Tối qua, Alexandra Daddario ở nhà cùng cha mẹ và em trai Matthew xem trực tiếp trận đấu giữa Suns và Knicks.
Matthew năm nay 17 tuổi, cao 1m90, là thành viên đội bóng rổ trường cấp ba, là "fan cứng" của Quách Húc. Sở thích của cậu nhóc là bắt chước Quách Húc ném ba điểm trên sân bóng, tốc độ ra tay bắt chước rất giống, rồi sau đó điên cuồng ném trượt.
Xem trận đấu, Matthew lầm bầm mấy lần "giá mà xin được chữ ký thì tốt biết mấy". Ngày mai thứ Bảy nghỉ học, cậu dự định mặc áo đấu số 1 của Suns tới đợi trước cửa khách sạn, hy vọng có thể gặp Quách Húc một lần, thử vận may.
Daddario không nói với em trai chuyện mình đã gặp Quách Húc. Cô không biết có nên giúp nó xin chữ ký không, nếu để nó tự tới đợi ngoài khách sạn, nguyện vọng đó chín mươi chín phần trăm là không thành hiện thực.
Tại sao không nói cho gia đình biết, cô cũng không rõ. Trong tình huống bình thường, đáng lẽ cô phải đem chuyện đó ra khoe khoang mới đúng.
Trong tiềm thức, cô muốn xảy ra chuyện gì đó với Quách Húc, hy vọng có thể cùng đóng phim vào năm sau. Cô cảm thấy nếu đem ảnh và chữ ký ra khoe với em trai thì chẳng khác nào một fan hâm mộ thuần túy, trong lòng cảm thấy không thoải mái.
Nhớ nhung là một thứ gì đó rất huyền diệu, như hình với bóng. Tối hôm đó, Daddario lại mơ thấy Quách Húc.
Giấc mơ lần này càng kỳ lạ hơn, khi đang mơ cô đã biết là giả rồi, bởi vì cô mơ thấy Quách Húc đại diện đội bóng rổ SVA thi đấu tại nhà thi đấu của trường, biểu hiện còn tốt hơn cả lúc đối đầu với Knicks.
Giấc mơ rời rạc, hình ảnh hơi mơ hồ, nhưng cô biết Quách Húc ghi hơn 100 điểm, nhận được vô số tràng pháo tay. Sau khi đánh xong trận đấu, hai người đi ăn khuya cùng nhau, rồi tới khách sạn.
Ngày 13, Daddario chưa tới tám giờ đã tỉnh giấc, lấy gối trùm kín đầu, hai chân đạp mạnh vài cái.
Mất mặt quá đi mất, sao mình lại mơ thấy đi khách sạn "làm chuyện ấy" với Jason Guo nữa rồi? Hai ngày liên tiếp mơ thấy kiểu này rồi đấy!
Cô mở máy tính đăng nhập một trang web. Hôm qua cô đã lên mạng tra cứu thông tin, và để lại lời nhắn trên một trang web tư vấn bác sĩ trực tuyến, muốn biết tình trạng hiện tại của mình là thế nào.
Có ba bác sĩ trả lời, kết luận gần như nhau, nghi ngờ cô mắc chứng nghiện tình dục, đó là một loại bệnh trạng.
Trong đó có một người để lại lời nhắn khá dài. Ông ta bày tỏ: Thông thường nam giới mắc chứng nghiện tình dục nhiều hơn, nữ giới gặp tình huống này thì rất tệ, khó mà tìm được công việc bình thường. Nếu xinh đẹp, dáng người lại tốt thì ngược lại, những công việc không bình thường lại có thể làm rất xuất sắc, ví dụ như làm loại diễn viên kia kìa. Được rồi, thực ra là bị "làm" rất xuất sắc...
Tôi là diễn viên đứng đắn đấy nhé! Sau này tôi phải ăn mặc kín cổng cao tường như Julia Roberts (đóng gái bán hoa cũng không hở), kiên quyết không đóng cảnh khỏa thân. Đây là cái loại bác sĩ tồi tệ gì thế này! Có phải là Demery trong "Days of Our Lives" không đấy? Tư vấn cho bệnh nhân kiểu này thì sẽ rơi xuống vực thẳm của thang máy tan xương nát thịt mất thôi.
