bị xốc lên mũ rộng vành càng ngày càng nhỏ, chờ đến nam sinh số 40 thì các nữ sinh bên này còn mười người chưa bị xốc lên mũ rộng vành.
"Tiếp theo, xin mời nam sinh số 50." Nam sinh tổng cộng có 51 người, đến nam sinh số 50 thì cũng chỉ còn lại hai người.
"Ngươi có lộ mặt hay không?" Lam Mộc Tử mỉm cười hỏi.
"Lộ mặt!" Thanh âm hùng hậu vang lên, sau đó nam sinh số 50 nhấc tay, xốc lên mặt nạ cùng áo choàng của mình, để lộ khuôn mặt cương nghị, được các ngọn đèn chiếu sáng, đầu trọc lớn của hắn càng thêm sáng bóng.
Chứng kiến khuôn mặt này, tuyệt đại đa số mọi người đều sững sờ, bởi vì khuôn mặt này quá xa lạ. Chỉ có rất ít người mới lộ vẻ giật mình, ví dụ như đương đại Sử Lai Khắc Thất Quái.
Nhạc Chính Vũ đứng cách đó không xa cơ hồ là thốt lên, "Long tên điên?"
Không sai, nam sinh số 50 này chính là Long Dược. Thủ lĩnh của bát đại Thiên Vương của học viện quái vật, có được võ hồn Sơn Long Vương, Long tên điên Long Dược.
♣ ♣ ♣