Phỉ nhổ... mình không có bệnh!
Daddario tức giận muốn đập máy tính, sau khi tắt máy liền đi xuống lầu tới phòng khách.
Cô rót một ly sữa, hỏi người mẹ đang nghỉ lễ Christine: "Matthew đâu rồi? Sẽ không phải là thực sự mặc áo đấu tới đợi trước cửa khách sạn đấy chứ?"
"Đi rồi, mẹ bảo nó là nếu không xin được chữ ký thì nó còn không vui. Trước cửa khách sạn vây kín người như vậy, cho dù Jason có chịu ký thì cũng ký được bao nhiêu người chứ? Con mà đi thì có khi lại xin được chữ ký đấy, dáng người con đẹp, biết đâu Jason lại vừa vặn thích kiểu của con thì sao." Christine cười nói.
Phụt, Daddario vừa uống một ngụm sữa liền phun hết ra ngoài.
Christine nhíu mày: "Vừa mới khen dáng con đẹp mà con đã học đòi làm bò sữa rồi à?"
"..." Daddario suy nghĩ một lát, đưa ra một quyết định. "Con ra ngoài tìm Matthew đây."
Lau miệng xong, cô phối một bộ đồ thường ngày màu xanh lam mà bản thân thấy rất đẹp rồi ra khỏi cửa.
Lên taxi, cô cầm điện thoại xem đi xem lại số điện thoại Quách Húc để lại, cuối cùng cắn răng gửi một tin nhắn cho Quách Húc, nói về việc em trai muốn xin chữ ký, hỏi xem có thể làm phiền Quách Húc một chút thời gian để gặp mặt không.
Quách Húc sau khi đánh một trận siêu đẳng thì rất hưng phấn, không ngủ nướng, vừa mới vệ sinh cá nhân xong chuẩn bị đi ăn sáng thì nhìn thấy tin nhắn.
Mặc dù trong thực tế anh dự định chỉ đối tốt với một mình Megan, nhưng yêu cầu của Daddario anh không thể từ chối. Trong mắt anh, hai người mới chỉ chia tay ở Trái Đất 3 được một ngày mà thôi. Nếu vừa kéo quần lên đã không nhận người thì quá là cặn bã, hơn nữa lúc rời khỏi vòng lặp anh đang ở trên giường, thậm chí còn chưa kịp kéo quần lên...
Daddario rất thấp thỏm, hai tay nắm chặt điện thoại, chỉ sợ Quách Húc không hồi âm hoặc nói không rảnh rồi từ chối thẳng thừng.
Mình đưa ra yêu cầu kiểu này liệu có khiến anh ấy phản cảm không nhỉ? Làm sao đây? Đã gửi đi rồi mà.
Lúc này, Quách Húc hồi âm. "Ăn sáng chưa? Gọi em trai em tới nhà hàng khách sạn đợi tôi, đi ăn sáng cùng tôi nhé."
Cô đọc đi đọc lại mấy lần, xác nhận không phải mình nhìn nhầm rồi thì kích động tới mức muốn nhảy cẫng lên trong xe, nắm chặt tay vung vẩy vài cái, còn hôn lên điện thoại hai cái, tin nhắn hồi đáp vẫn khá giữ kẽ. "Như vậy có chút không ổn lắm không?"
Quách Húc trực tiếp gọi điện thoại tới. "Hôm qua em có xem trận đấu không?"
"Có ạ."
"Hôm qua phá kỷ lục nên tâm trạng tôi đặc biệt tốt, cho nên hôm nay tôi quyết định tương tác với người hâm mộ, chọn ra hai khán giả may mắn đi ăn sáng cùng, em và em trai em đã được chọn." Quách Húc cười nói.
"Cảm ơn anh, em trai em là một tên ngốc, nếu nó có nói gì kỳ quặc thì anh đừng giận nhé." Daddario cười nói.
"Chỉ cần em trai em không trông giống Pippen thì nó nói gì tôi cũng sẽ không giận đâu."
"Haha."
Quách Húc rất nhanh đã gặp được hai chị em ở nhà hàng khách sạn. Matthew tất nhiên không trông giống Pippen, cậu ta chính là phiên bản nam của Daddario, ngũ quan hai người cơ bản như được đúc từ một khuôn ra, ngay cả đôi mắt cũng giống hệt. Khác biệt là Matthew cao hơn, đồng tử hơi ngả vàng, khuôn mặt gầy hơn một chút, không tròn trịa bằng.
Matthew sau khi nhìn thấy Quách Húc thì kích động không kìm nén nổi, nói cũng không nên lời, Quách Húc bắt tay với cậu ta, chào hai người ngồi xuống.
Matthew nhìn chị gái, không thể tin nổi nói: "Lạy Chúa, chị lại quen biết Jason, trước đây sao chị không nói cho em biết."
Daddario hơi lúng túng, Quách Húc giải thích: "Tôi và chị gái em hôm qua mới quen nhau, tôi mời cô ấy tham gia buổi thử vai cho một bộ phim."
Matthew há hốc mồm thành hình chữ O. "Có phải anh đang nói tới bộ phim khoa học viễn tưởng bom tấn đó không?"
"Đúng, chính là bộ đó, cô ấy rất phù hợp với thiết lập nữ chính, cho nên tôi gợi ý cô ấy đi thử vai."
"Nữ chính? Chị ấy làm được sao? Chẳng lẽ chị ấy thực sự biết diễn xuất?" Matthew hít sâu một hơi, quay đầu lại nói một cách nghiêm túc: "Anna, sau này em sẽ không bao giờ cười chị diễn xuất tệ, biểu cảm đờ đẫn nữa, đều là do em không có mắt nhìn."
Daddario bỗng nhiên có cảm giác muốn tát chết thằng em trai, đây chẳng phải là làm khó thêm cho buổi thử vai của cô sao?
Quách Húc cười không ít. Kiếp trước Matthew sau này cũng làm diễn viên, đóng bộ phim truyền hình mỹ thiếu niên kỳ ảo có danh tiếng cực thấp là "Shadowhunters", chuyển thể từ "The Mortal Instruments: City of Bones", diễn xuất tệ, biểu cảm đờ đẫn hình như chính là những đánh giá mà cậu ta nhận được.
Ba người cùng ăn sáng, trò chuyện hơn một tiếng đồng hồ. Quách Húc ký tên lên áo đấu của Matthew, và chụp ảnh cùng họ rất nhiều tấm.
Sau khi ra khỏi khách sạn, Matthew đi phía trước, khó hiểu hỏi: "Chẳng lẽ chị đã ngủ với anh ta rồi? Nếu không tại sao anh ta lại đối tốt với chị như vậy? Không đúng, hôm qua mới quen, chẳng phải chị về nhà ngủ sao? Chẳng lẽ chị bạo liệt vậy, cùng anh ta..."
Bộp! Daddario không kìm được cho em trai một đấm vào lưng, "Câm mồm đi mày!"
Matthew không thấy đau, cười đắc ý: "Haha, em về trường cho bọn họ xem ảnh, chắc chắn sẽ có người ghen tị chết mất. Trước đây em chưa bao giờ nghe nói anh ta đi ăn cùng fan nào, đáng tiếc là anh ta có bạn gái rồi, nếu không thì chị có cơ hội đấy."
Daddario vừa nghĩ tới Megan Fox liền thở dài một hơi, bạn gái của Quách Húc chính là "hồ ly tinh" nổi tiếng đấy, mấy ngày nữa phim của cô ta sắp công chiếu rồi.
Nếu giấc mơ là thật thì tốt biết mấy? Dù thế nào đi nữa, vai diễn trong bộ phim này cô nhất định phải giành lấy.